SUY
NIỆM
CHÚA
NHẬT
II
PHỤC
SINH
Tôma - “ông tổ thực nghiệm”
Ga 20, 19-31
Chúa nhật thứ 2
Phục sinh, Giáo hội mời gọi chúng ta tiếp tục khám phá thực tại mầu nhiệm Phục
sinh của Chúa Giêsu qua lăng kính của một môn đệ vốn được mệnh danh là “ông tổ
thực nghiệm” - Tôma Đyđymô, để xác tín niềm tin vào Chúa Phục sinh cách mạnh mẽ;
đồng thời tuyên xưng niềm tin đó cho muôn người.
Tôma “sinh đôi”
hay còn gọi là Đyđimô, người làng Galilê, một trong số 12 môn đệ của Chúa Giêsu.
Tin mừng nói rất ít về người môn đệ này. Tôma trong Tin mừng Gioan chỉ xuất
hiện vỏn vẹn bốn lần, nhưng có đến ba lần ông xuất hiện trong những trường hợp
rất đặc biệt, để lại những dấu ấn khó phai mờ.
Lần thứ nhất khi Chúa Giêsu
muốn lên đường tiến về Giuđê, về làng Bêtania thăm lại người bạn Ladarô “đang
yên giấc” của Người. Trong khi các môn đệ can ngăn vì cho rằng điều đó hết sức
nguy hiểm bởi người Dothái đang tìm cách trừ khử Chúa, thì Tôma dỏng dạc tuyên
bố: “Chúng ta cùng đi (lên Giuđê) để cùng chết với Thầy” (Ga 11, 16b). Rõ ràng
Tôma là con người rất nhiệt thành, tận tuỵ và dám hy sinh. Tính cách của ông so
với các môn đệ kia là rất riêng, rất đặc trưng, nó chứng tỏ ông là con người dám
nghĩ, dám nói và dám làm trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Lần thứ hai trong diễn từ
Biệt ly của Chúa Giêsu. Khi Chúa Giêsu khuyên nhủ các môn đệ đừng xao xuyến và
lo lắng vì sự ra đi của Người. Bởi việc Người ra đi là có lợi cho các ông. Người
đi để dọn chỗ cho các ông. Các ông vốn không hiểu Chúa Giêsu muốn nói gì, giờ
lại nghe Người “bồi” thêm một câu nữa : “Thầy đi đâu thì anh em biết đường rồi”,
làm các ông rối tung cả lên, chả hiểu gì thêm được nữa. Trong lúc các môn đệ vừa
buồn phiền vừa chẳng hiểu Thầy nói gì, Tôma lại lên tiếng : “Thưa Thầy, chúng
con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?” (Ga 14, 5). Câu
hỏi của Tôma là nguyên nhân dẫn đến câu trả lời bất hủ của Chúa Giêsu, tóm trọn
đạo lý của Thầy : “Thầy là Đường, là Sự thật và là Sự sống”.
Lần thứ ba là câu chuyện sau
khi Chúa sống lại. Lần hiện ra đầu tiên, Tôma vắng mặt. Tin mừng không nói lý do
nhưng chúng ta có thể hiểu tâm trạng của Tôma cũng như của hầu hết các môn đệ
trước biến cố xảy đến cho Thầy. Như hai môn đệ Emmau, chắc hẳn Tôma cũng buồn
phiền, lo lắng, thậm chí chạy trốn nữa, nhưng ông không thể rời xa cộng đoàn
thân yêu của mình. Chính vì thế, ông đã quay về, ở lại để rồi chứng kiến việc
Chúa Phục sinh hiện ra cho riêng cá nhân ông. Nghe các môn đệ thuật lại câu
chuyện Thầy sống lại, Tôma thấy có điều gì đó không ổn. Không ổn là bởi vì Tôma
cho rằng các môn đệ vì quá thương nhớ Thầy, tâm trí căng thẳng nên sinh ra những
tưởng tượng chứ thực tế làm gì có. Theo ông việc này chớ vội vàng, cần phải kiểm
nghiệm rõ ràng. Vì thế, ông dỏng dạc tuyên bố chính kiến của mình : “Nếu tôi
không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không
đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng tin”. Các môn đệ khác thì im lặng,
đuối lý, còn Tôma thì ra sức chờ đợi và hy vọng…
“Đặt ngón tay vào đây, và
hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa,
nhưng hãy tin”. Chúa Phục sinh hiện đến, đáp ứng những đòi hỏi, những lý luận
mang tính thực nghiệm của Tôma. Chúng ta thấy phản ứng tức thời của Tôma cũng
chính là lời tuyên xưng duy nhất trong Tin mừng như để chuộc lại lỗi lầm vì đã
không tin vào điều các môn đệ truyền lại : “Lạy Chúa của con! Lạy Thiên Chúa của
con!”. Lời tuyên xưng của Tôma là nguồn cảm hứng được vang vọng trong kinh Tin
kính của cộng đoàn Kytô tiên khởi và lưu truyền mãi đến muôn đời. Đây cũng là
lời tuyên xưng của một con người tận mắt chứng kiến Đấng từ cõi chết sống lại để
rồi trọn đời, Tôma đã sống và đã chết với lời tuyên xưng ấy.
Niềm tin vào Chúa Kytô Phục
sinh không phải là một niềm tin ảo tưởng, mụ mẫm, rẽ tiền mà là niềm tin được
chính Chúa Phục sinh hiện ra nhiều lần cho các môn đệ và đặt biệt, được chính
Tôma “kiểm chứng” bằng phương pháp thực nghiệm rõ ràng. Chính vì thế, chúng ta-
những người thừa kế di sản Tin mừng và tiếp nối niềm tin vào Chúa Phục sinh do
các môn đệ truyền lại, nguyện sẽ không ngừng sống, loan báo và làm chứng niềm
tin đó cho nhân loại.
Lm
Joseph
Phạm
Ngọc
Ngôn,Csjb

|
|