Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Ra sức nở hoa, Đẩy về phía trước

Tác giả: 
Lm Minh Anh

RA SỨC NỞ HOA

“Còn người này thì sao?”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Sau bữa điểm tâm lãng mạn bên hồ với cuộc phỏng vấn thâm trầm về lòng yêu mến của Thầy, vị tông đồ trưởng xem ra khá bùi ngùi và không ít thấp thỏm. Thánh Gioan đã tinh ý kịp ghi lại phút bùi ngùi và thấp thỏm đó lúc Phêrô hỏi Chúa Giêsu, “Còn người này thì sao?”. Trình thuật này đã đột ngột kết thúc Tin Mừng thứ tư vốn không nói đến việc Chúa sai các môn đệ ra đi cũng như biến cố Ngài lên trời như ba thánh sử nhất lãm ghi nhận.

 

Bùi ngùi vì sau ba lần trả lời câu hỏi, “Con có yêu mến Thầy không?”, Phêrô được giao chăn dắt chiên con, chiên mẹ và cả đoàn chiên của Thầy; thấp thỏm vì Phêrô trực giác những gì đang đợi mình phía trước qua lời Thầy cảnh báo, “Khi về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh không muốn”. Chính trong bối cảnh đó, chúng ta hiểu được tâm trạng của Phêrô khi ông nghĩ đến Gioan, người bạn đồng môn trẻ; để rồi, không thể cầm mình, ông thưa lên với Thầy, “Còn người này thì sao?”.

 

“Còn người này thì sao?”, câu hỏi rất người của Phêrô dường như hàm ẩn một thái độ so bì hơn thiệt. Cùng đi theo Chúa mà sao tôi phải ba chìm bảy nổi đang khi người khác lại an nhàn túc tắc. Và một lần nữa, Chúa Giêsu cư xử thật tuyệt vời, Ngài bảo, “Giả như Thầy muốn anh ấy ở lại cho đến khi Thầy đến thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy”. “Việc gì đến anh”, Ngài trả lời bằng một câu hỏi; và ngay sau đó, một mời gọi, “Phần anh, hãy theo Thầy”.

 

Cốt lõi trong cuộc đời người môn đệ không phải là so bì hơn thua với người khác nhưng là tương quan gắn bó của cá nhân họ với chính Chúa, “Con có yêu mến Thầy không?”, điều đó mới quan trọng; và quan trọng hơn, “Phần anh, hãy theo Thầy”. Không ít lần chúng ta tỏ vẻ quan tâm lo lắng cho người khác về công việc này, kế hoạch kia của họ… nhưng thực ra, tự thâm tâm là so bì hơn thiệt, liệu người kia may mắn hơn mình chăng. Đang khi với Chúa, điều thiết yếu là mỗi người hãy cảm tạ mỗi ngày và ra sức nở hoa nơi Chúa đã gieo trồng.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói, “Hãy biết ở lại trong vị thế của con, đừng đi nhúng mũi vào chuyện người khác. Con hãy là người yêu mến Chúa Giêsu, ra sức chăm sóc đoàn chiên và chuẩn bị chính mình để vác thập giá. Mục tử không lãng phí thời giờ vào những chuyện không đâu. Hãy cầu nguyện để khỏi rơi vào loại cám dỗ này”.

Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Thuận thì nói, “Có người không vác thánh giá của mình hay thánh giá của người khác mà tưởng tượng thánh giá của mình quá nặng; có người vác thánh giá cả làng mà không vác thánh giá của mình; có người vác thánh giá cả làng và gán thánh giá của mình bắt người khác vác. Con cứ than thở, ‘Tôi mà được ở chỗ này, được cộng tác với người kia, được nắm chức vụ nọ, chắc tôi đã thành công rực rỡ’. Làm việc Chúa giao cho con, ở nơi Chúa đặt con ở, con cứ đi thẳng; chạy lăng xăng, sẽ không đến đích. Đường con đi có hoa thơm, cảnh đẹp, có chông gai, có hùm beo, có bạn hiền, có trộm cướp, lúc mưa sa, lúc nắng cháy… chuyện không thể tránh được. Con cứ đi, miễn sao lòng con đầy Chúa, đi như Phanxicô, như Cyrillô, Athanasiô... đừng mất thì giờ đứng lại, đừng sợ tiếng chửi, đừng ăn mày tiếng khen. Nhân đức toả hương chứ không náo động”.

 

Anh Chị em,

Đại bàng không cần tiếng vỗ tay cũng tự mình bay vút lên trời; hoa dại trong hốc núi không cần người thưởng thức cũng đua nhau nở.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, trên đời này, người ta khổ vì so sánh; xin cất khỏi con nỗi khổ này. Nếu phải cám dỗ so bì, cho con biết đem tội mình ra mà so”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)

 

Đẩy về phía trước

“Con có yêu mến Thầy không?”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Tin Mừng hôm nay tường thuật cuộc hiện ra sau phục sinh của Chúa Giêsu cho các môn đệ; qua đó, cuộc thẩm vấn Ngài dành cho Phêrô với một nội dung nhưng được hỏi đến ba lần, “Con có yêu mến Thầy không?”.

