ĐỀ TÀI I
TỪ CUỘC
ĐỒI ĐỜI
CỦA THÁNH
PHAOLÔ
ĐẾN CUỘC
ĐỔI ĐỜI
CỦA MỖI
CHÚNG TA
CÁCH TIỀN
HÀNH
VIỆC HỌC
HỎI, CẦU
NGUYỆN VÀ
CHIA SẺ
VỀ ĐỀ TÀI
I
Tiết 1
(45
phút):
Bước 1:
Mọi người
cùng nhau
đọc từng
đoạn Kinh
Thánh
được chọn
trong tâm
tình lắng
nghe và
mở rộng
tâm hồn.
Bước 2:
Thinh
lặng một
phút.
Bước 3:
Mọi người
nhắm mắt
để tập
trung vào
việc nghe
lại đoạn
Kinh
Thánh do
một người
trong
cộng đoàn
đọc (các
người
được chỉ
định luân
phiên
nhau, mỗi
người đọc
lại một
đoạn).
Bước 4:
Thinh
lặng một
phút.
Bước 5:
Thuyết
trình
viên gợi
ý suy
niệm.
Bước 6:
Mọi người
cùng đọc
lời cầu
nguyện.
Ghi chú:
Nếu có
nhiều
thời gian
thì sau
phần gợi
ý suy
niệm
(Bước 5)
nên để
cho một
số anh
chị em
nói lên
những tâm
tình chúc
tụng,
ngợi
khen, cảm
tạ, quyết
tâm và
xin ơn
(cho
mình/người
khác/cộng
đoàn) từ
việc lắng
nghe mỗi
đoạn Kinh
Thánh,
như một
lời cầu
nguyện tự
phát.
Tiết 2
(45
phút):
Bước 7:
Người
hướng dẫn
trình bày
gợi ý về
cuộc đổi
đời của
mỗi
người.
Bước 8:
Các tham
dự viên
chia sẻ
kinh
nghiệm
đổi đời
của mình.
Bước 9:
Linh mục
đặc trách
giáo dân
phát biểu
kết thúc.
PHẦN THỨ
NHẤT
CUỘC ĐỒI
ĐỜI CỦA
THÁNH
PHAOLÔ
I. VÀO ĐỀ
Đức Thánh
Cha
Bênêđíctô
đã quyết
định chọn
thời gian
từ
28.6.2008
đến
29.8.2009
làm Năm
Thánh
Phaolô,
để mừng
2000 năm
ngày sinh
của Thánh
Phaolô và
để toàn
thể Giáo
Hội học
học, chia
sẻ và
sống
gương
sống và
truyền
giáo của
vị Thánh
Tông Đồ
dân
ngoại. Đề
tài đầu
tiên của
loạt 6 đề
tài này
là TỪ
CUỘC ĐỔI
ĐỜI CỦA
THÁNH
PHAOLÔ
ĐẾN CUỘC
ĐỒI ĐỜI
CỦA MỖI
CHÚNG TA.
Chúng ta
cùng với
Thánh
Phaolô và
cùng với
nhau sống
lại cuộc
Hành
Trình Đức
Tin và
Tâm Linh
của Thánh
Phaolô để
nhìn lại
cuộc đổi
đời của
mỗi chúng
ta.
II. TRÌNH
BÀY
2.1 CÙNG
VỚI THÁNH
PHAOLÔ,
CHÚNG TA
SỐNG LẠI
NHỮNG
THỜI
ĐIỂM
MANG TÍNH
QUYẾT
ĐỊNH CỦA
CUỘC ĐỜI
NGÀI
2.1.1
Phaolô là
chứng
nhân “mắt
thấy tai
nghe” của
cái chết
anh dũng
của vị
chứng
nhân đầu
tiên của
Đức Giêsu
Nadarét.
(a) Tường
thuật
của
Sách Tông
Đồ Công
Vụ về sự
có mặt
của Saolô
trong
cuộc hành
hình
Thánh
Têphanô
(Cv
7,55-60):
55
Được đầy
ơn Thánh
Thần, ông
(Têphanô)
đăm đăm
nhìn
trời,
thấy vinh
quang
Thiên
Chúa, và
thấy Đức
Giêsu
đứng bên
hữu Thiên
Chúa.
56
Ông nói:
"Kìa, tôi
thấy trời
mở ra, và
Con Người
đứng bên
hữu Thiên
Chúa.”
57
Họ liền
kêu lớn
tiếng,
bịt tai
lại và
nhất tề
xông vào
ông
58
rồi lôi
ra ngoài
thành mà
ném đá.
Các nhân
chứng để
áo mình
dưới chân
một thanh
niên tên
là Saolô.
59
Họ ném đá
ông
Têphanô,
đang lúc
ông cầu
xin rằng:
"Lạy Chúa
Giêsu,
xin nhận
lấy hồn
con.”
60
Rồi ông
quỳ gối
xuống,
kêu lớn
tiếng:
"Lạy
Chúa, xin
đừng chấp
họ tội
này.” Nói
thế rồi,
ông an
nghỉ.
(b) Suy
niệm
về
sự kiện
Saolô
được
chứng
kiến cái
chết vì
Đạo Mới
của
Têphanô:
Chúng ta
không
biết
chàng
thanh
niên có
tên là
Saolô
(tức
Thánh
Phaolô
sau này)
đã nghĩ
gì và đã
cảm nhận
thế nào
khi chứng
kiến một
người
trai trẻ
như mình
là
Têphanô,
đã tỏ ra
can đảm,
kiên
cường và
nhân hậu
một cách
phi
thường
trước cái
chết.
Têphanô
chết vì
Đạo Mới
là cái
Đạo của
một người
có tên là
Đức Giêsu
xuất thân
từ
Nadarét.
Nhưng
chắc chắn
những cử
chỉ, thái
độ và lời
nói “khác
thường”
của
Têphanô
trước khi
chết
không thể
không làm
cho Saolô
phải thắc
mắc và
suy nghĩ.
(c) Cầu
nguyện:
Lạy Cha,
xin Cha
hãy dùng
Thần Khí
Cha mà mở
mắt tâm
hồn con
và đánh
động lòng
con,
trước
những
điều kỳ
diệu của
cuộc
sống: đó
có thể là
những
hành động
“anh
hùng” của
những
người
liều chết
nhằm cứu
sống
những nạn
nhân của
lũ lụt;
đó có thể
là những
hy sinh,
quên mình
tuyệt vời
của một
người vợ,
một người
mẹ, cho
chồng con
trong gia
đình; đó
còn có
thể là
những
cống hiến
không
biết tính
toán,
không
ngại nhọc
nhằn một
vị tông
đồ trên
cánh đồng
truyền
giáo. Xin
Cha ban
cho con
một trái
tim dễ
rung động
và nhạy
cảm trước
mọi sự
kiện liên
quan tới
con
người, để
con đón
nhận
những Dấu
Chỉ là Sứ
Điệp của
Lòng Cha
Yêu
Thương!
Con xin
vì Công
Nghiệp
Chúa
Giêsu
Kitô là
Con Cha
bà là Cứu
Chúa của
con!
Amen.
2.1.2
Kinh
nghiệm
gặp gỡ
Chúa
Giêsu
Kitô Phục
Sinh trên
đường
Đamát của
Thánh
Phaolô.
(a) Tường
thuật của
Sách Tông
Đồ Công
Vụ về
“cuộc ngã
ngựa” của
Thánh
Phaolô
trên
đường
Đamát
(Cv
9,1-9):
1
Ông Saolô
vẫn còn
hằm hằm
đe dọa
giết các
môn đệ
Chúa, nên
đã tới
gặp
thượng tế
2
xin thư
giới
thiệu đến
các hội
đường ở
Đamát, để
nếu thấy
những
người
theo Đạo,
bất luận
đàn ông
hay đàn
bà, thì
bắt trói
giải về
Giêrusalem.
3
Vậy đang
khi ông
đi đường
và đến
gần
Đamát,
thì bỗng
nhiên có
một luồng
ánh sáng
từ trời
chiếu
xuống bao
phủ lấy
ông.
