VĂN
KIỆN
CÔNG
ĐỒNG
VATICANÔ
II
Bản
dịch
Việt
Ngữ
của
Giáo
Hoàng
Học
Viện
Piô
X
Prepared
for
Internet
by
Vietnamese
Missionaries
in
Asia
-
Về
Mục
Lục
6-
SẮC
LỆNH
VỀ
NHIỆM
VỤ
CỦA
CÁC
GIÁM
MỤC
TRONG
GIÁO
HỘI
(CHRISTUS
DOMINUS)
Lời
Giới
Thiệu
|
Lời
Mở
Ðầu
|
ChươngI
|
ChươngII
|
ChươngIII
|
CHƯƠNG
III
CÁC
GIÁM
MỤC
CỘNG
TÁC
TRONG
VIỆC
MƯU
ÍCH
CHUNG
CHO
NHIỀU
GIÁO
HỘI
I.
Thượng
Hội
Đồng,
Công
Đồng
và
nhất
là
các
Hội
Đồng
Giám
Mục.
36.
Ngay
từ
những
thế
kỷ
đầu
tiên
của
Giáo
Hội,
các
Giám
Mục
được
đặt
đứng
đầu
các
Giáo
Hội
địa
phương,
bị
thôi
thúc
bởi
tình
hiệp
thông
bác
ái
huynh
đệ
và
lòng
hăng
hái
truyền
bá
sứ
mệnh
phổ
quát
được
trao
cho
các
Tông
đồ,
đã
đồng
tâm
hiệp
lực
vừa
phát
triển
ích
lợi
chung
vừa
cổ
võ
lợi
ích
riêng
của
từng
Giáo
Hội.
Do
đó
đã
triệu
tập
những
Thượng
Hội
Đồng,
Công
Đồng
Giáo
Tỉnh,
cả
Công
Đồng
Giáo
Miền
25
*
trong
đó
các
Giám
Mục
đã
ấn
định
nguyên
tắc
đồng
nhất
phải
giữ
trong
các
Giáo
Hội
hoặc
về
việc
giảng
dạy
đức
tin
hoặc
về
việc
quy
định
kỷ
luật
Giáo
Hội.
Thánh
Công
Đồng
Chung
này
rất
ước
mong
cách
tổ
chức
đáng
kính
của
các
Thượng
Hội
Đồng
và
Công
Đồng
được
thêm
hiệu
lực
mới,
để
lo
cho
việc
phát
triển
đức
tin
và
duy
trì
kỷ
luật
trong
các
Giáo
Hội
cách
thích
hợp
và
hữu
hiệu
hơn
tùy
theo
những
hoàn
cảnh
khác
nhau.
37.
Nhất
là
thời
nay,
nhiều
khi
các
Giám
Mục
không
thể
chu
toàn
phận
sự
của
mình
cách
thích
đáng
và
kết
quả,
nếu
không
liên
kết
chặt
chẽ
và
hợp
tác
mật
thiết
với
cá
Giám
Mục
khác
mỗi
ngày
một
hơn.
Vì
các
Hội
Đồng
Giám
Mục
đã
được
thiết
lập
tại
nhiều
quốc
gia
nêu
lên
nhiều
bằng
chứng
sáng
ngời
về
một
thứ
hoạt
động
tông
đồ
phong
phú
hơn,
nên
Thánh
Công
Đồng
xét
rằng
thật
là
hữu
ích
nếu
khắp
nơi
trên
thế
giới,
các
Giám
Mục
cùng
một
quốc
gia
hay
cùng
một
giáo
miền
quy
tụ
thành
một
Hội
Đồng,
nhóm
họp
trong
những
kỳ
hạn
nhất
định
để
một
khi
trao
đổi
những
sáng
kiến
không
ngoan
và
kinh
nghiệm,
cũng
như
cùng
góp
ý
kiến,
các
ngài
thực
hiện
được
sự
hòa
hiệp
thánh
giữa
các
năng
lực
và
mưu
cầu
công
ích
cho
các
Giáo
Hội.
Vì
thế,
về
các
Hội
Đồng
Giám
Mục
Thánh
Công
Đồng
qui
định
như
sau
:
38.
1)
Hội
Đồng
Giám
Mục
là
nơi
qui
tụ
các
vị
lãnh
đạo
Giáo
Hội
trong
một
quốc
gia
hay
một
địa
phương
liên
đới
thi
hành
phận
sự
mục
vụ,
để
lợi
ích
mà
Giáo
Hội
cống
hiến
cho
con
người
được
phát
triển
hơn,
nhất
là
nhờ
các
hình
thức
tông
đồ
và
những
phương
pháp
thích
hợp
với
hoàn
cảnh
hiện
đại.