 

Trước khi dừng lại với đối thoại nhỏ nhẹ này, chúng ta liên tưởng đến lời trách yêu từ sách Khải Huyền, “Ta trách ngươi điều này, ngươi đã để mất tình yêu thuở ban đầu”. Quả vậy, ít nữa một lần, Phêrô công khai đánh mất tình yêu thuở ban đầu, “Tôi không biết đến người ấy”.

Có thể nói, đây là lần gọi thứ hai Chúa dành cho Phêrô. Lần gọi thứ nhất, bên bờ Galilê, khởi đầu sứ vụ công khai của Thầy; lần gọi thứ hai, bên bờ Tibêria, khởi đầu sứ vụ loan báo Tin Mừng của trò. Vậy thì đâu là khác biệt giữa hai lần gọi cách nhau ba năm ấy? Sau lần gọi thứ nhất, Phêrô đã dứt khoát đi theo Chúa, nhanh nhẹn, chóng vánh nếu không nói là rất tự tin pha lẫn tự phụ để rồi, rốt cuộc, chối Thầy trước một nữ tỳ không tên không tuổi. Vậy mà Chúa Giêsu đã không loại Phêrô.

Hôm nay, cũng trên một bờ hồ khác, Ngài gọi Phêrô một lần nữa, gọi cách kín đáo, tế nhị, “Con có yêu mến Thầy không?”. Khi nói những lời này, xem ra Ngài đang nhìn thẳng vào ánh mắt của Phêrô và dường như Ngài nói thật nhỏ để chỉ mình Phêrô đủ nghe, một câu hỏi mà người môn đệ đã từng chối Thầy sẽ phải nghẹn ngào khi trả lời. Phêrô cúi mặt lí nhí, “Thưa Thầy, Thầy biết hết mọi sự, Thầy biết, con yêu mến Thầy”. Để rồi sau đó, Ngài trao cả cho ông chiên mẹ lẫn con và cả đoàn chiên.

 

Thiên thần hay ác quỷ, ánh sáng hay bóng tối, mạnh mẽ hay yếu nhược, nồng nàn hay dửng dưng, gần gũi hay xa cách, ngọt ngào hay cay đắng, thánh thiện hay tội lỗi… tất cả đều bộc lộ nơi một con người. Chúa Giêsu thấy rõ điều đó nơi Phêrô; ấy thế, Ngài vẫn chọn ông, gọi ông một lần nữa vì Ngài nhất định phải đẩy Phêrô về phía trước.

 

Lần dỡ các trang Tin Mừng, chúng ta chứng kiến đã bao lần Chúa Giêsu đẩy những con người tiến về phía trước. Ngài đẩy Zakêu trưởng quan thuế, “Hãy xuống mau vì hôm nay tôi phải lưu lại nhà ông” để ông xin đền gấp bốn mọi thiệt hại đã gây ra cho người khác; Ngài đẩy Lêvi đang ngồi ở bàn thu thuế, “Hãy theo tôi” để ông trở thành Matthêu tông đồ thánh sử; Ngài đẩy biệt phái Nicôđêmô trong đêm về phía trước, bước ra với ánh sáng để ông trở thành tông đồ Barthôlômêô nhiệt thành đến cùng, cũng là người táng xác Thầy; với Saolô cuồng tín, Ngài cũng xô ngã ông trên đường Đamas để đẩy ông trở thành một Phaolô lao về phía trước cho Tin Mừng; Ngài đã đẩy người nữ ngoại tình bình an về nhà mà không phạm tội nữa cũng như đã đẩy đứa con hoang đàng về nhà cha, xô nó vào lòng ông… Và vào phút chót, Ngài vẫn kịp đẩy anh trộm lành lẻn vào nhà Cha trên trời, “Hôm nay, anh sẽ ở với tôi trên thiên đàng”.

 

Anh Chị em,

 

Dù đang ở đấng bậc nào, hôm nay, Chúa Giêsu cũng đang gọi, đang hỏi mỗi người chúng ta, “Con có yêu mến Thầy không?”. Chúng ta sẽ nhanh nhảu trả lời hay sẽ nín thinh. Với Ngài, tình yêu thuở ban đầu nơi chúng ta còn nồng nàn hay đã nhạt phai? Chúng ta có cảm nhận được như Phêrô đã từng cảm nhận, “Ôi, tình yêu che lấp muôn vàn tội lỗi”. Chúa đã quên hết tội lỗi hầu đẩy con người về phía trước thì như Phêrô, với chúng ta, tất cả còn lại chính là lòng yêu mến, “Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Chúa” và Chúa Giêsu chỉ cần chừng ấy.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, thì ra, Chúa chỉ muốn con yêu mến Chúa, chăm sóc đoàn chiên và chuẩn bị mình để vác thập giá. Xin cho con đừng phí thời giờ vào những việc không đâu hầu luôn sẵn sàng để Chúa đẩy về phía trước”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)