4
Ông ngã
xuống đất
và nghe
có tiếng
nói với
ông:
"Saun,
Saun, tại
sao ngươi
bắt bớ
Ta?"
5
Ông nói:
"Thưa
Ngài,
Ngài là
ai?”
Người
đáp: "Ta
là Giêsu
mà ngươi
đang bắt
bớ.
6
Nhưng
ngươi hãy
đứng dậy,
vào
thành, và
người ta
sẽ nói
cho ngươi
biết
ngươi
phải làm
gì.”
7
Những
người
cùng đi
với ông
dừng lại,
sững sờ:
họ nghe
có tiếng
nói,
nhưng
không
trông
thấy ai.
8
Ông Saolô
từ dưới
đất đứng
dậy, mắt
thì mở
nhưng
không
thấy gì.
Người ta
phải cầm
tay dắt
ông vào
Đamát.
9
Suốt ba
ngày, ông
không
nhìn
thấy,
cũng
chẳng ăn,
chẳng
uống.
(b) Suy
niệm về
kinh
nghiệm
gặp Chúa
Kitô Phục
Sinh trên
đường
Đamát của
Thánh
Phaolô:
Chàng
Saolô
đang hung
hăng như
một con
sư tử tìm
mồi, khi
lùng bắt
các Kitô
hữu, thì
bị một
luồng ánh
sáng từ
trời
chiếu
xuống bao
phủ lấy
anh ta,
khiến anh
ta ngã
xuống
khỏi lưng
ngựa.
Tiếng nói
thần linh
hạch hỏi
đích danh
Saolô:
“Tại sao
ngươi bắt
bớ ta?”
Saolô
sững sờ
kinh ngạc
vì chẳng
bao giờ
nghĩ rằng
mình lùng
bắt các
Kitô hữu
lại đụng
chạm tới
một nhân
vật có
tên là
Giêsu là
người đã
bị giới
lãnh đạo
Đền Thờ
giết chết
trên thập
tự giá
trước đó
mấy năm.
Té ra
Người ấy
còn sống
và Người
ấy là Vị
Thần
Linh!
Người ấy
hùng mạnh
hơn Saolô
gấp bội
phần.
Saolô
đành chịu
thua.
Nhưng rất
may,
Người có
tên là
Giêsu ấy
không
trừng
phạt
Saolô mà
còn sẽ
chỉ cho
Saolô
biết phải
làm gì!
(c) Cầu
nguyện:
Lạy Cha,
con xin
cảm tạ
Cha về
cách hành
xử đầy
khôn
ngoan và
bao dung
của Cha
và của
Chúa
Giêsu
Kitô Con
Cha với
Saolô.
Thật là
kỳ diệu
khi Cha
không
trừng
phạt tên
bắt đạo
Saolô.
Cha chỉ
tỏ quyền
năng của
Cha cho
người ấy
phải đầu
phục! Cha
sẽ biến
đổi người
ấy thành
một chiến
sĩ rao
giảng Tin
Mừng có
một không
hai trong
mọi thời
đại,
thành một
công cụ
tuyệt vời
để làm
cho Danh
Thánh Cha
và Danh
Thánh
Giêsu,
Con Một
Cha, được
rạng ngời
trong các
vùng xung
quanh Địa
Trung
Hải… và
trên toàn
thế giới!
Xin Cha
hãy chinh
phục con,
hãy sử
dụng con
như một
khí cụ
trong bàn
tay quyền
năng của
Cha, để
con nên
một
“Phaolô
nhỏ”, nên
một chứng
nhân sống
động của
Tin Mừng
trong các
môi
trường
con sống.
Con xin
vì Công
Nghiệp
Chúa
Giêsu
Kitô là
Con Cha
và là Cứu
Chúa của
con!
Amen.
2.1.3
Phaolô
được sáng
mắt và
gia nhập
cộng đoàn
Kitô hữu
ở Đamát:
(a) Tường
thuật của
Sách Tông
Đồ Công
Vụ về thị
kiến của
Khanania
trong đó
Thiên
Chúa giao
cho ông
sứ mạng
tiếp cận
với
Phaolô
(Cv
9,10-19):
10
Bấy giờ ở
Đamát có
một môn
đệ tên là
Khanania.
Trong một
thị kiến,
Chúa phán
với ông:
"Khanania!”
Ông thưa:
"Dạ, lạy
Chúa, con
đây.”
11
Chúa bảo
ông:
"Đứng
lên, đi
tới phố
gọi là
Phố
Thẳng,
đến nhà
Giuđa tìm
một người
tên là
Sa-lô quê
ở Tácxô:
người ấy
đang cầu
nguyện
12
và thấy
một người
tên là
Khanania
đi vào,
đặt tay
trên mình
để làm
cho mình
lại thấy
được."
13
Ông
Khanania
thưa:
"Lạy
Chúa, con
đã nghe
lắm kẻ
nói về
người ấy,
về tất cả
những
điều ác
người ấy
đã làm
cho dân
thánh
Chúa tại
Giêrusalem.
14
Còn ở
đây,
người ấy
được các
thượng tế
cho quyền
bắt trói
tất cả
những ai
kêu cầu
danh
Chúa."
15
Nhưng
Chúa phán
với ông:
"Cứ đi,
vì người
ấy là lợi
khí Ta
chọn để
mang danh
Ta đến
trước mặt
các dân
ngoại,
các vua
chúa và
con cái
Ítraen.
16
Thật vậy,
chính Ta
sẽ chỉ
cho người
ấy thấy
tất cả
những đau
khổ người
ấy phải
chịu vì
danh Ta."
17
Ông
Khanania
liền đi;
ông vào
nhà, đặt
tay trên
ông Saolô
và nói:
"Anh
Saun,
Chúa đã
sai tôi
đến đây,
Người là
Đức
Giêsu,
Đấng đã
hiện ra
với anh
trên
đường anh
tới đây.
Người sai
tôi đến
để anh
lại thấy
được và
để anh
được đầy
Thánh
Thần.”
18
Lập tức
có những
cái gì
như vảy
bong ra
khỏi mắt
ông
Saolô, và
ông lại
thấy
được. Ông
đứng dậy
và chịu
phép rửa.
19
Rồi ông
ăn và
khoẻ lại.
(b) Suy
niệm từ
sự kiện
Chúa dùng
người của
Chúa để
giúp đỡ
Phaolô
nhận ra
sứ mạng
và gia
nhập cộng
đoàn Kitô
hữu:
Cách Chúa
Giêsu
hành xử
thật lạ
thường.
Sau khi
“quật
ngã”
chàng
Saolô rồi
Chúa lại
không tự
mình làm
nốt công
việc cần
làm là mở
mắt cho
Saolô để
chàng
được đầy
Thánh
Thần mà
Chúa lại
dùng một
người môn
đệ ở địa
phương là
ông
Khanania!
Chúa cho
ông
Khanania
tham dự
vào công
việc khai
sáng
chàng
Saolô.
Khanania
có thể
được xem
là biểu
tưởng của
cộng đoàn
Hội Thánh
ở Đamát.
Vậy thì
Chúa muốn
nói với
chúng ta
rằng Hội
Thánh có
vai trò
quan
trọng
trong
việc mở
mắt, mở
tai, mở
cõi lòng
con người
đón nhận
ánh sáng
thần linh
và Thánh
Thần
Thiên
Chúa!
(c) Cầu
nguyện:
Lạy Chúa
Giêsu,
con thật
ngưỡng mộ
cách Cha
đã dùng
các môn
đệ và
cộng đoàn
Hội Thánh
để khai
mở cho
chàng
Saolô.
Ông
Khanania
thật có
phúc khi
được Chúa
dùng để
ban bí
tích
thanh tẩy
cho Saolô
và đưa
Saolô vào
cộng đoàn
Đamát!
