Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Liên đới đến mức có thể - Tự sức biến đổi bên trong

Tác giả: 
Lm Minh Anh

 

 

LIÊN ĐỚI ĐẾN MỨC CÓ THỂ

 

“Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói, ‘Tôi muốn’”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Một chi tiết nhỏ của trình thuật Tin Mừng hôm nay mở ra một ngạc nhiên lớn giúp chúng ta khám phá thêm con người bí ẩn của Chúa Giêsu. Bí ẩn đó là, Ngài tự nhận lấy sự ô uế của chúng ta, trở thành tội vì chúng ta, Ngài muốn ‘liên đới đến mức có thể’ với con người; chi tiết nhỏ ấy là, Ngài “giơ tay đặt trên người ấy và nói, ‘Tôi muốn’”.

 

Đến với Chúa Giêsu hôm nay là một con người bất hạnh bị xã hội gạt ra bên lề, một con hủi. Bất hạnh không chỉ vì anh chuốc lấy cùi hủi nhưng bất hạnh vì anh gặp phải sự lạnh lùng, xa cách từ những tâm hồn hủi cùi của tha nhân. Cuộc sống của anh là một cái chết chậm, chết khi đang sống; chết do bệnh tật huỷ hoại thân xác, chết do mặc cảm bị ruồng bỏ, bị xua trừ và bị lãng quên. Anh đến trước Chúa Giêsu, sụp lạy Ngài, xin Ngài chữa lành, Ngài “giơ tay đặt trên anh và nói, ‘Tôi muốn’”; lập tức, anh được sạch.

 

Và sẽ ngạc nhiên hơn nếu chúng ta coi sự lở lói của cùi hủi như một biểu tượng tàn phá của tội lỗi với một bí ẩn huyền nhiệm hơn, thẳm sâu hơn. Đó là Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa đã trở nên ‘liên đới đến mức có thể’ với con người; nhờ đó, Ngài có thể tỏ lòng thương xót con người vốn là những tội nhân cũng như để chuốc lấy tội lỗi của tội nhân. Bí ẩn huyền nhiệm này đã phần nào được mặc khải cũng như đã tiềm tàng ngay từ lúc khởi đầu sứ vụ công khai khi Ngài nối đuôi hạng phàm phu tục tử bên bờ Hoà Giang để xin Gioan làm phép rửa.

 

Không ai có thể xây dựng một cộng đồng nếu không có sự liên đới; không ai có thể tạo nên một bầu khí hoà bình nếu không có sự liên đới; cũng không ai có thể làm một điều tốt theo một nghĩa nào đó nếu không có sự liên đới. Lẽ ra, Chúa Giêsu chỉ cần đứng xa xa và nói với người bệnh, “Hãy lành!”, phép lạ vẫn xảy ra; nhưng không, Ngài lại gần, chạm vào anh, liên đới với anh. Theo luật Do Thái, ai chạm phải kẻ ô uế, người ấy sẽ ra ô uế. Và đây là một bí ẩn khác về con người của Chúa Giêsu, Ngài tự nhận lấy sự ô uế của chúng ta. Vì xót thương con người, Ngài chấp nhận nhiễm uế, trở nên uế tạp để có thể cứu lấy con người. Thánh Phaolô đã diễn tả sự bí ẩn này một cách thâm trầm trong thư Philipphê, “Đức Giêsu Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế”. Không chỉ trở thành phàm nhân, Ngài trở nên tội nhân; Thánh Phaolô còn đi xa hơn, “Đức Giêsu đã trở thành tội”, hoá nên tội, bị loại trừ, chuốc lấy ô uế trên mình để ‘liên đới đến mức có thể’ với chúng ta.

