Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Hạnh Các Thánh

30/03/2021

Ngày 30 Tháng 03

Thánh Phêrô Regalado (1390-1456)

Trong thời của Thánh Phêrô Regalado, lúc ấy thế giới thật nhộn nhịp. Cuộc Ðại Ly Giáo Tây Phương (1378-1417) được giải quyết trong Công Ðồng Constance (1414-1418). Nước Pháp và nước Anh đang đánh nhau trong Cuộc Chiến 100 Năm, và năm 1453 Ðế Quốc Byzantine hoàn toàn bị xoá sạch bởi sự bại trận của Constantinople trước sự tấn công của người Thổ Nhĩ Kỳ. Khi Thánh Phêrô từ trần, lúc ấy ngành in mới bắt đầu ở Ðức, và Columbus khám phá ra Tân Thế Giới chưa đầy 40 năm sau.

 

Thánh Phêrô sinh trong một gia đình giầu có và đạo đức ở Vallodolid, Tây Ban Nha. Vào năm 13 tuổi, người được phép gia nhập dòng Phanxicô. Sau khi chịu chức ít lâu, người được bầu làm bề trên tu viện ở Aguilar. Người lãnh đạo một tổ chức các tu sĩ dòng muốn sống cuộc đời thật khó nghèo và ăn năn đền tội cách liên lỉ. Vào năm 1442, người được chọn làm thủ lãnh của các tu sĩ Phanxicô Tây Ban Nha trong nhóm.

 

Thánh Phêrô hướng dẫn các tu sĩ qua đời sống gương mẫu của người. Ðặc điểm của người là yêu quý người nghèo cũng như người đau yếu. Nhiều câu chuyện phép lạ được người ta kể lại về lòng bác ái của người đối với người nghèo. Tỉ như, thực phẩm dường như không bao giờ vơi khi người phân phát cho người nghèo. Trong suốt cuộc đời, Thánh Phêrô luôn luôn ăn chay, người chỉ dùng bánh mì và nước lã.

 

Ngay sau khi người từ trần vào ngày 31 tháng Ba, 1456, ngôi mộ người đã trở nên trung tâm hành hương. Người được tuyên thánh năm 1746.

 

Lời Bàn

Thánh Phêrô là nhà lãnh đạo giỏi vì người không bao giờ giận dữ khi thấy các tu sĩ phạm lỗi. Người giúp các tu sĩ sắp đặt lại những thứ tự của đời sống, và tận tụy sống phúc âm của Ðức Giêsu Kitô mà họ đã thề hứa. Việc kiên nhẫn sửa đổi là một hành vi bác ái mà mọi tu sĩ Phanxicô phải tuân theo, chứ không chỉ ràng buộc các bề trên.

 

Lời Trích

“Ðừng để các tu sĩ bị náo động hay bị tức giận trước sự lầm lỗi hay sự dữ của người khác, vì ma quỷ muốn hủy hoại nhiều người qua lỗi lầm của một người; nhưng họ phải tận tình giúp đỡ tinh thần những ai sa ngã, vì người lành mạnh thì không cần đến thầy thuốc mà là người đau yếu (x. Mt. 9:12; Mk. 2:17)” (Quy Luật 1221, Chương 5).