Xin Cha
hãy sử
dụng con
và cộng
đoàn con
trong
việc đưa
những
người
đang tìm
kiếm Chúa
và được
Cha mời
gọi vào
trong mối
hiệp
thông với
Cha. Con
xin vì
Công
Nghiệp
Chúa
Giêsu
Kitô là
Con Cha
và là Cứu
Chúa của
con!
Amen.
2.1.4 Từ
kẻ “bách
hại” Đạo,
Saolô đã
được biến
đổi trở
thành
người
“truyền”
Đạo.
(a) Tường
thuật của
Sách Tông
Đồ Công
Vụ về
việc ông
Saolô rao
giảng Tin
Mừng tại
Đamát
(Cv
9,20-25):
20
Rồi lập
tức ông
bắt đầu
rao giảng
Đức Giêsu
trong các
hội
đường,
rằng
Người là
Con Thiên
Chúa.
21
Mọi người
nghe ông
giảng đều
kinh ngạc
và nói:
"Ông này
chẳng
phải là
người ở
Giêrusalem
vẫn tiêu
diệt
những ai
kêu cầu
danh
Giêsu
sao?
Chẳng
phải ông
đã đến
đây với
mục đích
bắt trói
họ giải
về cho
các
thượng tế
sao?"
22
Nhưng ông
Saolô
càng thêm
vững
mạnh, và
ông làm
cho người
Do Thái ở
Đa-mát
phải bẽ
mặt, khi
minh
chứng
rằng Đức
Giêsu là
Đấng
Mêsia.
23
Sau một
thời gian
khá lâu,
người Do
Thái cùng
nhau bàn
kế giết
ông
Saolô;
24
nhưng ông
biết được
âm mưu
của họ.
Thậm chí
người ta
canh giữ
các cửa
thành
ngày đêm,
để giết
ông.
25
Nhưng ban
đêm, các
môn đệ
ông đã
đưa ông
qua tường
thành
bằng cách
đặt ông
ngồi
trong một
cái thúng
rồi dòng
dây thả
xuống.
(b) Suy
niệm về
sự thay
đổi kỳ
diệu,
nhanh
chóng và
khó tin
nơi Thánh
Phaolô:
Phải nói
là Phaolô
đã thay
đổi 180
độ. Từ
một kẻ
bắt bớ
các tín
hữu tin
theo Chúa
Giêsu,
Phaolô
chẳng
những đã
trở thành
kẻ tin
theo Chúa
Giêsu mà
còn trở
nên người
làm chứng
và rao
giảng
Chúa
Giêsu
Kitô nhằm
mục đích
làm cho
nhiều
người Do
Thái và
Hy Lạp
tin theo
Chúa
Giêsu.
Một cuộc
thay đổi
quyết
liệt và
ngoài sức
tưởng
tượng
cũng như
dự ngoài
dự đoán
của loài
người. Sự
thay đổi
triệt để
và hùng
tráng ấy
giúp
chúng ta
hiểu được
sức mạnh
của Ơn
Chúa hay
đứng hơn
cho phép
chúng ta
tiếp cận
với chính
Thiên
Chúa toàn
năng.
Trong
Phúc âm
Chúa
Giêsu đã
khẳng
định rằng
không có
việc hay
điều gì
là không
thể thực
hiện được
đối với
Thiên
Chúa.
Chính vì
thế mà
Chân
Phước
Charles
de
Foucauld
đã xưng
tụng Chúa
Giêsu là
“Maitre
de
l’impossible”
có nghĩa
Chúa
Giêsu là
Ông Chủ
của
“những
việc bất
khả thi”
(c) Cầu
nguyện:
Lạy Cha,
Con cảm
tạ Cha vì
Cha đã
cho chúng
con được
chứng
kiến cuộc
đổi đời
kỳ diệu
của Tông
Đồ
Phaolô.
Con không
dám khao
khát được
Cha biến
đổi như
ngài.
Nhưng chớ
gì con
thay đổi
được một
phần nào
con người
và cách
sống của
con, để
con trở
thành
công cụ
dễ dùng
trong tay
Cha, cho
Nước Cha.
Con xin
vì Công
Nghiệp
Chúa
Giêsu
Kitô là
Con Cha
và là Cứu
Chúa của
con!
Amen.
2.1.5
Thánh
Phaolô
khám phá
ra Ơn gọi
làm Tông
Đồ và sứ
mạng rao
giảng Tin
Mừng của
mình.
(a) Tường
thuật của
chính
Thánh
Phaolô về
ơn gọi
làm Tông
Đồ và sứ
mạng rao
giảng Tin
Mừng của
ngài
(Gl
1,11-24):
11
Thật vậy,
thưa anh
em, tôi
xin nói
cho anh
em biết:
Tin Mừng
tôi loan
báo không
phải là
do loài
người.
12
Vì không
có ai
trong
loài
người đã
truyền
lại hay
dạy cho
tôi Tin
Mừng ấy,
nhưng là
chính Đức
Giêsu
Kitô đã
mặc khải.
13
Anh em
hẳn đã
nghe nói
tôi đã ăn
ở thế nào
trước kia
trong đạo
Do Thái:
tôi đã
quá hăng
say bắt
bớ, và
những
muốn tiêu
diệt Hội
Thánh của
Thiên
Chúa.
14
Trong
việc giữ
đạo Do
Thái, tôi
đã vượt
xa nhiều
đồng bào
cùng lứa
tuổi với
tôi: hơn
ai hết,
tôi đã tỏ
ra nhiệt
thành với
các
truyền
thống của
cha ông.
15
Nhưng
Thiên
Chúa đã
dành
riêng tôi
ngay từ
khi tôi
còn trong
lòng mẹ,
và đã gọi
tôi nhờ
ân sủng
của
Người.
16
Người đã
đoái
thương
mặc khải
Con của
Người cho
tôi, để
tôi loan
báo Tin
Mừng về
Con của
Người cho
các dân
ngoại.
Tôi đã
chẳng
thuận
theo các
lý do tự
nhiên,
17
cũng
chẳng lên
Giêrusalem
để gặp
các vị đã
là Tông
Đồ trước
tôi,
nhưng tức
khắc tôi
đã sang
xứ Ảrập,
rồi lại
trở về
Đamát.
18
Ba năm
sau tôi
mới lên
Giêrusalem
diện kiến
ông
Kêpha, và
ở lại với
ông mười
lăm ngày.
19
Tôi đã
không gặp
một vị
Tông Đồ
nào khác
ngoài ông
Giacôbê,
người anh
em của
Chúa.
20
Viết cho
anh em
những
điều này,
tôi cam
đoan
trước mặt
Thiên
Chúa là
tôi không
nói dối.
21
Sau đó
tôi đến
miền Xyri
và miền
Kilikia.
22
Nhưng lúc
ấy các
Hội Thánh
Đức Kitô
tại miền
Giuđê
không
biết mặt
tôi.
23
Họ chỉ
nghe nói
rằng:
"Người
trước đây
bắt bớ
chúng ta,
bây giờ
lại loan
báo đức
tin mà
xưa kia
ông những
muốn tiêu
diệt",
24
và vì tôi
họ tôn
vinh
Thiên
Chúa.
(b) Suy
niệm về
ơn gọi
làm Tông
Đồ và sứ
mạng rao
giảng Tin
Mừng của
Thánh
Phaolô:
Thánh
Phaolô
cho chúng
con thấy
ngài xác
tín như
thế nào
về Tin
Mừng mà
ngài rao
giảng. Lý
do khiến
ngài xác
tín là vì
ngài đã
đón nhận
Tin Mừng
ấy từ
chính
Chúa Kitô
Phục Sinh
và từ
Cộng Đoàn
Hội
Thánh.
Trong lời
tự truyện
về ơn gọi
của mình,
Thánh
Phaolô
làm chúng
ta nhớ
đến một
ngôn sứ
nổi tiếng
của Cựu
Ước: đó
là
Giêrêmia.