 

Tại sao Chúa Giêsu liên đới đến mức ấy? Ngài liên đới chỉ vì Ngài muốn, “Tôi muốn”, Ngài nói với người phong cùi như thế. Ngài muốn con người không chỉ lành lặn phần xác nhưng được lành thánh phần hồn; Ngài muốn con người được giải thoát khỏi mọi tội lỗi vốn là điều đang giết chết nó, đang làm cho nó nên cứng cỏi và chai đá. Tác giả thư Do Thái hôm nay nói, “Mỗi ngày, anh em hãy khuyên bảo nhau cho đến bao lâu còn nói được là “Hôm Nay”, để không ai trong anh em bị tội lỗi mê hoặc và trở nên chai đá”; Thánh Vịnh đáp ca cũng lặp lại nỗi lòng, cũng như động lực xót thương bên trong của Thiên Chúa, “Ước chi hôm nay các ngươi nghe tiếng Ta, ‘Các ngươi đừng cứng lòng’”.

 

Trong thời kỳ nô lệ, một ông chủ da trắng rất hà khắc đã mua được một thanh niên rất chăm chỉ. Sau một thời gian, ông phát hiện người này có ảnh hưởng rất lớn trong số nô lệ của ông. Ông đem lòng yêu thương và ngỏ ý cho anh được tự do; thế nhưng, người này từ chối. Anh tiếp tục là một nô lệ vì anh muốn ‘liên đới đến mức có thể’ với số phận của những con người đau khổ mà anh rất yêu thương; anh muốn cứu họ trong khả năng của anh. Bằng gương sáng, đạo đức và vui tươi, người nô lệ này đã cảm hoá không chỉ những người bạn cùng cảnh ngộ của mình nhưng còn cảm hoá được cả ông chủ. Và tất cả họ đã sống chan hoà với nhau như một đại gia đình.

 

Anh Chị em,

 

Chúa Giêsu làm người, ‘liên đới đến mức có thể’ với con người, không chỉ cảm hoá để mọi người nên một đại gia đình; còn hơn một gia đình, họ là gia đình con cái Thiên Chúa; không chỉ là con cái Thiên Chúa, Ngài giải thoát họ khỏi cảnh nô lệ tội lỗi. Ngài phục hồi phẩm giá của mỗi người và đưa họ vào Vương Quốc của Cha, cho họ được thừa hưởng vinh quang Nước Trời.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, phải chăng linh hồn con vẫn đang cùi hủi khi con cố chấp trong một tội lỗi nào đó. Con biết, Chúa cũng muốn chữa con, xin cho con nhận ra lòng thương xót Chúa, Đấng đã dám ‘liên đới đến mức có thể’ với những tội nhân mọi thời, cũng có thể là một tội nhân đáng thương như con”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

*****************

 

TỰ SỨC BIẾN ĐỔI BÊN TRONG

 

“Ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng”;

 

“Vì dân chúng quá đông”.

Kính thưa Anh Chị em,

 

Tin Mừng hôm nay kể lại cảnh tấp nập khi quá nhiều người vốn đã chứng kiến hay đã nghe nói về Chúa Giêsu tuôn đến với Ngài đến nỗi “Ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng”, “Vì dân chúng quá đông”. Thực tế là vậy, tại sao Chúa Giêsu không nhìn thấy tình thế khó xử này để có một giải pháp nào đó? Tại sao Ngài không di chuyển đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi mọi người có thể nhìn thấy và nghe Ngài? Đây là một tình huống thú vị chuyên chở một ý nghĩa thiêng liêng sâu sắc đến bất ngờ: Ai đến với Chúa Giêsu, người ấy ‘tự sức biến đổi bên trong’ bởi ân sủng Ngài, điều mà chúng ta thường gọi là lửa yêu mến; cũng như ngoài việc tử đạo bằng máu, Hội Thánh còn nói đến việc tử đạo bằng lửa.

 

Thật khó để trả lời hai câu hỏi trên, nhưng có một điều chúng ta có thể đoan chắc là những người đến để nghe Chúa Giêsu, cả khi họ không thể diện đối diện với Ngài; dẫu thế, họ vẫn được đền đáp xứng đáng cho lòng tin của họ. Tin Mừng hôm nay tiết lộ một nguyên tắc tâm linh rất quan trọng; ai khao khát được ở gần Chúa, tâm hồn người ấy đã được ‘tự sức biến đổi bên trong’.

