Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Đám tang nghèo

Tác giả: 
Anmai, CSsR

 

 

ĐÁM TANG NGHÈO

 

            Trời Sài gòn hôm nay se lạnh, nhưng đã hứa thì dẫu có lạnh cỡ nào thì tôi cũng phải đến.

 

            Điểm đến sáng hôm nay là căn phòng quàn khiêm tốn nằm trong một góc nhỏ của một bệnh viện lớn. Tưởng chừng như bao đám tang khác cũng kẻ đón người đưa nhưng rồi chỉ vỏn vẹn hình bóng của 4 nữ tu. 4 nữ tu quây quần bên quan tài đang đọc kinh lòng Chúa Thương Xót.

 

            Đã quá giờ hẹn một chút mà chẳng thấy bóng ai, lòng cũng không vui lắm bởi lẽ vẫn thích rằng đúng hẹn. Hóa ra rằng trong góc phòng đó lặng lẽ dáng dấp của người cha và người mẹ tiều tụy là đấng bậc sinh thành ra em và dáng dấp nữ tu chuyên lo hậu sự cho những phận đời cơ nhỡ. Sơ đang lo những gì cần thiết cho Thánh Lễ an táng chuẩn bị được cử hành.

 

            Thánh Lễ an táng cho người quá cố nghèo diễn ra trong âm thầm lặng lẽ với 7 con người quanh em. 7 người đó chỉ có cha và mẹ, 5 người còn lại là những người đến với cả tình người vì rằng trước đây họ chẳng hề biết em và em cũng chẳng hề biết họ.

 

            Em đã đến trong đời một cách lặng lẽ và ra đi cũng âm thầm : Âm thầm đến độ đám tang em chẳng có người nào thân ở bên cạnh ngoại trừ cha và mẹ của em. Âm thầm đến độ không có tấm hình nào ghi lại di ảnh của em khi còn sống.

 

            Phận đời nghiệt ngã, em cũng nghiệt ngã theo. Sau một thời gian lâm trọng bệnh, em được nhiều người giới thiệu Chúa cho em và em đã được học biết Chúa. Những ngày cuối đời em biết được một Thiên Chúa đã yêu thương em và cho em chào đời. Em đã đón nhận Bí Tích Thanh Tẩy sáng hôm qua và chỉ trong vài giờ đồng hồ, em trở về cùng Chúa là nguồn cội.

 

            Trong bài chia sẻ, cha giảng gợi cho cộng đoàn gồm có các sơ và cha mẹ của em là người ngoại đạo về niềm tin của đời sau. Cha giảng gợi lên hình ảnh của người thợ làm vườn nho giờ thứ 11. Người thợ giờ thứ 11 đón nhận đồng lương như bao người khác đã vào làm từ sớm. Em Têrêsa đây cũng sẽ được vào hưởng nhan thánh Chúa như lời Ngài đã hứa ... trong niềm tin ấy, cộng đoàn tin tưởng em sẽ được Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót đón em vào hưởng nhan Ngài.

 

            Xong phận vụ, tôi lại trở về cõi của mình.

 

            Trên đường về, miên man suy nghĩ về em, suy nghĩ về đời.

 

            Đã từng tham dự những tang lễ hoành tráng với vài giám mục và hàng trăm tu sĩ linh mục và cả ngàn tín hữu, đông đến độ trong nhà thờ dù khá lớn nhưng chẳng còn chỗ cho giáo dân. Cũng đã từng tham dự những lễ tang nghèo đến độ phải nhờ vào tình thương của nhiều người nhưng cũng nhiều kẻ đón người đưa. Tang lễ hô, nay của em phải nói rằng nghèo cả tinh thần lẫn vật chất. Chiếc áo quan em nằm tạm đó được gửi đến bởi một ân nhân người Hoa gần nơi em ở. Còn tinh thần thì thật đơn sơ với vài người bé nhỏ.

 

            Nghĩ đến em, tôi trộm ước rằng những Thánh Lễ như thế này có sự hiện diện của những vị chủ chăn cao lớn hằng hiện diện trong những lễ nghi hoành tráng hay những tang lễ vĩ đại. Có những vị không hề quen biết nhưng tang lễ lại đến và cử hành như người thân nghĩa bởi lẽ gia đình của người quá cố quá giàu có.  

 

            Sống trên đời là như vậy. Giàu hay nghèo rồi cuối cùng cũng chỉ là một hũ tro nho nhỏ. Giám mục, linh mục, đại gia hay tiểu gia hay thấp hèn như em rồi cuối cùng cũng chỉ vào trong cái hủ nhỏ nhoi. Chuyện quan trọng là có được ơn cứu độ mà cả đời người ta ngong ngóng và đi tìm hay không mà thôi.

 

            Em nghèo, nhà em nghèo thật nhưng em là người hạnh phúc bởi lẽ giờ đây trong Chúa không còn nghèo hay giàu, sang hay hèn nữa mà em đang được ở trong cung lòng của Thiên Chúa. Em là người thợ thứ 11 thật có phúc được thưởng công theo lòng thương xót của Chúa.

 

            Có thể giàu sau phú quý ở đời này thật nhưng chuyện cần hơn cả là có được một chỗ trong cung lòng Thiên Chúa hay không mà thôi.