Trong
phần dẫn
nhập về
Sách
Giêrêmia,
Cuốn
“Kinh
Thánh Cựu
và Tân
Ước - Lời
Chúa cho
mọi
người”
trình bày
về ngôn
sứ
Giêrêmia
dưới tựa
đề “Những
người làm
nên lịch
sử” như
sau:
“Vua chúa
là tướng
lãnh hoạt
động trên
sân khấu
chính
trị; tư
tế và
lang băm
cung cấp
cho người
ta loại
chân lý
họ thích
nghe;
chiến
tranh và
đói kém
bắt các
dân phải
quỳ gối:
vậy ai là
người
thấy mình
có trách
nhiệm đối
với sứ
mạng của
dân
Ítraen,
công cụ
của Thiên
Chúa
trong thế
giới?
Và thế là
Thiên
Chúa đi
tìm kẻ
Người sẽ
đặt đứng
đầu,
không chỉ
trên
Ítraen,
mà trên
cả các
dân, với
sứ mạng
nhổ và
phá, xây
và trồng.
Nói khác
đi, Thiên
Chúa ủy
thác cho
người ấy
sứ mạng
làm cho
lịch sự
tiến tới.
Con người
ấy là
Giêrêmia,
một thanh
niên ở
Anathốt,
thuộc gia
đình tư
tế”
(1).
(c) Cầu
nguyện:
Lạy Cha,
con cảm
tạ Cha đã
cho chúng
con có cơ
hội để
nhìn lại
cuộc đổi
đời của
Thánh
Phaolô
Tông Đố.
Những lời
viết về
ngôn sứ
Giêrêmia
mà chúng
con vừa
nghe,
cũng rất
phù hợp
với
Phaolô.
Thật vậy
trong một
thế giới
ngổn
ngang các
vấn đề
như thời
đầu công
nguyên,
Cha đã
tìm và đã
chọn
Phaolô
cho sứ
mạng rao
giảng Tin
Mừng Cứu
Độ. Con
xin ngợi
khen Cha
đã dùng
Phaolô là
một công
cụ sắc
bén và
hiệu quả
trong
việc đào
sâu Chân
Lý Phúc
Âm, loan
truyền
Mầu Nhiệm
Thập Giá
và Xây
Dựng các
Cộng Đoàn
Kitô. Con
cũng được
Cha chọn
và sai
vào thế
giới.
Nhưng con
chẳng làm
nên trò
trống gì
cả. Con
thấy vô
cùng xấu
hổ trước
mặt Cha
và trước
mặt Chúa
Giêsu
Kitô là
Con Cha
và là Cứu
Chúa của
con!
Amen.
2.1.6
Thánh
Phaolô
sống và
chết vì
Tin Mừng
và cộng
đoàn Kitô
hữu tiên
khởi.
(a) Thánh
Phaolô
tổng kết
công việc
phục vụ
Chúa Kitô
và Tin
Mừng
(2 Cr
11,23-25).
23
Họ là
người
phục vụ
Đức Kitô
ư? Tôi
nói như
người
điên: tôi
còn hơn
họ nữa!
Hơn nhiều
vì công
khó, hơn
nhiều vì
ở tù, hơn
gấp bội
vì chịu
đòn, bao
lần suýt
chết.
24
Năm lần
tôi bị
người Do
Thái đánh
bốn mươi
roi bớt
một;
25
ba lần bị
đánh đòn;
một lần
bị ném
đá; ba
lần bị
đắm tàu;
một đêm
một ngày
lênh đênh
giữa biển
khơi!
26
Tôi còn
hơn họ,
vì phải
thực hiện
nhiều
cuộc hành
trình,
gặp bao
nguy hiểm
trên
sông,
nguy hiểm
do trộm
cướp,
nguy hiểm
do đồng
bào, nguy
hiểm vì
dân
ngoại,
nguy hiểm
ở thành
phố,
trong sa
mạc,
ngoài
biển
khơi,
nguy hiểm
do những
kẻ giả
danh là
anh em.
27
Tôi còn
phải vất
vả mệt
nhọc,
thường
phải thức
đêm, bị
đói khát,
nhịn ăn
nhịn uống
và chịu
rét mướt
trần
truồng.
28
Không kể
các điều
khác, còn
có nỗi
ray rứt
hằng ngày
của tôi
là mối
bận tâm
lo cho
tất cả
các Hội
Thánh!
29
Có ai yếu
đuối mà
tôi lại
không cảm
thấy mình
yếu đuối?
Có ai vấp
ngã mà
tôi lại
không cảm
thấy lòng
sôi lên?
(b) Suy
niệm về
công cuộc
rao giảng
Tin Mừng
và xây
dựng cộng
đoàn của
Thánh
Phaolô:
Thánh
Phaolô
dành cả
cuộc đời
mình cho
việc
truyền
giáo. Có
thể chia
hoạt động
truyền
giáo của
Thánh
Phaolô
thành ba
giai đoạn
chính:
- Giai
đoạn thứ
nhất khá
tối tăm,
bắt đầu
từ lúc
hoán cải
cho tới
lúc gia
nhập cộng
đoàn
Antiôkia
bên
Syria.
- Giai
đoạn thứ
hai bao
gồm các
hoạt động
rao giảng
Tin Mừng
tại
Antiôkia,
cứ điểm
truyền
giáo đầu
tiên, nơi
Thánh
Phao-lô
đã trở
thành
nhân vật
nổi bật,
và sau đó
được cộng
đoàn đề
cử đem
Tin Mừng
tới cho
các anh
chị em
ngoài Do
Thái
giáo.
- Giai
đoạn thứ
ba là
giai đoạn
truyền
giáo độc
lập.
Thánh
Phaolô
bôn ba
ngang
dọc,
giảng đạo
trong
vùng Tiểu
Á và bên
Hy Lạp,
thành lập
nhiều
cộng đoàn
Kitô đia
phương.
Đặc biệt
trong
giai đoạn
này Thánh
Phaolô
trở thành
một nhân
vật rất
có uy tín
trong các
giáo đoàn
nói tiếng
Hy Lạp,
và hoàn
toàn độc
lập đối
với
truyền
thống văn
hóa và
tôn giáo
Do Thái.
Nói đến
công cuộc
truyền
giáo của
Thánh
Phaolô
thì ngoài
14 bức
thư quý
giá gửi
các giáo
đoàn và
một vài
cá nhân,
chúng ta
không thể
không nói
đến các
cuộc hành
trình
truyền
giáo của
ngài.
Hành
trình lần
1: năm
46-48,
lần 2:
năm
49-52;
lần 3:
năm 53-57
và hành
trình đến
Roma năm
59-60.
Thánh
Phaolô đã
bị giam
tù và
chết vì
đạo ở
chính
Rôma!
(c) Cầu
nguyện:
Lạy Thiên
Chúa là
Cha của
Đức
Giê-su và
là Cha
của con,
con thật
ngưỡng mộ
lòng
nhiệt
thành của
Thánh
Phaolô,
vị Tông
Đồ Dân
Ngoại.
Con cảm
tạ Cha đã
dùng
Thánh
Thần mà
biến đổi
con người
ấy nên
công cụ
ngoan
hiền
trong bàn
tay quyền
năng của
Cha.
Xin Cha
ban cho
những
người đã
được Cha
đã tuyển
chọn và
dành
riêng cho
việc rao
giảng Tin
Mừng - là
các giám
mục, linh
mục, tu
sĩ và
tông đồ
giáo
dân,- ơn
hăng say
nhiệt
thành với
sứ vụ
giới
thiệu
Chúa
Giêsu và
đem Ơn
Cứu Độ
của Cha
đến với
những
người
lương dân
Việt Nam.
Con xin
vì Công
Nghiệp
Chúa
Giêsu
Kitô là
Con Cha
và là Cứu
Chúa của
con!
Amen.
2.2 TỔNG
KẾT CUỘC
ĐỔI ĐỜI
CỦA THÁNH
PHAOLÔ
TÔNG ĐỒ
2.2.1 Từ
một người
Do Thái,
dòng họ
Bengiamin,
quốc tịch
Rôma, một
Pharisêu
nhiệt
thành,
giỏi
giang,
học thức,
bắt
đạo….