 

Thông thường, chúng ta cũng có những trải nghiệm tương tự. Chúng ta khao khát được thấy, được nghe Chúa nói với mình, nhưng dường như điều đó không thể. Có thể Ngài đã đến, nhưng Ngài đến trong im ắng khiến chúng ta không biết Ngài đang ở đâu. Trong trường hợp này, đừng bao giờ nản lòng vì đây là một trải nghiệm cần thiết. Thực tế của vấn đề là, ước ao được ở bên Chúa, tự nó, đã là một ân phúc, một quà tặng và điều đó có khả năng ‘tự sức biến đổi bên trong’ linh hồn mỗi người.

 

Chúng ta có thể gọi đây là ‘sự xa vắng của Thiên Chúa’; một sự xa vắng trong đức tin, xa vắng ‘đầy’, một sự xa vắng ‘tự sức biến đổi bên trong’ linh hồn. Bởi lẽ, Thiên Chúa, ‘Đấng xa vắng’ thường nói trong im ắng và chỉ những ai im ắng trong ao ước gặp gỡ Người mới nghe được Người. Nhưng đó cũng là một Thiên Chúa “thấu suốt lòng dạ mỗi người đến từng gang tấc; ai sống làm sao, Người sẽ trả cho như vậy”; Người sẽ quảng đại đổ đầy phúc huệ vào nỗi khát khao của tất cả những ai tìm kiếm Người. Phải, trong cuộc đời, có thể có những lúc Thiên Chúa dường như ở rất xa và chúng ta không tài nào gặp Người. Khi điều này xảy ra, hãy nhận biết, đây là cách thức Thiên Chúa mời gọi chúng ta đến gần Người hơn; và đây cũng là cách thức để Thiên Chúa có thể thì thầm, hầu thu hút sự chú ý của mỗi người hơn. Nếu đây thực sự là một ‘cuộc chiến’ dù chỉ thi thoảng, chúng ta hãy cứ bình tĩnh hướng sự chú ý của mình đến Thiên Chúa cho mạnh mẽ hơn và để cho nỗi khát khao chỉ một mình Người được lớn lên hơn. Ước mong được ở gần Chúa thực sự vẫn có thể tạo ra những hoa trái trong đời sống mỗi người; những hoa trái ấy đôi khi sẽ lớn hơn, nhiều hơn, so với việc chúng ta được nghe tiếng Ngài mồn một và rõ ràng. Hoa trái ấy chính là linh hồn đã được ơn ‘tự sức biến đổi bên trong’.

 

Năm 1794, Lazzaro Spallanzani, nhà sinh vật học, sinh lý học, cũng là một linh mục công giáo người Ý trong một nghiên cứu về loài dơi, đã phát hiện loài vật này có khả năng điều chỉnh hướng bay để tránh vật cản bằng sóng âm có tần số cao mà chúng phát ra chứ không phải bằng thị giác. Sóng phản xạ thu hồi giúp chúng định hình khoảng cách và kích thước của vật để chọn hướng bay phù hợp. Đây là ý tưởng nền móng của kỹ thuật siêu âm.

 

Anh Chị em,

 

Thật lý thú, trong tự nhiên, có những điều chỉnh và phản xạ không dựa vào thính giác hay thị giác như khả năng đặc biệt của loài dơi; cũng thế, trong đời sống siêu nhiên, vẫn có những điều chỉnh và phản xạ Thiên Chúa cho xảy ra nơi những ai có lòng ao ước và khát khao Người dù chưa gặp được Người; điều này được gọi là ân sủng ‘tự sức biến đổi bên trong’; nhờ đó, mỗi người có thể định hướng đời mình. Và Giêsu là hướng đúng đắn nhất, ngắn nhất để chúng ta bay tới.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, xin gia tăng trong con niềm khát khao được ở gần Chúa, vì chỉ ngần ấy, linh hồn con cũng đã ‘tự sức biến đổi bên trong’; cho đến khi con ở trong Chúa, Chúa ở trong con; bấy giờ, ân sủng Chúa sẽ biến đổi con đến mức nào!”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)