VÀI
NÉT VỀ
CANH TÂN
ĐẶC SỦNG
CÔNG GIÁO
TÀI
LIỆU *
LỜI CHỨNG
* CẢM
NGHIỆM

Về trang Mục Lục
LỜI CHỨNG
CỦA
CHA
RICARDO
CASTELLANOS
Cha
Ricardo
Castellanos
hiện là
Cha Sở Xứ
Đạo San
Isido tại
Pompano
Beach,
thuộc
Tổng Giáo
Phận
Miami,
Florida.
Tôi sinh
ra và lớn
lên là
một người
Tin Lành
thuộc
Giáo Hội
Methodist,
và gặp
Chúa Kitô
trong
Giáo Hội
Công Giáo
La Mã.
Phía cha
tôi thuộc
về một
gia đình
Tin Lành,
và phía
mẹ tôi
thuộc về
một gia
đình Công
Giáo. Tôi
sinh ra
về phía
Tin Lành,
vì vậy
lớn lên
là một
người Tin
Lành. Họ
dạy tôi
một ít
điều rất
kỹ. Họ
dạy tôi
thù ghét
người
Công
Giáo. Ở
tại Nam
Mỹ, và Mỹ
Châu La
tinh, nếu
bạn muốn
trở thành
một người
Tin Lành
thì điều
quan
trọng
nhất là
bạn phải
thù ghét
Giáo Hội
công Giáo
La Mã.
Tôi đã
tin trong
lòng
nhiều năm
rằng
người
Công Giáo
thờ hình
tượng, và
vì vậy họ
không thể
được lên
Thiên
đàng. Bây
giờ là
một người
Công
Giáo, tôi
nhận ra
rằng,
chúng ta
cũng nói
những
điều
tương tự
như vậy
đối với
những
người Tin
Lành.
Có nhiều
lý do tại
sao tôi
trở thành
một người
Công
Giáo. Đó
là một
câu
chuyện
dài. Ngay
từ khi
còn nhỏ,
tôi đã có
khuynh
hướng
đứng về
phía
người bị
chỉ
trích. Vì
thế, khi
tôi nghe
người ta
nói xấu
về các
Linh Mục
và các Nữ
Tu, và
Giáo Hội
Công
Giáo, thì
tôi tỏ
cảm tình
với người
Công
Giáo. Bởi
vì những
người Tin
Lành nói
rất nhiều
chuyện kỳ
quái về
các Linh
Mục, nên
tôi tự
hỏi: “Có
gì sai
lầm đối
với ông
Linh Mục
này? Tại
sao họ
phải làm
đủ thứ
chuyện
như vậy?
Đặc biệt
là chuyện
xưng tội
với một
người?”
Và tôi
nói: “Tại
sao những
người
Công Giáo
phải đi
xưng tội
với một
con
người?”
Những ông
Linh Mục
này có
gì? Phải
chăng họ
có quyền
lực để
tha tội?”
Và những
thắc mắc
đó có sự
hấp dẫn
đối với
tôi. Mỗi
ngày một
ít, tôi
bị lôi
cuốn vào
sự hấp
dẫn đó.
Rồi một
hôm tôi
đi tới xứ
đạo Công
Giáo, tôi
nói với
vị Linh
Mục rằng
tôi muốn
trở thành
một người
Công
Giáo. Vị
Linh Mục
hỏi tôi:
“Con đang
nói
chuyện gì
vậy?” Tôi
bèn kể
cho ngài
nghe câu
chuyện
của tôi.
Rồi tôi
cũng nói
với cha
mẹ tôi.
Cha tôi
là người
rất hiểu
biết, nên
ông gửi
tôi tới
một
trường
Công Giáo
nơi tôi
ở. Cuối
cùng, tôi
trở thành
một người
Công Giáo
bình
thường,
và tôi đi
lễ mỗi
Chúa nhật
với mọi
người
Công Giáo
bình
thường
khác.