2)
Các
Đấng
Bản
Quyền
địa
phương
thuộc
bất
cứ
nghi
lễ
nào,
ngoại
trừ
các
vị
Tổng
Đại
Diện,
còn
các
Giám
Mục
Phó,
Giám
Mục
Phụ
Tá
và
các
Giám
Mục
hiệu
tòa,
đang
đặc
trách
một
nhiệm
vụ
gì
do
Tòa
Thánh
hay
Hội
Đồng
Giám
Mục
giáo
phó,
đều
là
những
thành
phần
trong
Hội
Đồng
Giám
Mục.
Các
Giám
Mục
hiệu
tòa
khác,
kể
cả
các
vị
Đặc
Sứ
của
Đức
Giáo
Hoàng
Roma
cũng
không
có
quyền
là
thành
phần
của
Hội
Đồng
Giám
Mục
vì
lý
do
thi
hành
nhiệm
vụ
đặc
biệt
tại
địa
phương.
Các
Đấng
Bản
Quyền
địa
phương
và
các
Giám
Mục
Phó
có
quyền
biểu
quyết
;
đối
với
các
vị
Phụ
Tá
và
các
Giám
Mục
khác
là
những
đấng
có
quyền
tham
dự
Hội
Đồng,
Nội
Quy
của
Hội
Đồng
cho
quyền
biểu
quyết
hoặc
tham
khảo.
3)
Mỗi
Hội
Đồng
Giám
Mục
phải
hoàn
thành
bản
Nội
Quy
của
mình,
cần
được
Tòa
Thánh
thừa
nhận,
trong
đó
ngoại
trừ
những
phương
cách
khác,
còn
phải
tiên
liệu
các
nhiệm
vụ
giúp
theo
đuổi
mục
đích
hữu
hiệu
hơn,
chẳng
hạn
như
Ủy
Ban
thường
trực
của
các
Giám
Mục,
các
Tiểu
Ban
Giám
Mục,Văn
Phòng
Tổng
Thư
Ký.
4)
Các
quyết
định
của
Hội
Đồng
Giám
Mục
khi
đã
được
biểu
quyết
hợp
pháp,
và
ít
nhất
hội
đủ
hai
phân
ba
tổng
số
phiếu
các
Thành
Phần
có
quyền
biểu
quyết
trong
Hội
Đồng
và
đã
được
Tòa
Thánh
công
nhận,
thì
có
hiệu
lực
pháp
lý,
nhưng
chỉ
trong
những
trường
hợp
mà
luật
chung
đòi
hỏi
hoặc
Sắc
Lệnh
của
Tòa
Thánh
quy
định,
được
ban
hành
bằng
một
Tự
Sắc
hay
theo
lời
thỉnh
cầu
của
Hội
Đồng
Giám
Mục.
5)
Tại
nơi
nào
hoàn
cảnh
đặc
biệt
đòi
hỏi,
với
sự
chấp
thuận
của
Tòa
Thánh,
các
Giám
Mục
của
nhiều
quốc
gia
có
thể
hợp
thành
một
Hội
Đồng.
Hơn
nữa,
mọi
sự
liên
lạc
giữa
các
Hội
Đồng
Giám
Mục
của
nhiều
quốc
gia
khác
nhau
phải
được
cổ
võ
để
thăng
tiến
cũng
như
bảo
vệ
công
ích
nhiều
hơn.
6)
Thánh
Công
Đồng
thiết
tha
mong
mỏi
rằng
khi
họp
Hội
Đồng
để
cổ
võ
kỷ
luật
của
Giáo
Hội
mình
và
nhằm
khuyến
khích
hữu
hiệu
hơn
mọi
công
tác
mưu
cầu
lợi
ích
tôn
giáo,
các
vị
Lãnh
Đạo
Đông
Phương,
cũng
cần
lưu
ý
tới
công
ích
của
lãnh
thổ,
ở
những
nơi
có
nhiều
Giáo
Hội
thuộc
các
nghi
lễ
khác
nhau,
bằng
cách
tham
khảo
ý
kiến
trong
những
Hội
Đồng
Liên
Nghi
Lễ
theo
những
tiêu
chuẩn
đã
được
Thẩm
Quyền
quy
định.
II.
Ranh
giới
các
giáo
tỉnh
và
việc
thiết
lập
các
giáo
miền.
39.
