Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bài giảng của ĐGH Phanxicô tại Hội nghị tấn phong 13 Tân Hồng y

Tác giả: 
Jos. Tú Nạc, NMS

 

Bài giảng của ĐGH Phanxicô tại Hội nghị tấn phong 13 Tân Hồng y

 

 

Con đường. Con đường là khung cảnh vừa được Thánh sử Máccô mô tả (10: 32- 45). Nó cũng luôn là khung cảnh cho cuộc hành trình của Giáo hội: con đường sự sống và lịch sử, là lịch sử cứu độ trong chừng mực nó được đồng hành với Đức Kitô và dẫn đến mầu nhiệm vượt qua của Người. Jerusalem luôn nằm trước mắt chúng ta. Thập giá và sự phục sinh là một phần lịch sử của chúng ta; chúng không những là “ngày hôm nay” của chúng ta mà còn và luôn là mục tiêu trong cuộc hành trình của chúng ta.

 

Đoạn Tin Mừng này thường đi kèm với những câu chuyện về việc tấn phong các tân Hồng y. Nó không chỉ đơn thuần là một “tấm phông nền” mà còn là một “tấm bảng chỉ đường” cho chúng ta, những người ngày nay đang cùng hành trình với Chúa Giêsu. Vì Người là sức mạnh của chúng ta, là Đấng mang lại ý nghĩa cho cuộc sống và chức vụ của chúng ta.

 

Vì vậy, anh em thân mến, chúng ta cần xem xét cẩn thận những lời mình vừa nghe.

 

Thánh Máccô nhấn mạnh rằng, trên đường, các môn đồ “kinh ngạc” và “sợ hãi” (câu 32). Tại sao? Bởi vì họ biết điều gì đang chờ đợi họ ở Jerusalem. Hơn một lần, Chúa Giêsu đã nói với họ một cách công khai về điều đó. Chúa biết những gì những người theo Người đang trải qua, Người cũng không thờ ơ với điều đó. Chúa Giêsu không bao giờ bỏ rơi bạn bè của mình; Người không bao giờ bỏ bê họ. Ngay cả khi có vẻ như Người đang đi theo con đường riêng của mình, Người vẫn luôn làm như vậy vì lợi ích của chúng ta. Tất cả những gì Người làm, Người làm cho chúng ta và cho sự cứu rỗi của chúng ta. Trong trường hợp cụ thể của Nhóm Mười Hai, Người làm điều này để chuẩn bị cho họ trước những thử thách sắp tới, để họ có thể ở với Người, bây giờ và đặc biệt là sau này, khi Người không còn hiện diện ở giữa họ nữa. Để họ có thể luôn ở bên Người, trên con đường của Người.

 

Biết rằng tâm hồn các tông đồ đang bối rối, Chúa Giêsu “một lần nữa” gọi Nhóm Mười Hai và nói với họ “điều gì sẽ xảy ra với Người” (câu 32). Chính chúng ta vừa được nghe: lời loan báo lần thứ ba về cuộc khổ nạn, tử nạn và sự phục sinh của Người. Đây là con đường do Con Thiên Chúa. Con đường do Tôi tớ Chúa đảm nhận. Chúa Giêsu đồng hóa mình với con đường này, đến nỗi chính Người là con đường. Người nói: “Tôi là đường” (Ga 14: 6). Bằng cách này, và không có cách nào khác.

 

Vào thời điểm này, một sự thay đổi bất ngờ xảy ra, điều mà cho phép Chúa Giêsu tiết lộ cho Giacôbê và Gioan - nhưng thực sự là cho tất cả các Tông đồ - số phận dành cho họ. Chúng ta hãy tưởng tượng cảnh tượng: sau khi giải thích một lần nữa điều gì sẽ xảy ra với Người ở Giêrusalem, Chúa Giêsu nhìn thẳng vào mắt Nhóm Mười Hai, như thể muốn nói: “Điều này đã rõ chưa?” Đoạn Người tiếp tục cuộc hành trình, đi trước nhóm. Hai môn đệ của Người tách khỏi những người khác: Giacôbê và Gioan. Họ đến gần Chúa Giêsu và nói với Người điều họ muốn: “Xin cho chúng con được ngồi, một người bên hữu và một bên tả của Thầy, trong vinh quang của Thầy” (câu 37). Họ muốn đi một con đường khác. Không phải con đường của Chúa Giêsu, mà là một con đường khác. Con đường của những người, có lẽ thậm chí không nhận ra, “sử dụng” Chúa cho sự thăng tiến của chính họ. Những người mà - như Thánh Phaolô nói - hướng đến lợi ích của chính mình chứ không phải của Đức Kitô (xem Philípphê 2:21). Thánh Augustinô đã nói về điều này trong bài giảng tuyệt vời của ngài về những người chăn cừu (số 46). Một bài thuyết giảng mà chúng ta luôn luôn nhận được lợi ích khi đọc lại trong Kinh sách.

