VĂN
KIỆN
CÔNG
ĐỒNG
VATICANÔ
II
Bản
dịch
Việt
Ngữ
của
Giáo
Hoàng
Học
Viện
Piô
X
Prepared
for
Internet
by
Vietnamese
Missionaries
in
Asia
-
Về
Mục
Lục
1-
HIẾN
CHẾ
VỀ
PHỤNG
VỤ
THÁNH
(SACROSANCTUM
CONCILIUM)
Lời
Giới
Thiệu
|
ChươngI
|
ChươngII
|
ChươngIII
|
ChươngIV
|
ChươngV
|
ChươngVI
|
ChươngVII
|
Chương
II
Mầu
Nhiệm
Thánh
Của
Lễ
Tạ
Ơn
47.
Thánh
lễ
và
mầu
nhiệm
Vượt
qua.
Trong
Bữa
Tiệc
sau
hết,
đêm
bị
nộp,
Ðấng
Cứu
Chuộc
chúng
ta
đã
thiết
lập
Hy
Tế
Tạ
Ơn
bằng
Mình
Máu
Người,
để
nhờ
đó
Hy
Tế
Khổ
Giá
kéo
dài
qua
các
thời
đại
cho
tới
khi
Người
lại
đến,
và
cũng
để
ủy
thách
cho
Hiền
Thê
yêu
quí
của
Người
là
Giáo
Hội
việc
tưởng
nhớ
cái
Chết
và
sự
Sống
Lại
của
Người:
đây
là
bí
tích
tình
yêu,
dấu
chỉ
hiệp
nhất,
mối
dây
bác
ái
1,
bữa
tiệc
ly
phục
sinh,
"trong
đó
khi
lãnh
nhận
Chúa
Kitô,
tinh
thần
ta
được
tràn
đầy
ân
sủng,
và
bảo
chứng
cho
ta,
một
vinh
quang
tương
lai"
2.
48.
Giáo
dân
tham
dự
thánh
lễ
cách
tích
cực.
Vì
thế,
Giáo
Hội
hằng
bận
tâm
lo
cho
các
Kitô
hữu
tham
dự
vào
mầu
nhiệm
đức
tin
ấy,
không
như
những
khách
bàng
quan,
câm
lặng,
nhưng
là
những
người
thấu
đáo
mầu
nhiệm
đó
nhờ
các
nghi
lễ
và
kinh
nguyện:
họ
tham
dự
hoạt
động
thánh
một
cách
ý
thức,
thành
kính
và
linh
động:
họ
được
đào
tạo
bởi
lời
Chúa;
được
bổ
sức
nơi
bàn
tiệc
Mình
Chúa;
họ
tạ
ơn
Chúa;
và
trong
khi
dâng
lễ
vật
tinh
tuyền,
không
chỉ
nhờ
tay
linh
mục
mà
còn
liên
kết
với
ngài,
họ
tập
dâng
chính
mình;
và
ngày
qua
ngày,
nhờ
Chúa
Kitô
Trung
Gian
3,
họ
được
tiêu
hao
trong
tình
kết
liên
với
Thiên
Chúa
và
với
nhau,
để
cuối
cùng
Thiên
Chúa
trở
nên
mọi
sự
trong
mọi
người.
49.
Thánh
lễ
có
giáo
dân
tham
dự.
Vì
vậy,
để
Hy
Lễ,
ngay
cả
nghi
thức
bên
ngoài,
thu
đạt
được
một
hiệu
năng
mục
vụ
trọn
vẹn,
Thánh
Công
Ðồng
quyết
định
những
điều
sau
đây,
về
những
Thánh
Lễ
cử
hành
có
dân
chúng
tham
dự,
nhất
là
những
ngày
Chúa
Nhật
và
các
ngày
lễ
buộc.
50.
Canh
tân
phần
chung
của
thánh
lễ.
Phải
làm
sao
tu
chỉnh
Nghi
Thức
Thánh
Lễ
để
biểu
lộ
rõ
ràng
hơn
nữa
ý
nghĩa
riêng
biệt
của
mỗi
phần,
cũng
như
mối
tương
quan
của
chúng,
đồng
thời
để
việc
tham
dự
thành
kính
và
linh
động
của
các
tín
hữu
được
dễ
dàng
hơn.
Do
đó,
các
nghi
lễ,
dù
vẫn
hoàn
toàn
duy
trì
bản
chất
của
chúng,
nhưng
phải
được
đơn
giản
hơn.
