LỜI CHỨNG
CHÚA GIÊSU ĐÃ BIẾN ĐỔI ĐỜI CON
Của Maria Vũ Kim Hồi
Từ thuở có trí khôn đến nay, tôi xác
định: mình là con của một gia đình “ Có
Đạo “. Tôi được học từ bé ở một trường
Đạo Công Giáo do các sơ phụ trách, tất
cả các chị em tôi cũng đều được học như
tôi …
Cuộc sống đức tin của mình cứ “ xuôi
chèo “ như thế lâu dài: đi lễ ngày Chúa
Nhật, xưng tôi mùa chay và vì có niềm
say mê hát xướng nên đã gia nhập vào ca
đòan nhà thờ nhiều năm , hát vì thích
nhạc đạo và vì thích “ được hát “ chứ
chưa ý thức rằng “ hát là để ca tụng
Chúa” “
Tôi đã lập gia đình với một người cũng
có đạo “ gốc “ như tôi và còn là con nhà
một “ Ông trùm “ có nhiều con đi tu .
Cuộc sống cứ trôi đi tự nhiên như dòng
nước chảy, tôi sống và dần dần sự mai
một đức tin xuất hiện: sự mai một này cứ
lớn dần theo thời gian và đã bị tác động
thêm bởi các bất bình, bất mãn cuộc đời
đã xảy đến với tôi.
“ Cái ung nhọt mất niềm tin vào Chúa “
lớn dần đến mức độ tôi tự thấy “ xa hẳn
Hội Thánh “ , tôi sống “ bỏ đạo “ tất cả
đã 15 năm: thưa thớt dần đi lễ Chúa
Nhật, không xưng tôi, rước lễ và không
một sinh họat tôn giáo nào tham gia cả !
Cuộc sống “ không có Chúa “ cứ thế diễn
ra khiến cho mẹ ruột tôi và bố mẹ chồng
rất buồn. Các cụ nói xa rồi lại nói gần
về sự bất hạnh nếu xa rời Chúa, tôi bất
cần ! Tôi lại càng cảm thấy “ mình đúng
“ khi đã cắt tỉa đi những rườm ra hình
thức tôn giáo mà tôi cho là “ giả tạo “
đã mê hoặc con người …Lại còn nghĩ rằng
“ tôn giáo là liều thuốc an thần “ cho
nhân lọai…Thậm chí tôi đã thầm trách
rằng nền giáo dục “ kính sợ Chúa đã làm
cho tôi cảm thấy bị mất tự do “ …
Từ lúc thọát ra khỏi vòng tôn giáo: tôi
cảm thấy rất vui sướng vì khung trời tự
do của mình. Nhưng tôi vẫn còn biện hộ
rằng: tôi vẫn sống với một cái ĐẠO: Đạo
làm con người , yêu thương đồng lọại và
làm mọi cách để giúp đỡ anh em mình là
những người xung quanh, tôi đã khóc cười
với những người anh em và tự thấy là
mình đã “ làm đúng, làm đủ “ bổn phận
con người…
……………………
Cuộc đời tôi dừng lại ở “ điểm nhấn “
là: “ Con gái tôi đã bỏ nhà ra đi “ …
Tôi đã khóc thầm vì phải cho nước mắt
chảy vào trong“
Tôi đã trải qua bao đêm mất ngủ …
Tôi đã “hóa ra ngây dại“ , mất hết mọi
cảm giác bình thường.
Tôi đã đến cơ quan làm việc nhưng không
còn một chút hăng hái nào..
Tôi đã hụt hẫng tột độ trong đời sống
thường ngày.
Tôi đã muốn chết và nghĩ đến nó…
Tôi thất vọng về “ cái kiếp người “ đầy
bi kịch !
Gia đình tôi là một bãi chiến trường
không có đổ máu nhưng lại đổ lệ và đầy
thương đau !
Đau khổ quá đi ! Tôi đã “ gồng lên “
chống trả cuộc đời nhiễu nhương này và
tôi lại càng thêm óan giận cuộc đời mình
quá… Tôi điên cuồng và chống lại tất cả:
chưa bao giờ gia đình tôi lại sóng gió
đến thế !
Chính lúc đau khổ đó, Chúa đã đến với
tôi: tôi đã Undo lại niềm tin của mình.
Tôi vớ ngay “ cái phao “ và tôi “ Đã
được cứu “. Trong câu chuyện con gái
mình, tôi thấy rằng: không còn ai cứu
chuyện này được nữa, ngọai trừ Chúa !
Tôi bỗng nhiên tin rằng: “ Những gì
không thể được đối với loài người, thì
đều có thể được đối với Thiên Chúa “ Lc
18, 27.