Phaolô đã
được Chúa
Chúa Kitô
Phục Sinh
biến đổi
thành:
- một
chiến sĩ
rao giảng
Tin Mừng
không
biết mệt
mỏi,
- một môn
đệ sống
chết với
Thầy
Giêsu và
giáo lý
của Ngài,
- một mục
tử hết
sức, hết
lòng vì
cộng
đoàn, vì
anh em,
- một
tông đồ
mẫu mực
cả trong
và ngoài
Hội
Thánh.
- một nhà
thần học
nhiệt
thành,
sáng tạo
và thẳng
thắn.
2.2.2
Cuộc trở
lại hay
đổi đời
của Thánh
Phaolô
cốt yếu
không
phải từ
một kẻ
tội lỗi
thành một
người tốt
lành; mà
cốt yếu
là từ một
tín đồ Do
Thái giáo
thành một
Kitô hữu,
nhìn nhận
Đức Giêsu
Nadarét
là Chúa
Ki-tô
Phục Sinh
và sống
hết mình
với
Người. Do
đó tất cả
những gì
là TUYỆT
ĐỐI
trước kia
như Lề
Luật, Đền
Thờ, Lễ
Tế trong
Đền
Thờ…..đều
trở thành
tương đối
mà chỉ có
CHỦA KITÔ
và TIN
MỪNG của
Người mới
là TUYỆT
ĐỐI!
2.2.3
Cuộc trở
lại hay
đổi đời
của Thánh
Phaolô
không
phải là
kết quả
của nỗ
lực -trí
tuệ hay ý
chí- của
con người
mà là Ơn
Huệ
“nhưng
không” và
đầy quyền
năng của
Thiên
Chúa, của
Chúa Kitô
Phục
Sinh. Sự
biến đổi
kỳ diệu
của Thánh
Phaolô
được thực
hiện
trong một
cuộc gặp
gỡ “mặt
giáp mặt”
giữa Chúa
Kitô Phục
Sinh và
bản thân
ngài trên
đường
Đamát. Sự
biến đổi
kỳ diệu
của Thánh
Phaolô
còn được
thực hiện
trong
những giờ
phút cầu
nguyện,
chiêm
niệm,
nghiền
ngẫm Kinh
Thánh
Hípri
dưới ánh
sáng của
Mầu Nhiệm
Chúa Kitô
Phục
Sinh. Sau
cùng sự
biến đổi
kỳ diệu
của Thánh
Phaolô
cũng được
thực hiện
trên mọi
nẻo đường
truyền
giáo đầy
gian
truân vất
vả, thậm
chí cả
trong
những
ngày
tháng bị
giam cầm
trong
ngục tù
hay bị
đưa ra
tòa tra
vấn xét
xử!
III. KẾT
LUẬN
Cuộc đổi
đời của
Thánh
Phaolô
thật
ngoạn mục
và kỳ
diệu.
Điều đó
giúp
chúng ta
xác tín
về quyền
năng và
tình
thương
của Thiên
Chúa,
Đấng cũng
sẵn sàng
thực hiện
những
cuộc hoán
cải và
đổi mới
nơi/cho
mỗi chúng
ta.
------------
Chú
thích:
(1) Kinh
Thánh Cựu
và Tân
Ước- Lời
Chúa cho
mọi
người,
bản dịch
của Nhóm
Phiên
Dịch các
Giờ Kinh
Phụng Vụ,
NXB Tôn
Giáo - Hà
Nội 2007,
trang
1287.
PHẦN THỨ
HAI
KINH
NGHIỆM
ĐỔI ĐỜI
CỦA MỖI
NGƯỜI
CHÚNG TA
Trong đời
sống Đức
Tin
của
mỗi người
trong
chúng ta
hẳn Thiên
Chúa là
Cha nhận
từ đã
phải
nhiều lần
và bằng
nhiều
cách để
mời gọi
mỗi người
chúng ta
hoán cải,
đổi đời.
Cụ thể và
“hữu
hình”
nhất là
những lần
chúng ta
chạy đến
với Bí
Tích
Thống Hối
Giao Hòa
là những
lần chúng
ta được
Thiên
Chúa làm
mới.
Nhưng còn
nhiều lần
đổi đời
khác ở
bên ngoài
Tòa Giải
Tội. Vậy
thì trong
thực tế
mỗi người
chúng ta
đã có
nhiều lần
hoán cải,
nhiều
cuộc đổi
đời.
Chúng ta
hãy nhìn
lại cuộc
đời mình:
có
thể đó là
một thay
đổi quyết
liệt từ
tình
trạng tội
lỗi sang
tình
trạng
lành
thánh; có
thể đó là
một thay
đổi trong
cách
sống: từ
thờ ơ,
trễ nải
sang sốt
sáng,
nhiệt
thành; có
thể đó là
một cuộc
khai sáng
của Thần
Khí: từ u
mê, lười
biếng
thành
sáng
suốt,
siêng
năng!
Nhìn sâu
vào các
biến cố
tạo nên
sự hoán
cải hay
đổi đời
của mình,
chúng ta
có thể
khám phá
thấy rằng
có khi là
nhờ một
mặc cảm
tội lỗi,
một day
dứt trong
lương
tâm, một
bài giảng
nhắc nhở
hay cảnh
tỉnh, một
cuốn
sách, một
tuần tĩnh
tâm hay
linh
thao, một
cuộc hành
hương,
hoặc nhờ
gặp gỡ,
trao đổi
với một
người nào
đó, hoặc
trải qua
một biến
cố mất
mát, đau
thương,
thất
vọng...
mà chúng
ta đã
thành con
người
khác!
Thiên
Chúa có
thể dùng
cách này
hay cách
khác,
người này
hay người
nọ, biến
cố vui
cũng như
biến cố
buồn để
lôi kéo
chúng ta
ra khỏi
cảnh nô
lệ và
ngục tù
của tội
lỗi, đam
mê, tính
hư tật
xấu, vô
tín, cứng
lòng, thờ
ơ, trễ
nãi và
đưa chúng
ta về với
Người.
Tâm tình
chúng ta
đáng phải
có là
biết ơn,
chúc
tụng,
ngợi khen
Thiên
Chúa yêu
thương và
quyền
năng.
Việc
chúng ta
nên làm
là chia
sẻ với
các anh
chị em
khác một
cuộc đổi
đời
đã để lại
một ấn
tượng đẹp
và ý
nghĩa cho
cuộc đời
mình, để
mọi người
thấy được
quyền
phép và
lòng
thương
xót của
Thiên
Chúa mà
cùng với
chúng ta
chúc
tụng,
ngợi khen
và cảm tạ
Cha trên
trời!
XIN MỜI
ANH CHỊ
EM CHIA
SẺ TRONG
TINH THẦN
KHIÊM TỐN
VÀ TẠ ƠN
THIÊN
CHÚA!
PHẦN THỨ
BA
BÀI ĐỌC
THÊM (1)
Kinh
nghiỆm
hoán cẢi
cỦa Thánh
Phaolô
trên
đưỜng
Đa-mÁT và
viỆc hoán
cẢi cỦa
mỖi ngƯỜi
trong
chúng ta
trong Năm
Thánh
Phaolô.
[GỢI Ý
CỦA ĐỨC
CHA
MICHAEL
SALTARELLI,
GIÁM MỤC
WILMINGTON,
HOA KỲ]
Trong Thư
Mục Vụ
ban hành
ngày
25.1.2008,
Đức Cha
Michael
Saltarelli,
Giám Mục
Wilmington
đã viết
về kinh
nghiệm
hoán cải
của Thánh
Phaolô
trên
đường
Đamát và
việc hoán
cải của
mỗi người
chúng ta
trong Năm
Thánh
Phaolô
như sau:
“Ta là
Giêsu,
người mà
ngươi
đang bách
hại. Hãy
đứng dậy
và vào
thành, ở
đó ta sẽ
cho ngươi
biết
ngươi
phải làm
gì”
(Cv
9,5-6).
