Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Cho Thì Có Phúc

Tác giả: 
Lm Tạ Duy Tuyền

 

 

Cho Thì Có Phúc

 

Cuộc sống luôn vồn vã với “cơm áo gạo tiền”. Tất bật lo toan đủ điều khiến chúng ta chẳng có giờ nghĩ đến tha nhân. Trong dòng đời vội vã đó nhiều người dường như đã bỏ rơi đồng loại, đôi khi thiếu sót bổn phận với cả người thân. Họ chỉ lo đối phó với công việc, với nhu cầu bản thân đôi khi còn quên cả gia đình.

 

 Nhưng đã là cuộc đời thì đâu phải chỉ trải đầy hoa hồng, đâu phải ai sinh ra cũng có được cuộc sống giàu sang, có được gia đình hạnh phúc mỹ mãn mà còn đó nhiều mảnh đời đau thương, bất hạnh cần chúng ta sẻ chia, giúp đỡ. Cuộc đời vẫn còn đó những mảnh đời lây lất đang cần chúng ta đùm bọc, chia sẻ, yêu thương. Chúng ta được tạo dựng đâu phải để sống riêng cho mình, mà còn phải biết quan tâm tới những người khác, đặc biệt là người bất hạnh, nghèo đói. Đây là quy luật của cuộc đời luôn “cho” và “nhận”. Đã nhận nhưng không thì cũng phải quảng đại cho đi. Nhưng đáng tiếc, nhiều người chỉ biết nhận mà chẳng bao giờ biết cho.

 

Có một người sắp chết đuối, mọi người vây quanh hô lớn: “Hãy đưa tay ông ra cho chúng tôi cứu!”, nhưng ông ta lưỡng lự để rồi vật vã chống cự với dòng nước. Và dường như thà chết chứ không chịu đưa tay ra. Một người bạn thân biết ý liền nói: “Thằng này nó chỉ nhận chứ không bao giờ cho ai nên nó thà chết chứ không đưa ra đâu”. Thế là, người ta nói với nó: “Hãy nắm lấy tay tôi đi!”, và ngay lập tức, ông ta đã nắm chặt lấy!

 

Sự khác nhau đó là gì? Rõ ràng người đàn ông trong câu chuyện này thường được nhận nhiều hơn là cho đi và ông ta đã suýt chết vì chỉ muốn được nhận!

 

Con người là thế! Từ thuở lọt lòng mẹ, đã biết nắm tay lại. Chỉ biết nhận và không biết cho. Đó là lý do cuộc đời thường tranh giành nhiều hơn là nhường nhịn, là loại trừ nhiều hơn là đùm bọc yêu thương.

 

Cuộc đời Chúa Giê-su luôn cho đi, cho đi để tha nhân được sống và sống dồi dồi. Trong suốt hành trình dương thế, Ngài luôn cho đi tình thương, cho đi thời giờ để xoa dịu nỗi đau cho nhân thế. Sự cho đi của Ngài đi đến tột cùng là cho đi đến giọt máu cuối cùng để nguồn ơn thánh đổ tràn đầy xuống nhân gian. Ngài còn cho đi qua tấm bánh được bẻ ra để trao ban sự sống đời đời cho nhân loại. Ngài bảo rằng “ai ăn bánh Ngài thì sẽ sống muôn đời”.

 

Mỗi lần chúng ta rước Chúa là được đón nhận chính sự sống và tình yêu của Chúa. Ước gì tình yêu Chúa tuôn chảy trong con tim của chúng ta để chúng ta dám hiến dâng chính mình vì sự  sống của tha nhân. Ước gì mỗi người biết hy sinh cho nhau, và biết kiến tạo hạnh phúc cho nhau, chắc chắn cuộc sống này sẽ đẹp hơn. Ước gì mỗi người biết noi gương Chúa Giêsu trở thành quà tặng mang lại cho anh em niềm vui và hạnh phúc. Xin cho chúng ta luôn cảm nghiệm rằng “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen

 

Lm.Jos Tạ duy Tuyền