VĂN
KIỆN
CÔNG
ĐỒNG
VATICANÔ
II
Bản
dịch
Việt
Ngữ
của
Giáo
Hoàng
Học
Viện
Piô
X
Prepared
for
Internet
by
Vietnamese
Missionaries
in
Asia
-
Về
Mục
Lục
1-
HIẾN
CHẾ
VỀ
PHỤNG
VỤ
THÁNH
(SACROSANCTUM
CONCILIUM)
Lời
Giới
Thiệu
|
ChươngI
|
ChươngII
|
ChươngIII
|
ChươngIV
|
ChươngV
|
ChươngVI
|
ChươngVII
|
Chương
VI
Thánh
Nhạc
112.
Giá
trị
của
thánh
nhạc.
Truyền
thống
âm
nhạc
của
toàn
thể
Giáo
Hội
đã
kiến
tạo
nên
một
kho
tàng
vô
giá,
vượt
hẳn
mọi
diễn
tả
nghệ
thuật
khác,
nhất
là
vì
điệu
nhạc
thánh
đi
liền
với
lời
ca,
góp
phần
cần
thiết
hoặc
trọn
vẹn
trong
phụng
vụ
trọng
thể.
Thực
vậy,
không
những
Thánh
Kinh
1
mà
cả
các
Giáo
Phụ
và
các
Ðức
Thánh
Cha
đã
khen
ngợi
những
bản
thánh
ca,
nhất
là
các
Ðức
Thánh
Cha
trong
những
thời
đại
gần
đây,
tiên
phong
là
Ðức
Piô
X,
đã
làm
sáng
tỏ
rõ
ràng
hơn
vai
trò
của
Thánh
Nhạc
trong
phụng
tự.
Do
đó
Thánh
Nhạc
càng
liên
kết
chặt
chẽ
với
hoạt
động
phụng
vụ
bao
nhiêu
thì
càng
thánh
hơn
bấy
nhiêu.
Thánh
Nhạc
vừa
phát
triển
lời
cầu
nguyện
một
cách
dịu
dàng
hơn,
vừa
cổ
võ
sự
đồng
thanh
nhất
trí,
lại
vừa
làm
cho
các
nghi
lễ
thêm
phần
long
trọng.
Do
đó,
Giáo
Hội
chuẩn
nhận
và
cho
dùng
vào
phụng
vụ
tất
cả
mọi
hình
thức
nghệ
thuật
đích
thực,
miễn
là
có
những
đặc
tính
cần
thiết.
Vì
thế,
trong
khi
vẫn
duy
trì
những
qui
tắc,
luật
lệ
của
truyền
thống
và
qui
luật
trong
Giáo
Hội,
cũng
như
nhằm
mục
đích
của
Thánh
Nhạc
là
làm
vinh
danh
Chúa
và
thánh
hóa
các
giáo
hữu,
Thánh
Công
Ðồng
đã
ấn
định
những
điều
sau
đây.
113.
Thánh
nhạc
trong
phụng
tự.
Hoạt
động
phụng
vụ
mang
một
hình
thức
cao
quí
hơn
khi
các
việc
phụng
tự
được
cử
hành
một
cách
long
trọng,
với
tiếng
hát
do
các
thừa
tác
viên
có
chức
thánh
chủ
sự
và
giáo
dân
tích
cực
tham
dự.
Còn
về
ngôn
ngữ
được
xử
dụng,
hãy
theo
qui
tắc
khoản
36:
về
Thánh
Lễ,
khoản
54;
về
các
Bí
Tích,
khoản
63;
về
Kinh
Nhật
Tụng,
khoản
101.
114.
Kho
tàng
Thánh
Nhạc.
Phải
hết
sức
lo
lắng
duy
trì
và
cổ
võ
kho
tàng
Thánh
Nhạc,
phải
nỗ
lực
đào
tạo
các
ca
đoàn,
nhất
là
ở
các
nhà
thờ
chánh
tòa.
Về
phần
các
Giám
Mục
và
mục
tử
khác
có
nhiệm
vụ
coi
sóc
các
linh
hồn,
hãy
nhiệt
tâm
lo
lắng
để
trong
bất
cứ
nghi
lễ
nào
có
hát,
tất
cả
cộng
đoàn
tín
hữu
đều
có
thể
tham
dự
một
cách
linh
động
vào
những
phần
dành
riêng
cho
họ,
theo
qui
tắc
khoản
28
và
30.
115.
Huấn
luyện
thánh
nhạc.
Phải
chú
trọng
đến
việc
huấn
luyện
và
thực
tập
âm
nhạc
trong
các
Chủng
Viện,
các
tập
viện
cũng
như
các
học
viện
của
các
Dòng
Tu
nam
nữ,
và
cả
trong
những
học
viện
và
học
đường
công
giáo
khác.
Vì
thế,
để
đảm
nhiệm
công
việc
đào
tạo
ấy,
cần
phải
quan
tâm
đến
việc
huấn
luyện
những
giáo
sư
có
nhiệm
vụ
dạy
Thánh
Nhạc.
Ngoài
ra,
nếu
tiện,
rất
nên
thành
lập
những
Viện
Cao
Ðẳng
Thánh
Nhạc.
Hơn
nữa,
các
nhạc
sĩ,
ca
sĩ,
nhất
là
các
thiếu
nhi,
cũng
phải
được
huấn
luyện
cho
có
đủ
căn
bản
phụng
vụ.