Ích
lợi
của
các
linh
hồn
đòi
hỏi
phải
phân
chia
ranh
giới
thích
hợp,
không
những
của
các
giáo
phận
mà
cả
những
giáo
tỉnh
nữa:
ích
lợi
này
cũng
khuyến
cáo
phải
thiết
lập
những
giáo
miền
để
đáp
ứng
mỹ
mãn
những
nhu
cầu
tông
đồ
tùy
theo
các
hoàn
cảnh
xã
hội
và
địa
phương,
cũng
như
để
những
liên
lạc
được
dể
dàng
và
hiệu
quả
hơn
giữa
các
Giám
Mục
với
nhau,
với
các
Tổng
Giám
Mục
và
các
Giám
Mục
khác
trong
cùng
một
quốc
gia,
cũng
như
giữa
các
Giám
Mục
và
Chính
Quyền
dân
sự.
40.
Vì
thế,
để
đạt
được
các
mục
đích
kể
trên,
Thánh
Công
Đồng
truyền
cần
phải
quy
định
những
điều
sau
đây:
1)
Ranh
giới
các
giáo
tỉnh
cần
phải
được
xét
lại
cách
thích
hợp
và
quyền
lợi
cũng
như
đặc
ân
của
các
Tổng
Giám
Mục
cũng
phải
được
xác
định
theo
những
tiêu
chuẩn
mới
mẻ
và
thích
đáng.
2)
Phải
kể
như
luật:
tất
cả
các
giáo
phận
và
các
khu
vực
được
luật
cho
quyền
bình
đẳng
với
giáo
phận
phải
được
sát
nhập
vào
một
giáo
tỉnh.
Do
đó,
các
giáo
phận
hiện
trực
thuộc
Tòa
Thánh
và
không
liên
kết
với
một
giáo
tỉnh
nào
khác,
cần
phải
họp
lại
thành
một
giáo
tỉnh
mới
nếu
có
thể
được,
hoặc
phải
sát
nhập
vào
một
giáo
tỉnh
gần
nhất
hay
tiện
nhất,
và
phải
tùy
thuộc
quyền
của
Tổng
Giám
Mục
theo
tiêu
chuẩn
của
luật
chung.
3)
Nơi
nào
ích
lợi
đòi
hỏi,
các
giáo
tỉnh
hãy
họp
lại
thành
giáo
miền,
mà
tổ
chức
phải
được
ấn
định
bằng
luật.
41.
Các
Hội
Đồng
Giám
Mục
có
thẩm
quyền
phải
cứu
xét
vấn
đề
ranh
giới
các
giáo
tỉnh
hay
vấn
đề
thiết
lập
các
giáo
miền
theo
những
tiêu
chuẩn
về
ranh
giới
các
giáo
phận
đã
được
xác
định
ở
các
số
23
và
24,
và
nên
đệ
trình
những
ý
kiến
cũng
như
ước
nguyện
của
mình
lên
Tòa
Thánh.
III.
Các
Giám
Mục
chu
toàn
nhiệm
vụ
liên
giáo
phận
42.
Vì
những
nhu
cầu
mục
vụ
ngày
càng
đòi
hỏi
cần
phải
có
một
số
phận
sự
mục
vụ
được
điều
hành
và
cổ
võ
cách
đồng
nhất,
nên
việc
thiết
lập
một
vài
chức
vụ
có
thể
do
các
Giám
Mục
đảm
trách,
nhằm
phục
vụ
tất
cả
hay
nhiều
giáo
phận
cùng
một
miền
hay
một
nước
là
một
điều
hữu
ích.
Thánh
Công
Đồng
cũng
nhắn
nhủ
rằng
giữa
các
Giám
Chức
hay
các
Giám
Mục
khi
chu
toàn
những
nhiệm
vụ
đó
và
các
Giám
Mục
giáo
phận
cũng
như
các
Hội
Đồng
Giám
Mục,
luôn
luôn
phải
có
sự
thông
cảm
huynh
đệ
và
đồng
tâm
lo
lắng
mục
vụ,
mà
những
tiêu
chuẩn
cộng
tác
phải
xác
định
bằng
một
luật
chung.
43.
Vì
hoàn
cảnh
sinh
sống
đặc
biệt
của
các
quân
nhân
và
nghĩa
vụ,
phải
hết
sức
lưu
tâm
săn
sóc
phần
thiêng
liêng
của
họ,
nên
trong
mỗi
quốc
gia
phải
tuỳ
khả
năng
thiết
lập
một
Nha
Tuyên
Úy
Công
Giáo.
Cả
vị
Tổng
Tuyên
Úy
lẫn
các
Tuyên
Úy
đều
phải
tận
tụy
hết
lòng
cho
công
việc
khó
khăn
đó,
trong
tinh
thần
đồng
tâm
cộng
tác
với
các
Giám
Mục
giáo
phận
1 .