Xưng tội
là một
chuyện
nặng nề.
Tôi nhớ
trong
Khóa Tĩnh
Tâm đầu
tiên của
đời tôi,
một cha
Dòng Tên
nói với
chúng
tôi, nếu
quên một
tội có
thể sa
hỏa ngục.
Tôi kinh
hãi khi
nghĩ đến
hỏa ngục,
và bây
giờ tôi
vẫn còn
kinh hãi
như vậy.
Nhưng tôi
sẽ không
phải sa
hỏa ngục,
“no way”
sa hỏa
ngục. Nếu
tôi quên
một tội,
tự nhiên
tôi nghĩ
là tôi sẽ
phải sa
hỏa ngục,
vì vậy
xưng tội
là một
chuyện
kinh
hoàng đối
với tôi.
Dù có
chuẩn bị
xưng tội
kỹ càng
tới đâu,
tôi vẫn
quên một
vài tội.
Tội nhẹ
thôi.
Nhưng nếu
đó là tội
trọng, có
nghĩa là
tôi phải
sa hỏa
ngục.
Quên tội
nhẹ thì
phải
xuống lửa
luyện
tội. Lửa
luyện tội
là một
thứ hỏa
ngục cũng
ghê sợ
thật đấy,
nhưng bị
giam ít
năm rồi
được ra,
chứ hỏa
ngục thì
phải ở đó
đời đời
kiếp
kiếp. Thế
là đường
nào cũng
có nhiều
đau khổ.
Một hôm
tôi nói:
“Lạy
Chúa, giờ
đây con
xin xưng
thú hết
mọi tội
của con
cho
Ngài!” Để
tôi kể
cho bạn
nghe một
vài điều.
Tôi chấp
nhận Chúa
Giêsu
Kitô
trong
Giáo Hội
Tin Lành
khi tôi
mới 7
tuổi, và
tôi được
biết đến
Kinh
Thánh như
mọi cậu
bé nào
cũng
biết. Tôi
biết
nhiều câu
chuyện
trong
Kinh
Thánh.
Tôi đã
nghe về
Phúc Âm.
Tôi biết
Phúc Âm
theo Tin
Lành, và
tôi biết
Phúc âm
theo Công
Giáo La
Mã. Tôi
vẫn còn
cần một
vài thứ
nữa.
Tôi gia
nhập một
Tu viện
năm tôi
17 tuổi.
Trong khi
những
chàng
trai khác
chơi nhạc
Disco thì
tôi đọc
Thánh
Vịnh
trong Tu
viện. Khi
tôi nhìn
lại quá
khứ, tôi
thấy
thích như
vậy,
nhưng tôi
không bao
giờ trở
lại như
vậy nữa,
vì tôi
quá nhiều
đau khổ.
Tôi luôn
có cảm
tưởng là
tôi đang
đi xuống
hỏa ngục.
Không có
Ơn Cứu
Chuộc cho
tôi.
Chẳng có
gì làm
cho tôi
cả. Tôi
không thể
tự cứu.
Đúng như
vậy, tôi
không có
thể tự
cứu tôi
được. Tôi
cố gắng
tự cứu
tôi qua
sự ăn năn
hối cải,
nhưng tôi
cũng
chẳng làm
gì được.
Cuối cùng
tôi nói:
“Không tu
làm Thầy
nữa! Tôi
muốn trở
thành một
Linh Mục!
Nhưng tôi
không
muốn sống
trong Tu
viện.” Vì
thế, tôi
xin gia
nhập
Chủng
viện của
Địa phận,
và Đức
Giám Mục
của
Venezuela
gửi tôi
tới La
Mã. Công
Đồng
Vatican
II vừa
kết thúc,
và chúng
tôi được
hưởng tự
do của
một Giáo
Hội mới.
Chúng tôi
không có
luật lệ
trong
Chủng
viện nên
muốn làm
gì thì
làm. Tôi
đã đi từ
một Tu
viện đến
ở một nhà
trọ.