Phải
loại
bỏ
những
gì,
theo
dòng
thời
gian,
được
gia
bội
hoặc
thêm
thắt
mà
ít
lợi
ích.
Phải
tái
lập
theo
qui
tắc
cổ
điển
của
các
Thánh
Giáo
Phụ,
một
số
những
gì
xét
là
chính
đáng
và
cần
thiết
đã
bị
oan
uổng
mai
một
theo
thời
gian.
51.
Phần
Thánh
Kinh.
Ðể
bàn
tiệc
lời
Chúa
được
bày
dọn
phong
phú
hơn
cho
các
tín
hữu,
phải
mở
rộng
kho
tàng
Thánh
Kinh
hơn
nữa;
muốn
thế,
trong
khoảng
một
số
năm
ấn
định,
phải
đọc
cho
dân
chúng
phần
Thánh
Kinh
quan
trọng
hơn.
52.
Bài
giảng.
Bài
giảng
căn
cứ
vào
Thánh
Kinh
để
trình
bày
các
mầu
nhiệm
đức
tin
và
những
qui
tắc
cho
đời
sống
Kitô
giáo
trong
suốt
chu
kỳ
năm
phụng
vụ,
rất
đáng
được
coi
như
một
phần
của
chính
Phụng
Vụ.
Hơn
nữa,
trong
những
Thánh
Lễ
được
cử
hành
những
ngày
Chúa
Nhật
và
lễ
buộc
có
dân
chúng
tham
dự,
không
được
bỏ
giảng,
nếu
không
có
lý
do
hệ
trọng.
53.
Lời
nguyện
giáo
dân.
Phải
tái
lập
"lời
nguyện
chung"
hay
"lời
nguyện
giáo
dân",
sau
Phúc
Âm
và
bài
giảng,
nhất
là
những
ngày
Chúa
Nhật
và
lễ
buộc,
để
khi
dân
chúng
tham
dự
lời
nguyện
đó,
họ
cầu
khẩn
cho
Hội
Thánh,
cho
các
nhà
cầm
quyền,
cho
những
kẻ
khốn
khổ
vì
mọi
nhu
cầu
khác
nhau,
cho
tất
cả
mọi
người,
và
cho
phần
rỗi
của
toàn
thế
giới
4.
4*
54.
La
ngữ
và
tiếng
bản
quốc.
Tiếng
bản
quốc
có
thể
được
dùng
cách
thích
đáng
trong
những
Thánh
Lễ
cử
hành
có
dân
chúng
tham
dự,
nhất
là
trong
các
bài
đọc
và
"lời
nguyện
chung",
cũng
như
tùy
theo
hoàn
cảnh
địa
phương,
cả
trong
những
phần
dành
cho
dân
chúng,
chiếu
theo
quy
tắc
khoản
36
của
Hiến
Chế
này.
Tuy
nhiên
phải
dự
liệu
sao
để
các
Kitô
hữu
có
thể
cùng
đọc
hoặc
cùng
hát
chung,
ngay
cả
bằng
La
ngữ,
các
phần
thường
lễ
dành
cho
họ
trong
Thánh
Lễ.
Nhưng
ở
bất
cứ
nơi
nào
việc
dùng
tiếng
bản
quốc
rộng
rãi
hơn
trong
Thánh
Lễ
được
xem
là
chính
đáng,
đều
phải
tuân
giữ
những
điều
đã
qui
định
trong
khoản
40
của
Hiến
Chế
này.
55.
Rước
lễ
dưới
hai
hình.
Rất
đáng
khuyến
khích
các
tín
hữu
tham
dự
Thánh
Lễ
cách
toàn
hảo
hơn,
bằng
cách,
sau
khi
linh
mục
rước
lễ,
họ
cũng
lãnh
nhận
Mình
Chúa
trong
cùng
một
Hy
Lễ
đó.
Dù
vẫn
duy
trì
các
nguyên
tắc
tín
lý
do
Công
Ðồng
Trentô
qui
định
5,
nhưng
có
thể
cho
rước
lễ
dưới
hai
hình
5*
tùy
theo
phán
đoán
của
các
Giám
Mục,
chiếu
theo
những
trường
hợp
được
Tông
Tòa
minh
định,
không
những
cho
giáo
sĩ,
tu
sĩ
mà
cả
giáo
dân
nữa,
chẳng
hạn
cho
các
tiến
chức
trong
Thánh
Lễ
phong
chức,
những
người
tuyên
khấn
trong
Thánh
Lễ
khấn
dòng,
và
các
tân
tòng
trong
Thánh
Lễ
tiếp
diễn
sau
lễ
Rửa
Tội
của
họ.
