VĂN
KIỆN
CÔNG
ĐỒNG
VATICANÔ
II
Bản
dịch
Việt
Ngữ
của
Giáo
Hoàng
Học
Viện
Piô
X
Prepared
for
Internet
by
Vietnamese
Missionaries
in
Asia
-
Về
Mục
Lục
13-
TUYÊN
NGÔN
VỀ
TỰ
DO
TÔN
GIÁO
(DIGNITATIS
HUMANAE)
Lời
Giới
Thiệu
|
Lời
Mở
Ðầu
|
ChươngI
|
ChươngII
|
Khóa
IX
Ngày
07
tháng
12
Năm
1965
Phaolô
Giám
Mục
Tôi
Tớ
Các
Tôi
Tớ
Thiên
Chúa
Hiệp
Nhất
Với
Các
Nghị
Phụ
Của
Thánh
Công
Ðồng
Ðể
Muôn
Ðời
Ghi
Nhớ
Quyền
Tự
Do
Tôn
Giáo
Của
Cá
Nhân
Và
Ðoàn
Thể
Trong
Lãnh
Vực
Tôn
Giáo
Là
Một
Quyền
Tự
Do
Xã
Hội
Và
Dân
Sự
1*
Lời
Mở
Ðầu
1.
Nhân
phẩm
càng
ngày
càng
được
con
người
thời
đại
chúng
ta
ý
thức
mãnh
liệt
hơn
1,
và
xã
hội
luôn
gia
tăng
số
người
đòi
hỏi
cho
mình
trong
khi
hành
động
được
hưởng
dụng
quyền
tự
quyết
và
tự
do
nhận
trách
nhiệm,
không
bị
một
áp
lực
nào
chi
phối
nhưng
do
ý
thức
về
bổn
phận
dẫn
dắt
2*.
Cũng
vậy,
họ
đòi
hỏi
công
quyền
phải
được
định
giới
theo
thể
thức
pháp
luật,
để
cho
phạm
vi
tự
do
chân
chính
của
cá
nhân
cũng
như
đoàn
thể
không
bị
hạn
hẹp
quá
đáng.
Sự
đòi
hỏi
quyền
tự
do
này
trong
xã
hội
nhân
loại
trước
hết
nhằm
tới
những
sản
nghiệp
tinh
thần
con
người
và
nhất
là
quyền
tự
do
hành
đạo
trong
xã
hội.
Thánh
Công
Ðồng
Vaticanô
này
vì
ân
cần
lo
lắng
đến
những
khát
vọng
tinh
thần
và
nhằm
xác
định
xem
chúng
phù
hợp
với
chân
lý
và
công
bình
đến
mức
nào,
nên
tra
cứu
Thánh
Truyền
và
giáo
thuyết
của
Giáo
Hội
để
từ
đó
khám
phá
ra
những
điều
mới
nhưng
luôn
luôn
hòa
hợp
với
những
điều
cũ.
Vì
thế,
trước
hết
Thánh
Công
Ðồng
tuyên
bố
3*
rằng
chính
Thiên
Chúa
đã
chỉ
cho
nhân
loại
biết
con
đường,
để
nhờ
đó,
trong
khi
phụng
thờ
Ngài,
con
người
có
thể
được
cứu
rỗi
và
hạnh
phúc
trong
Chúa
Kitô.
Chúng
tôi
tin
rằng
Tôn
Giáo
chân
thật,
duy
nhất
này
tồn
tại
trong
Giáo
Hội
Công
Giáo
và
Tông
Truyền.
Giáo
Hội
mà
Chúa
Giêsu
đã
ủy
thác
nhiệm
vụ
truyền
bá
cho
mọi
người,
khi
Người
phán
cùng
các
Tông
Ðồ:
"Vậy
các
con
hãy
đi
dạy
dỗ
muôn
dân,
rửa
tội
cho
họ
nhân
danh
Cha
và
Con
và
Thánh
Thần;
hãy
dạy
dỗ
họ
vâng
giữ
mọi
điều
Thầy
đã
truyền
cho
các
con"
(Mt
28,19020).
Vậy
mọi
người
đều
có
nhiệm
vụ
tìm
kiếm
chân
lý,
nhất
là
những
chân
lý
có
liên
quan
tới
Thiên
Chúa
và
Giáo
Hội
Người,
và
khi
nhận
biết
rồi,
họ
phải
tin
theo
và
tuân
giữ.
Cũng
thế,
Thánh
Công
Ðồng
còn
tuyên
bố
rằng
những
bổn
phận
này
liên
quan
đến
lương
tâm
con
người
cũng
như
ràng
buộc
lương
tâm
con
người,
và
chân
lý
tự
nó
có
sức
mạnh
ép
buộc
chứ
không
dựa
trên
một
uy
quyền
nào
khác,
sức
mạnh
ấy
ăn
sâu
vào
các
tâm
hồn
một
cách
vừa
êm
dịu
vừa
mãnh
liệt.