Tôi có
đông bạn
bè. Tôi
là một
chủng
sinh
thành
công. Một
Linh Mục
cừ khôi.
Lúc đó
tôi thật
sự nghĩ
rằng Chúa
đã chọn
tôi đúng
quá. Tôi
tốt lành
trong
thân xác,
tôi cư xử
phải
phép, tôi
tuân giữ
kỷ luật.
Tôi đến
trường
bất cứ
giờ nào
tôi phải
đi học.
Tôi làm
bài ở nhà
và giữ
giờ cầu
nguyện.
Tôi đã
làm tất
cả những
gì tôi
phải làm.
Vì vậy
tôi nghĩ
rằng tôi
chẳng còn
cần thứ
gì nữa.
Tôi biết
Chúa. Tôi
biết Chúa
qua các
sách thần
học của
tôi. Tôi
biết mọi
thứ. Tôi
thực hành
mọi điều
của người
ngoan
đaọ. Tôi
thường đi
xưng tội
cứ 2 tuần
một lần,
hoặc 1
tuần, bởi
vì tôi
luôn có
cảm nghĩ
rằng tôi
có thể sa
hỏa ngục.
Tôi nghĩ,
tôi phải
luôn luôn
làm một
vài việc
gì để giữ
cho tôi
ngay
thẳng.
Và rồi
một Giám
Mục đến
La Mã
chọn một
ít chủng
sinh đem
về Miami.
Ngài đã
chọn tôi
và 2 Linh
Mục khác.
Và đó là
lý do tại
sao tôi
tới Tổng
Giáo Phận
Miami.
Những gì
Đức Giám
Mục nói
với chúng
tôi rất
rõ ràng:
“Tôi cần
các Linh
Mục cho
Giáo Phận
của tôi
và tôi
cần các
Linh Mục
người
Cuba!
Chúng tôi
có rất
nhiều
người
Cuba
nhưng tôi
không có
các Linh
Mục Cuba.
Các cha
tới Giáo
Phận của
tôi và
tôi sẽ
trả tiền
cho Giám
Mục của
các cha.”
Tôi tự
nghĩ:
“Đây là
một cuộc
đầu tư
tốt. Ngài
thực sự
chọn được
các Linh
Mục tốt.”
Khi tôi
tới
Miami,
tôi có mớ
tóc dài
và người
ta than
phiền về
điều đó.
Một trong
số các
Cha Sở
của tôi
nó với
tôi:
“Ricardo
à, từ nay
trở đi,
cha sẽ
coi đám
Canh Tân
Ân Sủng.”
(tức là
Nhóm Cầu
Nguyện
Thánh
Linh).
Lúc đó là
năm 1973,
tôi hỏi:
“Đám Canh
Tân Ân
Sủng là
ai?” Ngài
nói: “Là
đám Canh
Tân Ân
Sủng. Cha
sẽ coi
đám Canh
Tân Ân
Sủng.”
Tôi nói:
“Vâng,
nếu cha
nói vậy,
tôi làm
vậy.”
Trong
suốt 6
tháng, cứ
mỗi tối
Thứ Hai
là tôi
lại hành
hạ đám
người
khốn khổ
này. Tôi
đem hỏa
ngục đến
cho họ.
Tôi nói
với họ
nhiều
lần: “
Các người
chẳng
biết thần
học gì
cả. Các
người
không
biết Kinh
Thánh.
Các người
cũng
không
biết các
người
đang nói
về điều
gì. Các
người
khùng
rồi!” Khi
họ hát và
nói tiếng
lạ, tôi
nói: “Lạy
Chúa tôi,
tôi phải
lấy cái
gì để bịt
miệng họ
lại đây!”
Tôi
thường
lấy Sách
Kinh ra
đọc trong
khi họ
cầu
nguyện vì
tôi cảm
thấy phí
thì giờ
của tôi
quá. Tôi
thích cầu
nguyện
bằng
tiếng Ý
vì họ
tưởng
rằng tôi
cầu
nguyện
bằng
tiếng lạ.