Thánh
Phaolô là
người
đồng loã
trong
việc giết
Thánh
Stêphanô,
vị tử vì
đạo đầu
tiên, mà
chúng ta
mừng lễ
vào ngày
26-12.
Sách Tông
đồ Công
vụ cho
chúng ta
biết rằng
những kẻ
ném đá
Thánh
Stêphanô
đã
“để áo
choàng
của họ
dưới chân
một thanh
niên tên
là Saulô”
(Cv
7,58).
Khuôn mặt
sáng sủa
và bình
thản của
Thánh
Stêphanô
và việc
ngài tha
thứ cho
những kẻ
bách hại
ngài khi
ngài chết
phải để
lại một
ấn tượng
không thể
phai nhoà
được
trong
Saulô, và
chuẩn bị
cho chàng
để cảm
nghiệm
được Chúa
Phục Sinh
trên
đường
Đamascô,
khi mà
tất cả cá
tính hăng
say trước
đây được
dồn hết
vào việc
bách hại
các Kitô
hữu, nay
đột nhiên
được dồn
vào việc
truyền bá
Kitô
giáo.
Trong một
tia sáng
làm mù
mắt, Chúa
Phục Sinh
đã đi
thấu vào
nội tâm
con người
của Saulô
– mà từ
nay được
gọi là
Phaolô –
và đánh
tan những
kháng cự
của ngài,
làm cho
tâm trí
và tâm
hồn của
ngài hoàn
toàn thay
đổi, một
metanoia,
biến ngài
trở thành
“đầy tớ”
và “tông
đồ” của
Chúa
Giêsu
Kitô (x.
Rm 1,1).
Chúng ta
không bao
giờ được
đánh giá
thấp
quyền
năng của
đời sống
Kitô hữu
khi sống
cách trọn
vẹn và
sống
động.
Chúng ta
có thể
ảnh hưởng
được bao
nhiêu
“Thánh
Phaolô”
tương lai
bằng
quyền
năng của
Đức Kitô
từ đời
sống nội
tâm sâu
xa của
chúng ta
như Thánh
Stêphanô
đã làm?
Việc đổi
bên của
Thánh
Phaolô
thật là
quyết
liệt và
hoàn toàn
đến nỗi
những
người
đương
thời với
ngài
không thể
tưởng
tượng
nổi. Khi
Chúa nói
với ông
Ananias
trong một
thị kiến,
ông đã
thưa:
“Lạy
Chúa, con
đã được
nghe
nhiều
người nói
về người
này, anh
ta đã làm
những
việc dữ
tợn thế
nào cho
các đấng
thánh của
Chúa ở
Giêrusalem”
(Cv
9,13).
Dường như
Ananias
hỏi Chúa
cách lịch
sự rằng
Người có
biết
người ấy
là ai
không!
Thần học
gia và
tác giả
thời danh
của Hội
Thánh ở
nước Anh,
Đức Hồng
y Gioan
Newman,
đã suy
niệm về
việc
Thánh
Phaolô
trở lại
để sửa
soạn cho
ngài
trong vai
trò
truyền
giáo của
mình: “…
Sự tàn
bạo và mù
quáng,
tính tự
tin, cứng
đầu, và
giận dữ
hung tợn
của ngài
chống lại
những
người tôn
thờ Đấng
Mêsia
chính
hiệu, sau
đó đến
cuộc trở
lại lạ
lùng của
ngài, rồi
thời gian
kéo dài
trước khi
ngài được
truyền
chức cách
trọng
thể,
trong
thời gian
ấy, ngài
một mình
suy niệm
về tất cả
những gì
đã xảy
ra, và dự
trù cho
tương lai
- tất cả
những
điều ấy
làm thành
sự chuẩn
bị đặc
biệt cho
vai trò
rao giảng
cho một
thế giới
bị hư mất
và chết
trong tội
lỗi. Một
mặt, nó
cho ngài
một cái
nhìn thật
xa đến
những
cách thế
và các
chương
trình của
Đấng Quan
Phòng, và
một mặt
khác, vào
hoạt động
của tội
lỗi trong
lòng con
người, và
những
cách thức
suy nghĩ
mà trong
đó người
ta có thể
thực sự
đào luyện
tâm trí”
.
Có quá
nhiều
truyện về
Giáo Hội
thời sơ
khai có
thể được
bắt nguồn
từ tâm
hồn chiêm
niệm và
hăng say
của Thánh
Phaolô,
được phát
sinh từ
sự kết
hợp mật
thiết với
Đức Kitô
Phục Sinh
của ngài.
Thánh
Phaolô
hiểu tội
lỗi hoạt
động thế
nào trong
bản tính
con
người, và
Chúa
Thánh
Thần có
thể biến
đổi hoàn
toàn thói
quen hư
đốn thế
nào.
Thánh
Phaolô
cũng hiểu
đức ái
ảnh hưởng
đến não
trạng của
những
người
ngoài
Kitô giáo
và những
người
chống
Kitô giáo
ra sao để
có thể
dùng đức
ái làm
công cụ
soi sáng
tâm trí
người
khác.
Cách tốt
nhất để
mừng Năm
Thánh
Phaolô là
chạy đến
cùng Chúa
Phục Sinh
và xin
Người chỉ
cho chúng
ta biết
Người
muốn
chúng ta
hoán cải
sâu xa và
mật thiết
như thế
nào.
Chúng ta
được biết
từ đời
sống
Thánh
Phaolô
rằng ở
trung
điểm của
việc hoán
cải là
phó thác
hoàn toàn
cho tình
yêu của
Chúa Phục
Sinh. Bất
cứ một
biến
chuyển
nào trong
lòng dẫn
từ kiêu
căng đến
khiêm
nhường,
từ nóng
giận đến
ôn hoà,
từ tham
lam đến
từ bỏ, từ
tà dâm
đến tinh
thần
trong
sạch, từ
ghen
tương đến
việc vui
mừng vì
người
khác khi
họ có tài
năng, từ
lười
biếng đến
hăng say,
từ mê (ăn
uống, kể
cả
Internet,
TV, điện
toại cầm
tay…) đến
điều độ
đều là
phó thác
cho quyền
năng của
Tình Yêu
Đức Kitô
ở trong
chúng ta.
Tình yêu
này cho
phép
chúng ta
trút bỏ
việc sợ
phó thác
hoàn toàn
cho Đức
Kitô
để chúng
ta có thể
nhìn tha
nhân với
cặp mắt
của Đức
Kitô
.
Chú
thích:
x. Roch
A.
Kereszty,
Jesus
Christ,
Fundamentals
of
Christology
(Staten
Island,
NY:
Communio
Books),
40.
(Đức Giám
mục
Michael
Saltarelli,
Thư Mục
Vụ “Học
và sống
tinh thần
Thánh
Phaolô)
BÀI ĐỌC
THÊM (2)
CUỘC TRỞ
LẠI CỦA
THÁNH
PHAOLÔ.
[BÀI GIÁO
LÝ III
CỦA ĐỨC
THÁNH CHA
BÊNÊĐICTÔ
XVI
VỀ THÁNH
PHAOLÔ]
Dưới đây
là bản
dịch bài
Giáo Lý
mới thứ
ba của
Đức Thánh
Cha
Bênêđictô
XVI về
Thánh
Phaolô
trong
buổi
Triều
Kiến
Chung
ngày
3-9-2008
tại Sảnh
Đường
Phaolô
VI. Hôm
nay Đức
Thánh Cha
tiếp tục
chu kỳ
Giáo Lý
dành cho
khuôn mặt
và tư
tưởng của
Thánh
Phaolô.
Anh chị
em thân
mến:
Bài Giáo
Lý hôm
nay sẽ
dành để
nói về
kinh
nghiệm mà
Thánh
Phaolô đã
cảm nhận
được trên
đường đi
Đamát, mà
người ta
thường
gọi là
cuộc trở
lại của
ngài.