56.
Sự
hợp
nhất
của
thánh
lễ.
Có
thể
nói
Thánh
Lễ
gồm
hai
phần,
phần
Phụng
Vụ
Lời
Chúa
và
phần
Phụng
Vụ
Thánh
Thể.
Hai
phần
này
được
liên
kết
chặt
chẽ
đến
nỗi
tạo
thành
một
hành
vi
phụng
thờ
độc
nhất.
Do
đó,
Thánh
Công
Ðồng
tha
thiết
khuyến
dụ
những
mục
tử
chắn
dắt
các
linh
hồn,
trong
khi
dạy
giáo
lý,
phải
nhiệt
thành
dạy
dỗ
các
tín
hữu
biết
tham
dự
trọn
vẹn
Thánh
Lễ,
nhất
là
những
ngày
Chúa
Nhật
và
các
ngày
lễ
buộc.
57.
Ðồng
tế
.
(1)
Việc
đồng
tế
biểu
lộ
chính
đáng
tính
cách
duy
nhất
của
chức
linh
mục.
Cho
đến
nay,
việc
đồng
tế
vẫn
được
dùng
trong
Giáo
Hội,
Ðông
Phương
cũng
như
Tây
Phương.
Vì
vậy,
Thánh
Công
Ðồng
muốn
mở
rộng
quyền
đồng
tế
trong
những
trường
hợp
sau
đây:
6*
1 -
a)
ngày
Thứ
Năm
Tuần
Thánh,
Lễ
Dầu
cũng
như
Lễ
Chiều;
b)
các
Thánh
Lễ
trong
các
Công
Ðồng,
các
Hội
Nghị
Giám
Mục
và
các
Hội
Ðồng;
c)
Thánh
Lễ
tôn
chức
Ðan
Viện
Phụ.
2 -
Ngoài
ra
Ðấng
Bản
Quyền
còn
phải
cứu
xét
có
nên
đồng
tế
hay
không
mà
ban
phép
cho
những
trường
hợp
sau
đây:
a)
Thánh
Lễ
tu
hội
và
Thánh
Lễ
chính
trong
các
nhà
thờ,
khi
lợi
ích
các
Kitô
hữu
không
đòi
buộc
mọi
Linh
Mục
hiện
diện
cử
hành
riêng
biệt;
b)
các
Thánh
Lễ
trong
những
cuộc
hội
họp,
thuộc
bất
cứ
loại
nào,
của
các
linh
mục
triều
cũng
như
dòng.
(2)
1-
Việc
ấn
định
qui
luật
đồng
tế
trong
địa
phận
thuộc
quyền
các
Giám
Mục.
2-
Tuy
nhiên
mỗi
linh
mục
vẫn
có
quyền
cử
hành
lễ
riêng
trừ
khi
cùng
một
lúc
trong
cùng
một
nhà
thờ,
và
ngày
Thứ
Năm
Tuần
Thánh.
58.
Soạn
thảo
một
nghi
lễ
đồng
tế.
Phải
soạn
thảo
một
nghi
lễ
mới
về
đồng
tế,
và
phải
sát
nhập
vào
Sách
Nghi
Lễ
Giám
Mục
và
Sách
Lễ
Roma.
Chú
Thích:
1
Xem
T.
Augustinô,
In
Joannis
Evangelium
Traetatus
XXVI,
ch.
VI,
số
13:
PL
35,
1613.
(Trở
lại
đầu
trang)
2
Breviarium
Romanum,
Lễ
Mình
Thánh
Chúa
Kitô,
Kinh
Chiều
II,
tiền
xướng
Kinh
Magnificat.
(Trở
lại
đầu
trang)
3
Xem
T.
Cyrillô
Alex.,
Commentarium
in
Joannis
Evangelium,
cuốn
XI,
ch.
XI-XII:
PG
74,
557-565,
nhất
là
564-565.
(Trở
lại
đầu
trang)
4
Xem
1Tm
2,1-2.
(Trở
lại
đầu
trang)
4*
Việc
giáo
dân
cùng
cầu
nguyện
cho
Giáo
Hội,
cho
chính
quyền
và
cho
"tất
cả
mọi
người"
(1Tm
2,1),
là
một
truyền
thống
có
từ
thời
các
Tông
Ðồ
và
các
Giáo
Phụ
đầu
tiên
(x.