Một tối
nọ tôi
quên
không đem
theo cuốn
Sách
Kinh, tôi
nói: “Để
mình xem
bọn người
này đang
nói cái
gì.” Họ
bắt đầu
hát:
“Alleluia,
Alleluia,
Alleluia.”
Một bà
khùng”
ngồi kế
bên tôi
nói tiếng
lạ. Bạn
có thể
tin được
điều gì
đã xẩy ra
cho tôi
không?
Tôi cũng
bắt đầu
cầu
nguyện
bằng
tiếng lạ!
Rồi một
lúc sau
tôi được
Ơn Thanh
Tẩy trong
Chúa
Thánh
Linh.
Rồi ma
quỷ xen
vào
chuyện
của tôi.
Và tôi đã
đi theo
con đường
của nó vì
tôi nghĩ
rằng tôi
quá tốt.
Tôi là
một Linh
Mục quá
tốt. Tôi
đã hiến
dâng đời
tôi cho
Chúa.
Chúa đáng
tin cậy
cho tôi
vì tôi đã
hiến dâng
cho Ngài
quá
nhiều!
Tôi nói
với Chúa:
“Chúa
biết con
tốt lành.
Con là
một người
Kitô hữu
tốt lành,
con là
một người
Công Giáo
tốt
lành.”
Rồi Giáo
Hội đưa
đến cho
tôi một
vài điều
tốt. Đức
Hồng Y,
vị Cha Sở
của La
Mã, yêu
cầu tôi
làm việc
cho Ngài
ở
Vatican.
Chúa
Thánh
Linh nói
với tôi:
“Không,
đừng đi.”
Nhưng xác
thịt tôi
nói:
“Vâng, cứ
đi.” Và
tôi đã
đi.
Đây là
một câu
chuyện
rất buồn
thảm. Khi
bạn nói
“Không”
với Chúa
Thánh
Linh, khi
bạn từ
chối sự
thần hứng
của Chúa
Thánh
Linh, bạn
sẽ lãnh
chuyện
buồn
thảm!
Ngài sẽ
để cho
bạn đi
trong xác
thịt. Tôi
nói với
Chúa
Thánh
Linh tôi
muốn đi
trong xác
thịt.
Chúa
Thánh
Linh nói:
“Được, từ
nay Ta sẽ
để cho
ngươi đi
trong xác
thịt.”
Tôi có đủ
mọi thứ
của một
Linh Mục.
Tôi mới
29 tuổi
và tôi có
đủ mọi
thứ mà
một Linh
Mục muốn
có trong
sự nghiệp
của mình.
Tôi được
Tòa Thánh
Vatican
yêu cầu
làm việc
cho Đức
Thánh
Cha. Tôi
có một
công việc
ngon lành
là phụ
trách
Giao Tế
cho Đại
Thánh
Đường
Saịn John
Lateran.
Tôi có cơ
hội gặp
gỡ rất
nhiều
nhân vật
quan
trọng.
Nhưng bạn
biết gì
không? Đó
là năm
bất hạnh
nhất của
đời tôi.
Tôi tàn
lụi hết
ơn Thần
Khí – ơn
của Chúa
Thánh
Linh. Làm
việc tại
Vatican,
thì đó là
điều đau
khổ cho
bạn. Và
nếu bạn
không đi
theo Chúa
Thánh
Linh mà
chỉ đi
theo xác
thịt, thì
dù bạn có
ở chỗ nào
và làm gì
chăng
nữa, thì
bạn cũng
vô phương
có hạnh
phúc.
Cuối cùng
tôi trở
về Miami
và được
gửi tới
một xứ
đạo. Tôi
vẫn tiếp
tục đi
trong xác
thịt. Tôi
không thể
hiểu được
những gì
xảy đến
cho tôi
bởi vì
tôi không
thể tìm
lại được
niềm vui
hạnh
phúc. Tôi
nghĩ rằng
tôi là
một Linh
Mục tốt
lành. Ấy
vậy mà
tôi cảm
thấy như
bị phế
thải bởi
Giáo Hội
và những
chuyện
khốn khó
cứ đeo
đẳng tôi
hoài.