Vì
vậy,
các
Giám
Mục
giáo
phận
phải
cung
cấp
cho
vị
Tổng
Tuyên
Úy
đủ
số
linh
mục
có
khả
năng
thi
hành
nhiệm
vụ
nặng
nhọc
đó,
đồng
thời
các
ngài
cũng
hãy
ủng
hộ
những
sáng
kiến
nhằm
phát
triển
ích
lợi
thiêng
liêng
cho
các
quân
nhân
2.
CHÚ
THÍCH
1.Cf.
CONSISTOIALIS,
INSTRUCTIO
DE
Vicarlis
Castrensibus
:
23apr.
1951
:
AAS
43
(1951),pp.562-565
;
Formula
servanda
in
relatione
de
statu
Vicarlatus
Castrensis
conficlenda,
20
oct.
1956
;
AAS
49
(1957),
pp
150-163
;Decr.
De
Sacrorum
Liminum
Visitatione
a
Vicarlis
Castrensibus
peragenda,
28
febr.
1959
;
AAS
51
(1959),
pp.
272-74
;Decr.
Facultas
audiendi
conffessiones
militum
Cappellanis
extenditur,
27
nov.
1960
;
AAS
53
(1961),
pp.
49-50.
–
Cf.
etiam
S.
C.
DE
RELIGIOSIS,
Instructio
de
Coppellanis
militum
religiosis,
2
febr.
1955
:
AAS
47
(1955),
pp.
93-97.
2.Cf
.
S.
C.
consistorialis,
Epistula
ad
Em.
mos
PP.
DD.
Cardinales
atque
Exc
mos
PP.
DD.
Archiepiscopos,
Episcopos
ceterosque
Ordinarios,
21
iun.
1951
:
AAS
43
(1951),
p.
566.
LỆNH
CHUNG
44.
Thánh
Công
Đồng
truyền
:
Trong
việc
duyệt
lại
bộ
Giáo
Luật,
phải
lập
những
luật
thích
hợp
với
các
nguyên
tắc
đã
được
xác
định
trong
Sắc
Lệnh
này
và
cũng
phải
cân
nhắc
những
nhận
xét
do
các
Ủy
Ban
và
các
Nghị
Phụ
đã
đưa
ra.
Hơn
nữa,
Thánh
Công
Đồng
cũng
truyền
phải
biên
soạn
những
Tập
Chỉ
Dẫn
chung
về
việc
coi
sóc
các
linh
hồn
vừa
cho
các
Giám
Mục,
vừa
cho
các
linh
mục
chinh
xứ
dùng,
để
giúp
các
ngài
có
những
quy
tắc
xác
thực
nhằm
chu
toàn
phận
sự
mục
vụ
riêng
cách
dễ
dàng
và
thích
hợp
hơn.
Cũng
cần
vừa
phải
soạn
một
Tập
Chỉ
Dẫn
riêng
về
việc
coi
sóc
mục
vụ
cho
từng
nhóm
giáo
hữu
đặc
biệt,
tùy
theo
hoàn
cảnh
khác
nhau
của
mỗi
nước
hay
mỗi
miền,
vừa
phải
soạn
một
Tập
Chỉ
Dẫn
về
cách
tổ
chức
dạy
giáo
lý
cho
dân
Chúa
trong
đó
đề
cập
tới
các
nguyên
tắc
căn
bản,
cách
điều
hành
dạy
giáo
lý
và
việc
biên
soạn
những
sách
bàn
về
vấn
đề
này.
Trong
khi
soạn
thảo
những
Tập
Chỉ
Dẫn
trên,
cũng
cần
phải
lưu
ý
tới
những
nhận
xét
do
các
Ủy
Ban,
hoặc
do
các
Nghi
Phụ
đã
đưa
ra.
Tất
cả
và
từng
điều
đã
được
ban
bố
trong
Sắc
Lệnh
này
đều
được
các
Nghị
Phụ
Thánh
Công
Đồng
chấp
thuận.
Và,
dùng
quyền
Tông
Đồ
Chúa
Kitô
trao
ban,
hiệp
với
các
Nghị
Phụ
khả
kính,
trong
Chúa
Thánh
Thần.
Chúng
Tôi
phê
chuẩn,
chế
định
và
quyết
nghị,
và
những
gì
đã
được
Thánh
Công
Đồng
quyết
nghị,
Chúng
Tôi
truyền
công
bố
cho
Danh
Chúa
cả
sáng.
Roma,
tại
Đền
Thánh
Phêrô,
ngày
28
tháng
10
năm
1965
Tôi,
PHAOLÔ
Giám
Mục
Giáo
Hội
Công
Giáo.
Tiếp
theo
là
chữ
ký
của
các
Nghị
Phụ.

Về
Mục
Lục
Văn
Kiện
Công
Đồng
Vaticanô
II