Chính
trên
đường đi
Đamát,
trong ba
mươi năm
đầu của
kỷ nguyên
thứ nhất,
và sau
giai đoạn
mà ngài
đã khủng
bố Hội
Thánh,
thì giây
phút
quyết
định của
đời Thánh
Phaolô đã
xảy ra.
Nhiều
người đã
viết về
giây phút
ấy, và
đương
nhiên là
theo
nhiều
quan điểm
khác
nhau. Sự
thật là
có một sự
thay đổi
toàn diện
đã xảy ra
lúc ấy,
một thay
đổi quan
điểm hoàn
toàn. Từ
đó, một
cách
không
ngờ, ngài
đã bắt
đầu coi
tất cả
những gì
mà trước
đây là lý
tưởng cao
quý nhất,
hầu như
là lý do
sống còn
của sự
hiện hữu
của ngài
như
“thiệt
thòi” và
“rác
rưởi” (Pl
3,7-8).
Điều gì
đã xảy
ra?
Về điểm
này,
chúng ta
có hai
nguồn tài
liệu.
Loại thứ
nhất mà
người ta
biết đến
nhiều
nhất, là
các câu
chuyện do
thủ bút
của Thánh
Luca, là
người đã
kể về
biến cố
này trong
ba trường
hợp trong
sách Tông
Đồ Công
Vụ (X. Cv
9,1-19;
22,3-21;
26,4-23).
Có lẽ các
độc giả
trung
bình sẽ
bị cám dỗ
ngừng lại
quá lâu ở
một vài
chi tiết
nào đó,
như ánh
sáng từ
trời,
việc ngã
xuống
đất,
tiếng nói
gọi ngài,
tình
trạng bị
mù mới,
việc chữa
lành cái
gì giống
như vảy
rơi khỏi
mắt ngài
và ăn
chay. Tuy
nhiên,
tất cả
những chi
tiết này
đều chỉ
về một
biến cố:
là Đức
Kitô Phục
Sinh đã
hiện ra
trong một
ánh sáng
huy hoàng
và nói
với
Saolô,
biến đổi
tư tưởng
và chính
cuộc đời
của ngài.
Ánh sáng
của Đấng
Phục Sinh
đã làm
cho ngài
bị mù;
nhưng
cũng
trình bày
ra ngoài
cho chúng
ta thấy
thực tại
nội tâm
của ngài,
là sự mù
quáng của
ngài đối
với chân
lý, với
ánh sáng,
là Đức
Ki-tô. Và
sau đó
câu trả
lời “xin
vâng” với
Đức Kitô
trong
Phép
Thánh Tẩy
lại mở
mắt ngài,
và làm
cho ngài
thật sự
nhìn
thấy.
Trong Hội
Thánh sơ
khai, bí
tích
Thánh Tẩy
cũng được
gọi là
“soi
sáng” bởi
vì bí
tích này
ban cho
người ta
ánh sáng,
làm cho
người ta
thật sự
nhìn
thấy. Tất
cả những
gì được
ám chỉ
theo thần
học cũng
được thể
hiện cách
thể lý
nơi Thánh
Phaolô:
Một khi
bệnh mù
nội tâm
được chữa
lành,
ngài cũng
được thấy
rõ ràng.
Vì thế,
Thánh
Phaolô
không
được biến
đổi bởi
một luồng
tư tưởng,
nhưng bởi
một biến
cố, bởi
sự hiện
diện
không
chống cự
nổi của
Đấng Phục
Sinh, là
Đấng mà
ngài
không bao
giờ còn
nghi ngờ
nữa, bằng
chứng của
biến cố,
của cuộc
gặp gỡ
này, thật
quá mãnh
liệt.
Cuộc gặp
gỡ ấy
thay đổi
cuộc đời
Thánh
Phaolô
tận gốc.
Trong
tương
quan này,
người ta
có thể và
phải nói
về một
cuộc hoán
cải. Cuộc
gặp gỡ
này là
trung
điểm của
bài tường
thuật của
Thánh
Luca, là
người rất
có thể đã
dùng một
câu
chuyện
chắc được
bắt đầu
từ cộng
đồng
Đamát.
Sắc thái
địa
phương
gợi ra
điều này
qua sự
hiện diện
của
Khanania
và tên
của cả
con đường
cũng như
người chủ
của ngôi
nhà mà
Thánh
Phaolô đã
ở (x.
Cv 9,11).
Loại
nguồn tài
liệu thứ
nhì về
cuộc trở
lại là
chính các
Thư của
Thánh
Phaolô.
Ngài đã
không bao
giờ nói
về biến
cố này
cách chi
tiết; cha
nghĩ rằng
ngài cho
rằng mọi
người đều
biết
những
điều
chính yếu
của câu
truyện
của ngài.
Tất cả
đều biết
rằng từ
việc là
một người
bắt đạo,
ngài biến
đổi thành
một Tông
Đồ nhiệt
thành của
Đức Kitô.
Và điều
này không
xảy ra
sau một
suy tư
riêng của
ngài,
nhưng từ
một biến
cố mãnh
liệt, từ
một cuộc
gặp gỡ
với Đấng
Phục
Sinh. Mặc
dầu không
được nói
đến cách
chi tiết,
nhưng
ngài đã
nói về
biến quan
trọng
nhất này,
đó là,
ngài cũng
là một
chứng
nhân cho
sự sống
lại của
Chúa
Giêsu,
mặc khải
mà ngài
đã trực
tiếp nhận
được từ
Chính
Chúa
Giê-su,
cùng với
sứ vụ làm
Tông Đồ.
Văn từ rõ
ràng nhất
về phương
diện này
được tìm
thấy
trong bài
tường
thuật của
ngài về
điều gì
là tâm
điểm của
lịch sử
cứu độ:
cái chết
và sống
lại của
Chúa
Giêsu và
những
cuộc hiện
ra với
các nhân
chứng (x.
1 Cr 15).
Bằng
những lời
của
truyền
thống rất
cổ xưa,
mà ngài
cũng nhận
được từ
Hội Thánh
ở
Giêrusalem,
ngài nói
rằng Chúa
Giêsu đã
chịu đóng
đinh và
chết, và
sau khi
sống lại
Người đã
hiện ra
trước hết
với
Kêpha,
rồi với
Nhóm Mười
Hai, và
sau đó
với 500
anh em mà
đến nay
vẫn còn
sống, rồi
với Thánh
Giacôbê,
rồi với
tất cả
các Tông
Đồ.
Và ngài
thêm vào
bài tường
thuật mà
ngài nhận
được từ
truyền
thống
rằng:
“Sau cùng
… Người
cũng đã
hiện ra
với tôi”
(1
Cr 15,8).
Như vậy
ngài xác
nhận rằng
đó là nền
tảng của
việc tông
đồ và đời
sống mới
của ngài.
Cũng có
những
đoạn văn
khác mà
trong đó
nhắc đến
cùng một
điều:
“Đức
Chúa
Giêsu
Kitô,
Chúa
chúng ta,
nhờ Người
chúng tôi
nhận được
ân sủng
và chức
vụ Tông
Đồ”
(x.
Rm 1,5);
Và ở chỗ
khác:
“Tôi
đã chẳng
thấy Chúa
Giêsu,
Chúa
chúng ta
sao?”
(1
Cr 9,1),
những lời
mà ngài
dùng để
ám chỉ
điều mà
mọi người
đều biết.
Cuối
cùng,
chúng ta
tìm thấy
đoạn văn
đầy đủ
nhất
trong Thư
gửi tín
hữu Galát
1,15-17:
“Nhưng
khi Ðấng
đã để tôi
riêng ra
ngay từ
trong
lòng mẹ,
và đã gọi
tôi bằng
ân sủng
của Ngài,
đã vui
lòng mặc
khải Con
của Ngài
cho tôi,
ngõ hầu
tôi rao
giảng về
Người
giữa các
Dân
Ngoại,
tôi đã
lập tức
không bàn
thảo với
người
phàm, tôi
cũng
không lên
Giêrusalem
để gặp
các vị đã
là Tông
Ðồ trước
tôi,
nhưng tôi
đã qua
Arabia,
rồi lại
trở về
Ðamát”.