116.
Bình
ca
và
nhạc
đa
âm.
Giáo
Hội
nhìn
nhận
bình
ca
là
lối
hát
riêng
của
phụng
vụ
Roma;
vì
thế,
trong
các
hoạt
động
phụng
vụ,
bình
ca
phải
chiếm
một
địa
vi
chính
yếu
giữa
những
loại
ca
khác.
Không
hẳn
là
loại
trừ
các
loại
Thánh
Nhạc
khác,
nhất
là
loại
đa
âm,
trong
những
khi
cử
hành
các
việc
phụng
tự,
miễn
là
đáp
ứng
được
tinh
thần
của
hoạt
động
phụng
vụ
theo
qui
tắc
khoản
30.
117.
Sách
hát
bình
ca.
Phải
hoàn
thành
việc
ấn
loát
bản
mẫu
các
sách
hát
bình
ca;
ngoài
ra,
đối
với
các
sách
đã
được
ấn
hành
sau
cuộc
canh
tân
của
Thánh
Piô
X,
cũng
phải
có
một
ấn
bản
được
nghiên
cứu
cẩn
thận
hơn.
Cũng
nên
lo
ấn
hành
một
loại
sách
hát
gồm
những
âm
điệu
đơn
sơ
hơn
để
dùng
trong
các
nhà
thờ
nhỏ.
118.
Thánh
ca
bình
dân.
Thánh
ca
bình
dân
phải
được
khéo
léo
cổ
võ
để
tín
hữu
có
thể
ca
vang
lên
tiếng
hát
trong
những
việc
đạo
đức
thánh
thiện
cũng
như
trong
chính
hoạt
động
phụng
vụ,
theo
những
qui
tắc
và
chỉ
thị
của
chữ
đỏ.
119.
Nhạc
dân
tộc.
Ở
một
vài
miền,
nhất
là
các
xứ
Truyền
Giáo,
có
những
dân
tộc
sẵn
có
một
truyền
thống
âm
nhạc
riêng;
nó
đóng
một
vai
trò
quan
trọng
trong
đời
sống
tôn
giáo
và
xã
hội
của
họ.
Tại
những
nơi
này,
phải
quí
trọng
âm
nhạc
ấy
đúng
mức,
và
dành
cho
nó
một
địa
vị
thích
hợp,
trong
khi
đào
tạo
cho
họ
có
một
quan
niệm
tôn
giáo,
cũng
như
thích
ứng
năng
khiếu
của
họ
vào
việc
phụng
tự,
theo
tinh
thần
khoản
39
và
40.
Do
đó,
trong
khi
huấn
luyện
âm
nhạc
cho
các
vị
thừa
sai,
phải
hết
sức
lo
lắng
để
họ
có
thể
phát
triển
truyền
thống
âm
nhạc
của
các
dân
tộc
này,
được
chừng
nào
hay
chừng
đó,
trong
các
trường
học
cũng
như
trong
các
hoạt
động
phụng
vụ.
120.
Ðại
phong
cầm
và
các
nhạc
khí
khác.
Trong
Giáo
Hội
La
tinh,
đại
phong
cầm
phải
hết
sức
quí
trọng,
vì
là
một
nhạc
khí
cổ
truyền
mà
âm
thanh
có
thể
thêm
vẻ
huy
hoàng
kỳ
diệu
cho
các
nghi
lễ,
lại
có
hiệu
lực
nâng
cao
tâm
trí
lên
cùng
Chúa
và
những
sự
trên
trời.
Còn
các
nhạc
cụ
khác,
cũng
được
phép
dùng
vào
việc
phụng
tự
tùy
theo
phán
đoán
và
phê
chuẩn
của
Thẩm
Quyền
địa
phương
theo
quy
tắc
khoản
22-2,
37
và
40,
miễn
là
đã
thích
hợp
hoặc
có
thể
thích
hợp
để
dùng
vào
việc
thánh,
xứng
đáng
với
vẻ
tôn
nghiêm
của
thánh
đường,
và
thực
sự
giúp
cảm
hóa
các
tín
hữu.
121.
Sứ
mạng
các
nhà
sáng
tác
nhạc.
Các
nhạc
sĩ
thấm
nhuần
tinh
thần
Kitô
giáo
hãy
ý
thức
rằng
mình
được
kêu
gọi
phải
trau
dồi
Thánh
Nhạc
và
phát
triển
kho
tàng
thánh
nhạc
đó.
Họ
hãy
sáng
tác
những
bản
có
cung
điệu
thánh
nhạc
thực
sự,
để
không
những
các
ca
đoàn
lớn
có
thể
hát
được
mà
còn
hợp
với
cả
ca
đoàn
nhỏ,
giúp
cho
toàn
thể
cộng
đoàn
tín
hữu
cũng
có
thể
tham
dự
một
cách
linh
động.
Còn
lời
thánh
ca
phải
thích
hợp
với
giáo
thuyết
công
giáo
và
tốt
hơn
cả
là
rút
ra
từ
Thánh
Kinh
và
các
nguồn
mạch
phụng
vụ.
Chú
Thích:
1
Xem
Eph
5,19;
Col
3,16.
(Trở
lại
đầu
trang)

Về
Mục
Lục
Văn
Kiện
Công
Đồng
Vaticanô
II