Rồi tôi
nhận được
cú điện
thoại từ
một Linh
Mục. Ngài
nói: “Cha
Ricardo
ơi, tôi
có một
tin sốt
dẻo cho
cha đây.
Người ta
đã cử cha
đi làm
Cha Sở xứ
đạo
Isidro
tại
Pompano
rồi đó.”
Tôi nói:
“Người ta
giao cho
tôi một
sứ mệnh?
Tôi được
gửi đi
với một
sứ mệnh
Truyền
Giáo? Bộ
tôi
nghiện
rượu hay
sao mà cử
tôi tới
đó? Tôi
đã làm gì
sai
quấy?”
Nhưng đi
làm công
việc
Truyền
Giáo lại
là một
việc phúc
lành bởi
vì trong
sứ mệnh
đó, tôi
đã tìm
lại được
Chúa
Thánh
Linh.
Tôi sống
trong một
cái phòng
nhỏ bị
bao vây
chung
quanh bởi
những
quán rượu
dâm ô.
Chúng tôi
ở lọt vào
giữa một
khu dân
da đen
(ghetto),
với những
ổ buôn xì
ke và đủ
mọi hạng
người.
Tôi hỏi
Chúa:
“Lạy
Chúa, tại
sao con
phải ở
đây? Chúa
có thể
cho con
một nhiệm
cụ khác
khá hơn
được
không?”
Tình
trạng lại
càng tồi
tệ vì
chúng tôi
không có
tiền.
Chúa nhật
đầu tiên
chỉ thu
được có
300$.
Một đêm
nọ điện
bị cúp.
Tôi ở một
mình giữa
khu da
đen không
có sự bảo
vệ nào.
Tôi quỳ
xuống,
kêu khóc,
kêu khóc,
và kêu
khóc. Tôi
nói: “Lạy
Chúa, tại
sao lại
là con?
Tại sao
thế này?”
Chúa nói:
“Bởi vì
Ta muốn
đưa con
trở về.
Ta muốn
con bước
đi trong
đường lối
của Ta.
Ta muốn
ban cho
con Chúa
Thánh
Linh.”
Tôi đã
không có
thể cầu
nguyện
bằng
tiếng lạ
từ nhiều
năm, và
trong đêm
ấy, Chúa
lại ban
cho tôi
ơn nói
tiếng lạ
trở lại.
Alleluia!
Alleluia!
Tôi yêu
mến Giáo
Hội Công
Giáo La
Mã. Tôi
đã dâng
hiến cuộc
đời của
tôi cho
Chúa và
cho Giáo
Hội nầy,
và tôi sẽ
chết đi
là một
người
Công Giáo
La Mã.
Tôi yêu
mến Chúa
trong
Giáo Hội
nầy.
Có một
bài hát
nói:
“Chúng ta
phải nên
một trong
Thần
Khí.”
Điều này
đúng.
Nhưng để
trở nên
một Thần
Khí,
chúng ta
phải biết
Chúa đang
kêu tọi
chúng ta
làm gì.
Và Chúa
đã kêu
gọi mỗi
người
chúng ta
hãy đặt
trọn niềm
tin vào
Chúa
Thánh
Linh.
Chúng ta
phải nhận
thức điều
này bất
cứ lúc
nào. Sứ
mệnh của
chúng ta
trong
Giáo Hội
là một sứ
mệnh tiên
tri.
Chúng ta
phải làm
cho mỗi
Giáo Phận
nhận thức
rằng chỉ
có một
phương
cách làm
cho có
được một
Giáo Phận
hạnh
phúc, một
nhà xứ
hạnh
phúc, một
xứ đạo
hạnh
phúc, chỉ
có một
phương
cách đầy
thần lực,
đó là TIN
TƯỞNG VÀO
CHÚA
THÁNH
LINH! Đó
là phương
cách duy
nhất.