Trong bài
“tự bào
chữa” này
ngài đã
nhấn mạnh
cách quả
quyết
rằng ngài
cũng là
một nhân
chứng
thật của
Đấng Phục
Sinh,
rằng ngài
có một sứ
vụ nhận
được trực
tiếp từ
Đấng Phục
Sinh.
Chúng ta
có thể
thấy rằng
cả hai
nguồn tài
liệu,
sách Tông
Đồ Công
Vụ và các
Thư của
Thánh
Phaolô,
đều đồng
quy về
một điểm
căn bản:
Đấng Phục
Sinh đã
nói với
Thánh
Phaolô,
mời gọi
ngài vào
sứ vụ
Tông Đồ,
làm cho
ngài
thành một
Tông Đồ
thật, một
nhân
chứng cho
việc sống
lại, với
một nhiệm
vụ đặc
biệt là
công bố
Tin Mừng
cho Dân
Ngoại,
cho thế
giới Hi
La. Và,
đồng
thời,
Thánh
Phaolô đã
học rằng,
mặc dù
ngài có
liên hệ
ngay với
Đấng Phục
Sinh,
ngài vẫn
phải hiệp
thông với
Hội
Thánh,
được rửa
tội, và
sống hòa
hợp với
các Tông
Đồ khác.
Chỉ trong
sự hiệp
thông với
mọi người
này mà
ngài sẽ
có thể
trở thành
một Tông
Đồ thật
sự, như
ngài đã
viết rõ
trong Thư
thứ nhất
gửi tín
hữu
Côrintô:
“Dù tôi
hay các
vị ấy,
thì chúng
tôi đều
rao giảng
như thế,
và anh em
đã tin
như thế”
(15,11).
Chỉ có
một tuyên
ngôn về
Đấng Phục
Sinh, bởi
vì chỉ có
một Đức
Kitô duy
nhất.
Như chúng
ta thấy
trong
những câu
này,
Thánh
Phaolô
không bao
giờ cắt
nghĩa
giây phút
ấy như
một biến
cố trở
lại. Tại
sao? Có
nhiều giả
thuyết,
nhưng lý
do thì
thật hiển
nhiên. Sự
thay đổi
này của
cuộc đời
ngài, sự
biến đổi
toàn thể
con người
của ngài
không
phải là
kết quả
của một
tiến
trình tâm
lý, của
một sự
trưởng
thành
hoặc sự
tiến hóa
về trí
tuệ và
luân lý,
nhưng đến
từ bên
ngoài: nó
không
phải là
kết quả
của suy
nghĩ mà
là của
việc gặp
gỡ Đức
Chúa
Giêsu
Kitô.
Theo
nghĩa này
thì nó
không đơn
thuần là
một cuộc
hoán cải,
một sự
trưởng
thành của
cái “tôi”
của ngài,
mà là
chết và
sống lại
đối với
chính
ngài: một
đời sống
của ngài
đã chết
đi và một
đời sống
mới đã
sinh ra
với Đức
Kitô Phục
Sinh.
Không có
một cách
nào khác
có thể
cắt nghĩa
việc đổi
mới này
của Thánh
Phaolô.
Tất cả
những
phân tích
về tâm lý
không thể
làm sáng
tỏ hay
giải
quyết
được vấn
đề. Chỉ
có một
biến cố,
cuộc gặp
gỡ đầy
nhiệt
tình với
Đức Kitô
là chìa
khóa để
hiểu điều
gì đã xảy
ra: chết
và sống
lại, sự
đổi mới
do Đấng
là người
đã tỏ
mình ra
và nói
với ngài.
Chỉ trong
nghĩa sâu
xa hơn
này mà
chúng ta
có thể và
phải nói
về hoán
cải. Cuộc
gặp gỡ
này là
một canh
tân thật
sự có thể
thay đổi
ngài mọi
mặt. Giờ
đây một
người có
thể nói
rằng
những gì
trước đây
là thiết
yếu và
căn bản
đối với
mình, bây
giờ trở
thành
“rác
rưởi” cho
mình;
không còn
là “được”
nữa mà là
thua
thiệt,
bởi vỉ
bây giờ
chỉ có
đời sống
trong Đức
Kitô mới
là điều
đáng kể.
Tuy
nhiên,
chúng ta
không
được nghĩ
rằng
Thánh
Phaolô mù
quáng
giam mình
vào một
biến cố.
Trên thực
tế, điều
trái
ngược đã
xảy ra,
bởi vì
Đức Kitô
Phục Sinh
là ánh
sáng của
chân lý,
là ánh
sáng của
Chính
Thiên
Chúa.
Điều này
làm cho
tâm hồn
ngài trở
nên đại
lượng và
mở ra cho
tất cả
mọi
người.
Vào giây
phút ấy,
ngài đã
không mất
những gì
là chân
thật và
tốt lành
trong
cuộc đời
ngài,
trong di
sản của
ngài,
nhưng
ngài đã
hiểu sự
khôn
ngoan,
chân lý,
và chiều
sâu của
Lề Luật
và các
ngôn sứ
một cách
mới mẻ;
ngài đã
chiếm hữu
nó một
cách
mới.
Đồng
thời, lý
trí của
ngài mở
ra đối
với sự
khôn
ngoan của
Dân
Ngoại.
Nhờ đã
hết lòng
mở chính
mình ra
cho Đức
Kitô,
ngài trở
nên có
khả năng
tham gia
vào các
cuộc đối
thoại
rộng rãi
hơn với
mọi
người,
ngài làm
cho mình
trở nên
mọi sự
cho mọi
người.
Như thế
ngài có
thể trở
thành
Tông Đồ
Dân
Ngoại.
Bây giờ
chúng ta
hãy nhìn
đến tình
trạng của
chúng ta.
Điều này
có ý
nghĩa gì
đối với
chúng ta?
Nó có
nghĩa
rằng đối
với chúng
ta, Kitô
giáo cũng
không
phải là
một triết
lý mới
hay là
một luân
lý mới.
Chúng
ta chỉ là
Kitô hữu
nếu chúng
ta gặp gỡ
Đức Kitô.
Đương
nhiên là
Người
không tỏ
Mình ra
cho chúng
ta một
cách
không thể
cưỡng lại
được và
sáng lạng
như Người
đã tỏ ra
cho Thánh
Phaolô để
làm cho
ngài
thành
Tông Đồ
Dân
Ngoại.
Tuy thế,
chúng ta
cũng có
thể gặp
gỡ Đức
Kitô
trong
việc đọc
Thánh
Kinh,
trong cầu
nguyện,
trong đời
sống
phụng vụ
của Hội
Thánh.
Chúng ta
có thể
chạm đến
Trái Tim
Đức Kitô
và cảm
thấy
Người
chạm đến
trái tim
chúng ta.
Chỉ trong
liên hệ
cá nhân
này với
Đức Kitô,
chỉ trong
cuộc gặp
gỡ với
Đấng Phục
Sinh, mà
chúng ta
mới thật
sự trở
thành
những
Kitô hữu.
Và bằng
cách này,
lý trí
chúng ta
mở ra,
toàn thể
sự khôn
ngoan của
Đức Kitô
mở ra
cùng với
tất cả sự
sung mãn
và chân
lý. Cho
nên,
chúng ta
hãy cầu
xin Chúa
soi sáng
cho chúng
ta, để
trong thế
giới của
chúng ta,
Người sẽ
ban cho
chúng ta
được gặp
gỡ sự
hiện diện
của
Người, và
như thế
ban cho
chúng ta
một đức
tin sống
động, một
tâm hồn
rộng mở,
và một
đức ái vĩ
đại đối
với mọi
người,
[một đức
ái] có
khả năng
canh tân
thế giới.
Đức Thánh
Cha
Bênêđíctô
XVI.
(Phaolô
Phạm Xuân
Khôi
chuyển
ngữ -
Nguồn:
giaoly.org)