Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Nhìn Qua Bức Tường

Nhìn Qua Bức Tường
(Sưu tầm và phóng tác)

 

Có hai bệnh nhân ở chung phòng trong một bệnh viện. Một người nằm bên cạnh cửa sổ, còn người kia nằm phía trong. Người bệnh nhân phía trong thường mệt mỏi nằm rũ liệt suốt ngày, có vẻ chán nản và tuyệt vọng. Người nằm gần cửa sổ, mỗi chiều được đỡ ngồi dậy một giờ để rút nước ở trong phổi ra.

 

Người nằm cạnh cửa sổ thường hay gợi chuyện để tâm sự với người bạn nằm phía trong khi nghe thấy ông tỉnh thức. Họ trao đổi với nhau đủ thứ chuyện, nào là chuyện về nghề nghiệp, vợ con, gia đình, nhà cửa, bạn bè, công việc làm, đời sống vui buồn của nhau khi còn ở trong quân ngũ, cùng những nơi họ đã từng đi du lịch qua. Nhưng tuyệt nhiên không hề đá động đến tình trạng bệnh hoạn của nhau. Mỗi buổi chiều, khi bệnh nhân nằm bên cạnh cửa sổ được đỡ ngồi lên, ông đã tận dụng thời gian này tả cho bạn chung phòng của ông nghe tất cả những gì mà ông nhìn thấy qua cửa sổ.

Người bạn chung phòng nghe qua những lời mô tả của ông về hình ảnh, những hoạt động và mầu sắc của thế giới bên ngoài, mường tượng như chính mình đang hội nhập vào đời sống bình thường mà quên đi nỗi buồn phiền nằm trong bệnh viện.

Một công viên rộng lớn với một cái hồ thiên nhiên thật là quyến rũ. Những con vịt trời và con thiên nga bơi lội trên mặt nước kiếm ăn. Các thanh thiếu niên đang chèo bơi trên những chiếc thuyền đủ hình dáng.

Những cặp nhân tình trẻ vui vẻ, tay trong tay rong chơi giữa những luống hoa đầy mầu sắc rực rỡ. Những hàng cây đều đặn xanh tươi cùng những phong cảnh nhân tạo thật là khang trang. Xa xa hiện lên những đường phố thẳng tắp thật là đẹp mắt.

Cũng có lúc người bạn đã mô tả một đoàn diễn hành đang đi ngang qua. Tuy người bạn nằm cùng phòng không nghe thấy tiếng trống, kèn của ban nhạc, nhưng vẫn tưởng tượng trong trí nhớ, một đoàn người đồng phục, mầu sắc trang nghiêm đang hùng dũng bước đều theo nhịp trống, tiếng kèn.

Rồi ngày tháng dần trôi, một buổi sáng kia, khi cô y tá mang nước đến để lau cho bệnh nhân. Cô giật mình, khi thấy người nằm cạnh cửa sổ chỉ còn là một cái xác không hồn. Ông đã ra đi vĩnh viễn trong giấc ngủ êm đềm. Cô ta buồn rầu và gọi dịch vụ trong nhà thương để di chuyển xác ông đi.

Sau khi mọi việc đã được dọn dẹp chu đáo, người bệnh nhân nằm ở phía trong yêu cầu cô y tá cho ông ta được nằm ở giường cạnh cửa sổ của người bạn mới qua đời. Cô y tá vui vẻ di chuyển ông qua. Khi cô ta vừa đi khỏi, ông ta gắng gượng một cách đau đớn, tự chống khuỷu tay lên để có thể nhìn thấy bên ngoài, ông chậm rãi ngó qua cửa sổ bên cạnh giường. Ông vô cùng ngạc nhiên khi thấy chỉ có một bức tường cao chắn ngang.. ông thất vọng thở dài cách não nuột! Một lát sau, cô y tá trở lại mang thuốc cho ông uống, ông ta tò mò hỏi:

- Cô có biết người ta xây bức tường chắn ngang cửa sổ này khi nào không? Những ngày ông bạn chung phòng còn sống, đã tạo cho tôi niềm vui là ông kéo gường cao lên và ngó ra ngoài cửa sổ, rồi tường thuật những sinh hoạt và phong cảnh tuyệt vời ngoài đó đang diễn ra…. Tại sao bây giờ họ xây bít lại vì lý do gì? Cô y tá chạnh lòng thở nhẹ và trả lời:

- Ông ơi, bức tường ấy đã có từ lâu, vả lại ông bạn ông đâu có nhìn thấy gì kể cả bức tường ngoài đó, vì ông ấy là bệnh nhân đã mù từ lâu rồi! Cô ta tiếp:

- Có lẽ ông ấy chỉ muốn cho ông quên đi những buồn phiền, và thay vào trong tâm hồn những thoải mái vui tươi nên mới tưởng tượng và kể cho ông nghe những gì mà chính ông ta cũng ước ao thèm thuồng được nhìn thấy.

 

Câu chuyện kể trên đã cho chúng ta hiểu được rằng không có gì sung sướng bằng làm cho người khác quên đi những sầu âu lo lắng và thay vào đó một niềm vui thoải mái, bất chấp hoàn cảnh riêng tư của mình. Chia sẻ nỗi phiền muộn là làm giảm bớt một nửa sự đớn đau, nhưng hạnh phúc so ra lại tăng gấp bội phần.

          Ngày hôm nay là quà tặng của Thượng Đế, vì vậy ta gọi là . . . "Present" !! (Hiện tại)

                   

 

Cảm Đề

 

Khéo thay diễn tả cảnh thiên nhiên

Khuyến khích tha nhân bớt muộn phiền

Ký ức mơ màng thời dĩ vãng

Tâm tư hồi tưởng phút thần tiên

Hôm nay phần thưởng là vô giá

Hiện tại niềm vui mãi diệu huyền

Bất chấp sầu tư cùng cảnh ngộ

Miễn người hạnh phúc được triền miên.

             Hoài Việt Nguyễn Vĩnh Tường