Lời
chứng:
CHÚA LUÔN KIÊN NHẪN VỚI CÁC TỘI NHÂN
Chuá luôn kiên nhẫn với các tội nhân.
Thật vậy, tôi ao ước được chia xẻ cùng
quí vị nỗi vui mừng đã dâng lên rạt rào
trong tâm hồn tôi suốt hơn 2 năm qua kể
từ khi tôi nhận ra ơn Chúa gọi tôi trở
về .
Tôi sinh ra trong một gia đình bổn
đạo gốc, nhưng rất ít khi tôi đi dự
thánh lễ ở nhà thờ, mặc dù vậy, trong
lòng tôi luôn bị dằn vặt bởi sự hững hờ
của mình. Tôi sống trong một giáo xứ, và
vì vậy mỗi ngày tôi đều nghe tiếng
chuông vang vọng từ nhà thờ, tôi biết đó
là tiếng Chúa gọi tôi hãy đến, nhưng
cuộc sống thế gian vẫn lôi tôi đi sềnh
sệch. Tôi lê lết theo nó trong khi trong
lòng thì thổn thức đau buồn, ray rứt. Từ
tuổi thơ ấu cho đến gần đây (tháng 8 năm
2005), tôi được rất nhiều thị kiến , có
khi là chính Đức Mẹ, Mẹ đến với tôi
trong giấc ngủ, tôi nghe được cả tiếng
nói ( 2 lần), không biết là tiếng nói
của Mẹ hay là tiếng nói của Chúa, có khi
là chính Chúa, Chúa tươi cười giơ hai
tay đón tôi về. Năm 1970, Mẹ đến với tôi
trong giấc ngủ, lần đó tôi đã được diễm
phúc ngửi thấy mùi thơm rất lạ lùng, một
hương thơm đã làm tôi giật mình tỉnh
ngủ, và mặc dù đã tỉnh táo hoàn toàn tôi
vẫn ngửi thấy hương thơm ấy ngào ngạt
trong phòng, đến nỗi tôi hỏi người nằm
bên cạnh tôi có ngửi thấy mùi gì thơm
không, nhưng người ấy trả lời là không.
Tôi có kể lại về mùi thơm huyền bí này,
nhưng cũng chẳng ai tin , tôi buồn và
hứa sẽ giữ riêng cho mình hạnh phúc ấy,
không biết lấy ai làm nhân chứng. Mãi 35
năm sau, năm 2005, tôi đọc báo Công giáo
mới biết là tại giáo xứ Brisbane , Đức
Mẹ chảy dầu thơm và hương thơm ấy có
Linh Mục Nguyễn Thanh Liêm, cha xứ và
một số giáo dân của giáo xứ này đã ngửi
thấy. Khi biết mình đã có "đồng minh"
tôi rất hoan hỉ.
Như tôi đã viết ở trên là tôi đã
được nhiều thị kiến, tuy vậy tôi vẫn
chưa thật sự trở về bên Chúa. Tôi vẫn cứ
lao theo những đau khổ do cuộc nhân sinh
đổ xuống tôi, và hậu quả là tôi bị suy
nhược thần kinh nghiêm trọng, tôi bị
trầm uất nặng nề. Chính lúc tôi ngã quỵ
đó cũng chính là thời điểm Chúa đưa tay
nhẹ nhàng đỡ tôi lên. Tôi đã du lịch
nước Đức hai lần, vào năm 2001 và 2002,
con tôi biết tình trạng bịnh tâm thần
của tôi, nên cho tôi đi sang thăm nó và
cũng để có dịp nghỉ ngơi một thờ gian.
Nhưng khi trở về gia đình tại ViệtNam,
tôi vẫn suy nhược, ủ rũ, u uất vì những
đau thương mình đã gánh chịu mà không
làm sao "trả miếng" được. Năm 2005, tôi
lai đi Đức. Năm này tôi được tham dự Đại
Hội Giới Trẻ, mặc dù tôi không có ý định
đi, nhưng chắc chắn đó là ý Chúa muốn
gọi tôi, nên cuối cùng tôi cũng được
nhường cho một vé xe đi đến địa điểm tổ
chức Đại Hội. Nhờ vậy, tội đã nghe và
cảm nhận Chúa muốn nói với riêng tôi (
ngay trong buổi sinh hoạt đầu tiên) là :
Như Ba Vua, sau khi tìm thấy Chúa rồi
thì đừng trở về theo lối cũ nữa. Và sau
Đại Hội một tuần, sau khi tôi đã cảm
nhân một ơn màu nhiệm tưới mát cả tâm
hồn tôi, tôi lại nhận được cụ thể ơn
cứu chữa của Đức Mẹ : Mẹ đã chữa cho tôi
khỏi một vết thương (gần như bị gãy
xương) đã làm tôi đau nhức suốt cả 10
ngày không dấu hiệu thuyên giảm, sau khi
tôi uống một ly nước múc từ Lộ Đức. Một
đêm sau , sau khi tôi được chữa lành,
trong giấc ngủ tôi lại có một thị kiến
lạ lùng : tôi thấy một bàn tay giơ cao
trước mắt tôi cỗ tràng hạt, chỉ mỗi một
hình ảnh ấy mà thôi, và hình ảnh này
đứng im một lúc trong giấc ngủ của tôi
và đã làm tôi choàng tỉnh, tôi nghiền
ngẫm và tôi đã hiểu ý của Mẹ . Như vậy,
tôi đã thật sự được ơn Chúa biến đổi
trong thời gian này, qua 3 sự kiện
trên. Lời tri ân nào tôi biết dâng lên
Chúa cho xứng đáng đây ? .
Từ đó cho đến nay, tôi không hề bỏ
sót một thánh lễ nào, dù là ngày trong
tuần. Hằng đêm tôi ngắm 50 kinh Mân Côi,
50 kinh Lòng Thương Xót Chúa, và những
kinh cầu cho tất cả các linh hồn đã qua
đời. Một vài lần tôi bị vu khống, bị sỉ
nhục, nhưng lạ lùng thay tôi không hề
phản ứng lại cách cuồng nộ như trước đây
nữa, trái lại tôi im lặng với cõi lòng
bình an, một bình an cũng rất là khó
hiểu, nhưng tôi cảm nhận đó là nhờ ơn
Chúa đã quan phòng cho tôi . Tôi thương
xót thế nhân đắm chìm trong bể khổ,
trong đó có tôi. Tôi hằng cầu nguyện ơn
Chúa ban cho tôi được thêm vững mạnh để
vác thập giá mình mỗi ngày, và tôi cũng
không quên cầu nguyện cho những người
còn đi lạc đường.
Kính lạy Chúa và Me Maria rất
thương yêu của con, con yêu Chúa va Mẹ
biết mấy cho đủ, chỉ vì con đã hiểu tuy
con hờ hững mấy chục năm trời, đi lạc
gần một đời người, Chúa vẫn thứ tha, vẫn
tìm con về cho bằng được, về để con được
sống lại. Mang xác phàm tro bụi, còn rầt
nhiều vương vấn thế gian, con sấp mình
cầu xin Chúa và Mẹ đừng bỏ tay con ra,
xin từng giây phút cầm bàn tay con dẫn
dắt con đi đúng đắn và trung thành trên
con đường về nhà Chúa.
Anna Hương Đỗ