Chính từ “ sự cố “ con gái, Chúa đã dẫn
tôi trở về , Ngài đã dẫn cả gia đình tôi
“ trở về thật sự “…Cứ lần theo con đường
để trở về, chúng tôi đã GẶP CHÚA: thì ra
bấy lâu này , Ngài thầm lặng chờ đợi
tôi, Ngài vẫn hằng yêu thương tôi, Ngài
đã cho tôi một “ thể nghiệm “: “ sự bỏ
đi của người con để lại đau đớn cho “
Người cha “ là thế nào … Tôi đau đớn
thật sự về điều đó và tôi đã hối hận sâu
xa …
Tôi đã bước qua nhiều chặng đường trong
sự trở về của mình như “một khám phá
mới“ vậy. Tôi cứ phải “lột dần“ những
rào cản của cuộc sống “ đi hoang đã
thành nếp “ nơi mình, nhưng chung qui là
“Quá nhanh!“ Chúa đã lôi kéo tôi, chồng
tôi, con tôi trên bước đường trở về cứ “
Đi như là chạy “ vậy !
Hiện nay gia đình tôi bỗng … ĐỔI KHÁC
TẬN GỐC RỄ ! Từ ngày Chúa “ Chạm “ tôi,
Chúa “ chạm “ chồng tôi, chúng tôi liền
thấy mình được thoát ra khỏi vòng vây
hãm của khổ đau và những mâu thuẫn như
không thể khắc phục được . Nay chúng tôi
lại cảm nhận đổi chiều 180 độ: Chúng tôi
thương yêu nhau được dễ dàng vì Chúa ở
trong “ người anh em “ ở bên tôi ...và
cứ thế Chúa đã làm cho mình biến đổi đến
choáng ngợp mọi điều khác nữa .
Nhưng phải nhận ra dấu hiệu biến đổi rõ
nét là từ đâu ? Đó là từ khi hai vợ
chồng tôi cùng đến cầu nguyện và gia
nhập nhóm Thánh Kinh Cầu Nguyện . Chúa
đã “ chạm mạnh “ vào gia đình tôi và
hiện nay vợ chồng tôi đã được “ nhận
chìm trong Đức Kitô “.
Hàng ngày, lúc 6 giờ sáng vợ chồng tôi
quì trước bàn thờ nhỏ trong phòng riêng
để đọc:
Kinh đầu phục Đức Chúa mỗi ngày và đầu
phục sự hướng dẫn của Thần Khí Chúa
Kinh Thiên Chúa là Cha tôi. Và dâng một
ngày mới cho Đức Giêsu làm chủ mọi tư
tưởng, lời nói, việc làm…
Cả gia đình tôi đã cảm nhận được hạnh -
phúc - thật - sự.
Chúng tôi đã được chan hòa , yêu thương
nhau và … con gái chúng tôi: đã thi đậu
tốt nghiệp cử nhân Anh văn ở một Trường
Đại học ngoại ngữ bằng sức tự nó phấn
đầu đi làm và học trong khi không dựa
vào cha mẹ . Nó đã lấy chồng. Niềm khắc
khỏai không còn nữa trong tôi vì Chúa đã
dạy tôi rằng: “ không một sợi tóc nào
trên đầu con rơi mà không có phép của
Cha “ … tôi phó thác tất cả từ đây và
khám phá rằng:
Chính sự “ gồng mình chống lại, sự kiêu
ngạo muốn tự làm chủ đời mình đã khiến
cho chính mình luôn bị đau đớn “. Vậy bí
quyết để sống bình an là: PHÓ THÁC - TIN
YÊU – VUI VẺ CHẤP NHẬN MỌI ĐIỀU CHÚA BAN
. Ta sẽ được Hạnh phúc. Và “ Đi trong
Chúa là niềm vui không gì sánh được “.
Mãi đến hôm nay, đã 56 tuổi đời tôi mới
khám phá ra một điều chẳng hề mới mẻ: Có
Chúa là có Bình an, mà Bình an là Hạnh
phúc vậy .
Lạy Cha, con cám ơn Cha vì con đã có một
“ Người Cha nhân lành và toàn hảo “,
Cha đã luôn yêu thương con, luôn ban cho
con những của tốt lành mà con lại không
nhận ra nên con đã cứ tự mình làm nên
nghiệp chướng đời mình.
Con tin rằng Cha vô cùng khôn ngoan, và
Cha biết rõ hơn con những gì lợi ích cho
con.
Con tin rằng Cha Nhân Từ Vô Biên , và
Cha làm cho mọi sự trở nên lợi ích cho
những người yêu mến Cha…
Cám ơn Chúa Giêsu đã biến đổi đời con,
đã không bỏ rơi con cho dù con đầy tội
lỗi với Chúa và với anh em…Chúa đã “ mở
mắt “ cho con được hiểu “ Tình yêu
thương và cứu chuộc của Ngài là vì chúng
con tội lỗi “.
Cám ơn Chúa Thánh Thần đã đến với con,
Ngài đã đồng hành với cuộc đời con và
Ngài đã luôn “ thổi hơi “ cho con được “
sức sống mới “ của Ngài làm hành trang
từng ngày sống của con. Xin ở trong con
suốt đời.
Maria Vũ Kim Hồi