Documentation
Catholique
số
1445
(4-1965),
cột
597).
Vào
cuối
thời
Trung
Cổ,
lời
nguyện
đó
biến
mất
dần
dần,
lý
do
có
lẽ
vì
đã
có
lời
nguyện
tương
tự
trong
phần
Lễ
Quy
với
những
kinh
"memento"
cầu
cho
người
còn
sống
và
đã
qua
đời.
(Trở
lại
đầu
trang)
5
Khóa
XXI,
16-7-1562.
Doctrina
de
Communione
sub
utraque
specie
et
parvulorum,
ch.
1-3,
kh.
1-3:
Concilium
Tridentinum,
nhà
x.b.
đã
trích,
bộ
VIII,
698-699.
(Trở
lại
đầu
trang)
5*
Việc
rước
lễ
dưới
hai
hình
đã
bị
bãi
bỏ
trong
nghi
lễ
Roma
vào
cuối
thế
kỷ
XII.
Từ
đó
về
sau
chỉ
một
mình
chủ
tế
mới
được
đặc
ân
rước
lễ
hai
hình
thôi.
Lý
do
thay
đổi
có
lẽ
như
sau:
1)
Lý
do
thực
tế
là
giáo
hữu
ngày
một
đông
nên
việc
cho
rước
lễ
hai
hình
gặp
nhiều
bất
tiện
và
phiền
phức
(Công
Ðồng
Constance
có
nêu
ra
một
vài
"nguy
hiểm
và
gương
xấu":
DS
1200).
2)
Lý
do
thứ
hai
là
dựa
và
điều
Giáo
Hội
minh
xác
về
việc
Chúa
hiện
diện
thực
sự
ở
một
trong
hai
hình
(rước
lễ
một
trong
hai
hình
là
rước
lấy
"Chúa
Kitô
toàn
diện").
Công
Ðồng
Constance
năm
1415
đã
lên
án
Wyclef
và
các
đồ
đệ
chủ
trương
sai
lầm
rằng
mọi
tín
hữu
cần
phải
rước
lễ
dưới
hai
hình
(DS
1198-1200).
Công
Ðồng
Trentô
cũng
tái
xác
nhận
lập
trường
đó
nhân
dịp
chống
lại
phái
Tin
Lành
(DS
1729
và
1733).
Ở
đây
Công
Ðồng
Vaticanô
II,
với
thái
độ
thận
trọng,
vừa
duy
trì
giáo
lý
Công
Ðồng
Trentô
vừa
mở
ra
một
lối
đi
mới,
hợp
lý
và
thực
tiễn.
(Trở
lại
đầu
trang)
6*
Ðồng
tế
với
Giám
Mục
(dưới
nhiều
cách
khác
nhau)
cũng
như
giữa
các
linh
mục
với
nhau
đã
thịnh
hành
từ
thời
các
Thánh
Giáo
Phụ.
Lễ
nghi
này
nói
lên
quan
niệm
sâu
xa
về
đặt
tính
hợp
nhất
giữa
chức
Linh
Mục
và
phép
Thánh
Thể.
Thánh
Inhaxiô
thành
Antiokia
(chết
năm
107),
đã
diễn
tả
rõ
ràng
quan
niệm
này
bằng
câu
nói
sau
đây:
"Chỉ
có
một
Phép
Thánh
Thể...,
một
bàn
thờ,
cũng
như
chỉ
có
một
Giám
Mục
với
Linh
mục
đoàn
và
các
thày
phó
tế
của
Ngài"
(Thư
gởi
cho
giáo
dân
Philadelphia,
4:
PG
5,700).
Giáo
Hội
Ðông
Phương
vẫn
còn
duy
trì
truyền
thống
tốt
đẹp
này.
Trong
khi
đó
Giáo
Hội
Tây
Phương
chỉ
còn
thực
hành
trong
Thánh
Lễ
phong
chức
Giám
Mục
và
Linh
Mục
thôi.
Do
đó,
Công
Ðồng
Vaticanô
II
muốn
làm
sống
lại
thói
quen
tốt
lành
và
đầy
ý
nghĩa
tượng
trưng
này.
(Trở
lại
đầu
trang)

Về
Mục
Lục
Văn
Kiện
Công
Đồng
Vaticanô
II