Hơn
nữa,
vì
tự
do
tôn
giáo,
sự
tự
do
mà
con
người
đòi
hỏi
trong
khi
thi
hành
nhiệm
vụ
phụng
thờ
Thiên
Chúa,
có
nghĩa
là
không
bị
một
áp
bức
nào
trong
xã
hội
dân
sự
ràng
buộc,
nên
sự
tự
do
đó
bảo
toàn
được
nguyên
vẹn
giáo
lý
truyền
thông
công
giáo
về
bổn
phận
luân
lý
của
con
người
cũng
như
của
các
đoàn
thể
đối
với
tôn
giáo
chân
thật
và
Giáo
Hội
duy
nhất
của
Chúa
Kitô.
Vả
lại,
khi
bàn
về
tự
do
tôn
giáo,
Thánh
Công
Ðồng
muốn
khai
triển
học
thuyết
của
các
vị
Giáo
Hoàng
gần
đây
nhất
về
những
quyền
lợi
bất
khả
xâm
phạm
của
con
người
cũng
như
về
cơ
cấu
pháp
lý
của
xã
hội.
Chú
Thích:
1*
Những
chữ
dùng
trong
Tuyên
Ngôn
đều
được
ân
nhắc
cẩn
thận,
và
chúng
xác
định
giá
trị
đúng
đắn
của
văn
kiện.
Bản
Tuyên
Ngôn
đề
cập
trực
tiếp
đến
phương
diện
pháp
luật,
nghĩa
là
đến
mối
liên
lạc
giữa
các
chủ
thể
trong
xã
hội,
chứ
không
đặt
vấn
đề
bản
tính
của
tự
do
hoặc
phân
loại
tự
do.
Từ
ngữ
"quyền"
được
Thánh
Công
Ðồng
sử
dụng
ở
đây
ám
chỉ
một
quyền
lợi
đặt
căn
bản
trên
chính
bản
tính
của
con
người,
chứ
không
phải
phát
sinh
do
sự
khôn
ngoan
chính
trị
của
một
chính
quyền
nào.
Và
cách
nói
"trong
lãnh
vực
tôn
giáo"
được
Thánh
Công
Ðồng
chọn
lựa
với
ý
định
làm
nổi
bật
quyền
tự
do
lựa
chọn
trong
vấn
đề
tôn
giáo,
kể
cả
thuyết
vô
thần.
Sau
cùng,
sự
tự
do
ở
đây
không
phải
là
tự
do
trong
tương
quan
giữa
Thiên
Chúa
với
con
người,
nhưng
là
một
sự
tự
do
xã
hội.
Cũng
thế,
khi
tự
hạn
định
tự
do
trong
dân
luật,
bản
Tuyên
Ngôn
sẽ
không
đi
vào
vấn
đề
liên
lạc
giữa
tín
hữu
và
giáo
quyền.
Dĩ
nhiên
bên
trong
Giáo
Hội,
vẫn
giữ
sự
kính
trọng
quyền
tự
do,
nhưng
Giáo
Hội
lại
có
một
bản
tính
sâu
xa,
một
mục
đích
và
một
trật
tự
pháp
lý
riêng
biệt
nữa.
(Trở
lại
đầu
trang)
1
Xem
Gioan
XXIII,
Tđ
Pacem
in
terreis,
11-4-1963:
AAS
55
(1963),
trg
279;
n.v.t.
trg
265.
-
Piô
XII,
Nuntius
radiophonicus,
24-12-1944:
AAS
37
(1945),
trg
14.
(Trở
lại
đầu
trang)
2*
Phần
lý
luận
và
lịch
sử
được
đề
cập
trước
phần
mạc
khải
(số
9-15).
Như
thế,
Công
Ðồng
muốn
hết
mọi
người
có
thể
nhận
thức
được
vấn
đề.
Khi
nêu
lên
ở
phần
đầu
ý
thức
tiệm
tiến
về
nhân
phẩm
con
người
và
niềm
khát
vọng
tự
do
dân
sự
đối
với
việc
thi
hành
quyền
tự
do
tôn
giáo,
bản
Tuyên
Ngôn
công
nhận
rằng
quyền
tự
do
tôn
giáo,
theo
nghĩa
hẹp,
chính
là
một
ý
niệm
có
tính
cách
pháp
lý
được
nhìn
nhận
trong
công
quyền
hiện
đại.
(Trở
lại
đầu
trang)
3*
Sự
tuyên
xưng
đức
tin
này
cốt
để
tránh
những
hiểu
lầm
có
thể
có
đối
với
ý
nghĩa
bản
Tuyên
Ngôn
này.
Nhưng
như
bản
Tuyên
Ngôn
sẽ
biểu
lộ,
giáo
thuyết
về
một
tôn
giáo
độc
nhất
và
chân
thật
nói
ở
đây
không
"giao
thoa"
với
giáo
thuyết
về
tự
do
tôn
giáo.
(Trở
lại
đầu
trang)

Về
Mục
Lục
Văn
Kiện
Công
Đồng
Vaticanô
II