Không có
phương
cách nào
khác.
Khi chúng
tôi xây
ngôi nhà
thờ tại
San
Isidro,
một vài
người
muốn tổ
chức cờ
bạc
(Bingo
game) và
bán rượu
để gây
quỹ. Chúa
Thánh
Linh nói
với tôi
“Không,
con không
được tổ
chức cờ
bạc! Con
không
được bán
rượu!” Và
ngay ngày
hôm đó,
bỗng dưng
có người
đem đến
tặng
chúng tôi
10,000$.
Tôi đã
nhận ra
trong
hành động
đó của
Chúa
Thánh
Linh tại
San
Isidro
chỉ có
một Cha
Sở là
Chúa
Giêsu
Kitô. Bao
lâu tôi
còn ở đó
thì bấy
lâu tôi
còn là
Linh Mục
Phó của
Ngài,
chúng tôi
sẽ không
tổ chức
cờ bạc,
chúng tôi
sẽ không
bán rượu.
Đã đến
lúc đòi
hỏi Cộng
Đoàn phải
làm một
quyết
định.
Chúng tôi
muốn xây
ngôi nhà
thờ ấy,
nhưng xây
ngoài khả
năng túi
tiền của
chúng
tôi.
Chúng tôi
phải làm
một sự hy
sinh. Đó
là phương
cách duy
nhất để
xây dựng
một nhà
thờ.
Giờ đây,
mọi người
đã nên
một trong
Chúa
Thánh
Linh. Xác
thịt vẫn
còn là
một quyền
lực mạnh
mẽ trong
mỗi người
chúng ta.
Xác thịt
nói với
chúng tôi
rằng, để
trở nên
một trong
Chúa
Thánh
Linh,
chúng ta
cần phải
có một cơ
cấu tổ
chức mạnh
mẽ. Vì
thế chúng
tôi xây
dựng
những cơ
cấu này
và các
cộng đoàn
và các xứ
đạo.
Các cơ
cấu tổ
chức thì
tốt nếu
chúng ta
phục vụ
Chúa,
nhưng sức
mạnh của
người
Kitô hữu
thì không
ở trong
các cơ
cấu tổ
chức. Một
vài người
nói:
“Giáo Hội
của chúng
ta thì
mạnh mẽ
bởi vì
chúng ta
có các tổ
chức
mạnh.
Chúng ta
có trường
học lớn.
Chúng ta
có tới 20
đoàn thể.
Chúng ta
có Hướng
Đạo, một
Phong
Trào
Cursillo,
Hội con
Đức Mẹ,
Đạo Binh
Đức Mẹ
v.v., và
v.v., và
v.v. Tất
cả những
thứ này
đều tốt.
Không làm
cho tôi
sai lầm.
Nhưng nếu
bạn nghĩ
rằng bạn
có một
Cộng Đoàn
mạnh vì
bạn có vô
số các tổ
chức Hội
Đoàn,
Đoàn thể,
thì có
thể bạn
lầm rồi
đó. Nếu
bạn nghĩ
rằng Bộ
Luật của
Giáo Hội
nối kết
chúng ta
lại với
nhau, nếu
bạn nghĩ
rằng Tòa
Chưởng Ấn
của Giáo
Phận nối
kết mọi
người lại
với nhau,
nếu bạn
nghĩ rằng
Đức Giám
Mục với
tư cách
Giám Mục,
là người
nối kết
chúng ta
lại với
nhau, thì
bạn sai
lầm! Làm
sao một
Giám Mục
có thể
nối kết
chúng ta
lại với
nhau?
Hãy tin
vào Chúa
Thánh
Linh! Rồi
bạn sẽ
hành động
trong
Chúa
Thánh
Linh,
không
trong xác
thịt.
