Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Đừng chờ một lời xin lỗi

Tác giả: 
M. Hoàng T Thùy Trang

ĐỪNG CHỜ MỘT LỜI XIN LỖI

 

Nếu như ai đó đang tìm cho mình một nguồn bình an, một sự trợ lực thì Tin mừng hôm nay là nguồn hy vọng cho họ bám víu. Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của người nghèo. Nếu như những ai đang cảm thấy đau khổ, vất vả, túng thiếu… thì Tin mừng của Ngài cho ta niềm hy vọng. Nơi ấy Thiên Chúa đã mặc khải toàn bộ mầu nhiệm Nước trời cho ta. Nước trời là của chúng ta, của những người con thuộc về Thiên Chúa, đó là những người chu toàn thánh ý Ngài. Đó là những người bé mọn: “Lạy Cha là Chúa tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những kẻ bé mọn.” (Mt 12, 25) Nước trời hoàn toàn không giống như bất kỳ vương quốc nào trên trần gian này. Đó là nơi chỉ có tình yêu thương hiện diện. Thế nên, nếu như ai đó cảm thấy mình chưa yêu thương thì chắc chắn không thể nào hiện diện nơi ấy. Và thật vậy, nếu như bạn mong muốn vào Nước trời thì chỉ cần bạn tuân giữ một điều răn duy nhất thôi là: kính mến Thiên Chúa và yêu thương anh em như chính mình.

 

Có lẽ ai trong chúng ta cũng có rất nhiều kinh nghiệm về sự thật cuộc sống. Đó là cuộc đời của ai cũng không mấy dễ dàng. Làm người, ai ai cũng phải trải qua nhiều kinh nghiệm đau thương mới làm người trưởng thành. Và càng làm người trưởng thành thì càng phải thấm nhuần trong đau khổ của kiếp người. Lúc này người ta mới học được thế nào là hạnh phúc Thiên đàng.

 

Đúng vậy, đường vào Thiên đàng rất dễ mà cũng vô cùng khó. Dễ cho người biết từ bỏ bản thân để sống vâng phục thánh ý Thiên Chúa. Khó cho những ai chỉ biết quan tâm đến hạnh phúc của bản thân mình. Hạnh phúc thật là hạnh phúc của Thiên Chúa và tha nhân. Chỉ những ai biết lấy hạnh phúc Thiên Chúa và tha nhân làm hạnh phúc của chính mình thì người ấy mới đặt chân lên được ngưỡng cửa Thiên đàng.

 

Cửa tình yêu thì ai cũng muốn bước vào, bởi trong đó có hàm chứa đam mê và tham vọng. Nhưng cửa thiên đàng thì hiếm người muốn tới, bởi tới được đó là phải từ bỏ. Có ai muốn từ bỏ không? Dường như chẳng ai muốn. Bỏ gì chứ bỏ cả ước mơ chính đáng của mình thì đau đớn lắm. Vậy mà người theo Chúa thì phải từ bỏ như thế đấy.

 

Thế nhưng, nếu như chỉ dựa vào sức mình, con người có lẽ đã bỏ cuộc ngay từ phút chào đời. Tuy nhiên với tình yêu, quyền năng và sức mạnh của Thiên Chúa thì chắc chắn chúng ta sẽ toàn thắng. Và Thiên đàng thuộc về những ai trông cậy, tín thác vào Ngài: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 12, 28-29)

 

Lạy Chúa, có người phải chờ đợi cả đời để nhận được câu xin lỗi  cũng không có. Có người phải mất cả đời mà vẫn chưa thể chữa lành vết thương nơi trái tim mình. Nhân loại là như thế, cuộc sống là như vậy. Thế con mới hiểu tại sao Ngài nhắn nhủ con phải biết khiêm nhường và hiền hậu. Có lẽ cuộc sống này mình chỉ có thể tha thứ chứ đừng chờ đợi lời cầu xin tha thứ của bất cứ ai. Thế nhưng, đâu phải chỉ riêng con mà cả Con Thiên Chúa còn thế. Tha thứ, buông bỏ tất cả để chạy vào lòng thương xót của Chúa, để mang lấy ách của Ngài, chỉ khi đó con mới được bình an, hạnh phúc. Xin giúp con, đừng chờ đợi bất cứ điều gì nơi trần thế mà chỉ cần tìm nương tựa nơi Chúa mà thôi. Trái tìm Ngài không như bất cứ trái tim nào trên trần thế. Nơi đó chỉ có yêu và yêu.

 

M. Hoàng Thị Thùy Trang.