 

Chúa Giêsu lắng nghe Giacôbê và Gioan. Người không khó chịu hay tức giận. Sự kiên nhẫn của người quả thực là vô hạn. Ngài nói với họ: “Các anh không biết mình đang xin gì” (câu 38). Bằng một cách nào đó, Người bào chữa cho họ, đồng thời khiển trách họ: “Các anh không nhận ra rằng mình đã đi lạc hướng sao”. Ngay sau đó, mười tông đồ khác thể hiện bằng phản ứng phẫn nộ của họ đối với các con trai của Xêbêđê rằng tất cả họ đã bị cám dỗ đi lạc hướng.

 

Anh em thân mến, tất cả chúng ta đều yêu mến Chúa Giêsu, tất cả chúng ta đều muốn theo Người, nhưng chúng ta phải luôn cẩn thận để đi trên con đường này. Vì thể xác của chúng ta có thể ở cùng Người, nhưng trái tim của chúng ta có thể đi lang thang xa xôi và vì vậy sẽ dẫn dắt chúng ta bắt đầu trên con đường này. Màu đỏ tươi của áo choàng Hồng y, là màu máu, đối với một tinh thần trần tục, có thể trở thành màu của một “địa vị cao trọng” thế tục.

 

Trong đoạn Tin Mừng này, chúng ta luôn bị ấn tượng bởi sự tương phản rõ rệt giữa Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Chúa Giêsu nhận thức được điều này; Ngườiy biết điều đó và Người chấp nhận nó. Tuy nhiên, sự tương phản vẫn còn đó: Chúa Giêsu đang đi trên đường, trong khi họ đang rời xa con đường. Hai con đường không thể gặp nhau. Chỉ có Chúa, qua thập giá và sự phục sinh của mình, mới có thể cứu vớt những người bạn đang đi lạc hướng có nguy cơ bị lạc. Đối với họ, cũng như đối với tất cả những người khác, Chúa Giêsu đang hành trình đến Giêrusalem. Đối với họ, và đối với tất cả mọi người, Người sẽ để cho thân mình tan nát và máu mình đổ ra. Cho họ và cho tất cả mọi người, Người sẽ sống lại từ cõi chết, tha thứ và biến đổi họ bởi ân điển của Chúa Thánh Thần. Cuối cùng Người sẽ đưa họ trở lại con đường của Người.

 

Thánh Máccô - giống như Matthêu và Luca - đã đưa câu chuyện này vào Phúc Âm của mình vì nó chứa đựng một chân lý cứu độ cần thiết cho Giáo hội trong mọi thời đại. Mặc dù Nhóm Mười Hai có kết quả tồi tệ, nhưng bản văn này đã đi vào quy luật của Kinh Thánh vì nó tiết lộ sự thật về Chúa Giêsu và về chúng ta. Đối với chúng ta cũng vậy, trong thời đại của chúng ta, đó là một thông điệp của sự cứu rỗi. Chúng ta, Giáo hoàng và Hồng y, cũng phải luôn thấy mình được phản ảnh trong lời chân lý này. Nó là một thanh kiếm được mài sắc; nó cắt, nó gây đau đớn, nhưng nó cũng chữa lành, giải phóng và hoán cải chúng ta. Đối với sự hoán cải có nghĩa chính xác là điều này: đó là chúng ta chuyển từ lạc lối sang hành trình trên con đường của Thiên Chúa.

 

Xin Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta ân sủng này, hôm nay và mãi mãi.

 

Jos. Tú Nạc, Nguyễn Minh Sơn chuyển ngữ