Điều này
không có
nghĩa là
bạn phải
trở thành
một hội
viên của
tổ chức
gọi là
Canh Tân
Đặc Sủng.
Bạn không
cần phải
có một
Thẻ Hội
viên của
Phong
Trào Canh
Tân Đặc
Sủng.
Nhưng bạn
phải bước
đi trong
Chúa
Thánh
Linh.
Bước đi
trong
Chúa
Thánh
Linh
không có
nghĩa là
bạn cần
phải giơ
hai tay
lên và
hét lớn
“Alleluia”
như chúng
tôi làm.
Nhưng
nghĩa là
bạn phải
tin vào
Thần Khí
của Thiên
Chúa.
Nếu bạn
tin vào
Thần Khí
của Thiên
Chúa và
bạn là
một
Cursillista,
rất tốt.
Nếu bạn
tin vào
Thần Khí
của Thiên
Chúa và
bạn thuộc
về Đạo
Binh Đức
Mẹ, điều
đó rất
tốt. Nếu
bạn tin
vào Thần
Khí của
Thiên
Chúa và
bạn làm
việc tại
Tòa
Chưởng Ấn
hay tại
Tòa Thánh
Vatican,
hay tại
bất cứ
nơi nào
bạn muốn,
cũng rất
tốt.
Nhưng nếu
bạn không
tin vào
Thần Khí,
bạn thất
bại.
Các cơ
cấu tổ
chức đều
tốt.
Chúng ta
cần phải
có các cơ
cấu tổ
chức,
chúng ta
cần phải
có các
Chưởng
Lý, chúng
ta cần
phải có
các Cha
Sở, chúng
ta cần
phải có
các sứ
đạo,
chúng ta
cần phải
có các
trường
học,
nhưng tất
cả các
thứ ấy
đều phải
được đổ
đầy với
quyền lực
của Chúa.
Nếu không
được đổ
đầy với
quyền lực
của Chúa,
thì tất
cả những
thứ ấy dù
có tốt
cũng
chẳng ích
lợi gì.
Chỉ khi
nào chúng
ta trở
nên một
Giáo Hội
tràn đầy
Thần Khí
của Thiên
Chúa, thì
lúc đó
chúng ta
mới thực
sự là
Giáo Hội
mạnh mẽ
và tốt
lành.
Để tôi kể
cho bạn
một vài
chuyện để
cùng tôn
vinh
Thiên
Chúa. Tôi
cùng một
toán làm
việc
trong
Nhóm Cầu
Nguyện
đến cầu
nguyện
tại một
nhà nọ.
Có một
người
bệnh ngồi
trên xe
lăn vì
không thể
đi được.
Một người
giáo dân
nói với
tôi:
“Thưa
cha, làm
cho ông
ấy đứng
dậy đi.
Tại sao
không làm
cho ông
ta đứng
dậy?”
“Chúa
ơi!” Tôi
nói: “Tôi
chưa bao
giờ làm
được như
vậy.”
Chúng tôi
cầu
nguyện,
và người
giáo dân
nói với
bệnh
nhân:
“Nhân
danh Chúa
Giêsu,
ông hãy
đứng dậy
và bước
đi.” Bệnh
nhân ấy
đứng dậy
và bước
ra khỏi
xe lăn!
Vinh danh
Chúa! Và
đó là một
người
giáo dân,
một người
giáo dân!
Tôi nhận
ra rằng,
Thiên
Chúa tuôn
đổ các ân
sủng của
Ngải
xuống cho
bất cứ ai
Ngài
muốn. Và
Ngài đã
tuôn đổ
xuống cho
một người
giáo dân!
Tôi cầu
xin Chúa
Thánh
Linh đổ
đầy sức
mạnh tình
yêu của
Ngài
xuống cho
các Linh
Mục, các
Thầy Sáu
và các
Giám Mục,
và như
vậy dân
của Ngài
sẽ cháy
bùng lên
với sức
mạnh tình
yêu của
Chúa
Kitô.