Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

 Hãy Mai Táng Chính Mình

Tác giả: 
Đinh Văn Tiến Hùng

 

 

 Hãy Mai Táng Chính Mình

 ( Bài suy niệm TUẦN THÁNH )

 

Một vị linh mục nọ đã có một sáng kiến rất ngộ nghĩnh để đánh động giáo dân trong giáo xứ. Một buổi sáng Chúa Nhật nọ, dân chúng bỗng nghe một lời rao báo như sau: "Một nhân vật trong giáo xứ vừa qua đời. Tang lễ sẽ được cử hành vào sáng thứ Tư tới". Nghe lời loan báo ấy, cả giáo xứ nhốn nháo lên. Người nào cũng muốn biết con người quan trọng ấy là aị

 

Ðúng ngày tang lễ, mọi người trong giáo xứ nườm nượp kéo nhau đến nhà thờ. Từ cung thánh cho đến cuối nhà thờ, không còn một chỗ trống. Người ta đến không phải để cầu nguyện cho người quá cố cho bằng để nhìn mặt lần cuối cùng con người mà ai cũng muốn biết.

 

Sau thánh lễ, vị linh mục đến mở nắp quan tài để cho mọi người đến chào từ biệt lần cuối cùng người quá cố. Ai ai cũng sắp hàng để nhìn cho kỳ được người chết. Nhưng ai cũng đều ngạc nhiên, bởi vì thay cho thi hài của người chết, mỗi người chỉ nhìn thấy trong quan tài một tấm gương và dĩ nhiên, khi cúi nhìn vào quan tài, mỗi người chỉ nhìn thấy dung nhan của mình mà thôị

 

Chờ cho mọi người làm xong nghi thức từ biệt ấy, vị linh mục mới giải thích: "Như anh chị em đã có thể nhận thấy, tôi đã cho đặt vào trong quan tài một tấm kính. Con người mà anh chị em nhìn thấy trong quan tài không ai khác hơn là chính mỗi người trong chúng ta. Vâng, đúng thế, thưa anh  chị em, mỗi người chúng ta cần phải mai táng chính mình... Thánh lễ vừa rồi đã được cử hành cho tất cả chúng ta".

 

 

                           Sống Gởi Thác Về          

                 *Tiền công của tội lỗi là Sự Chết  ( Roma.6: 23 )

 

Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe,

Trần có vui sao chẳng cười khì ? (*)

Đời người sinh ký tử qui,

Sống là chuẩn bị để ly biệt trần.

 

Bé thơ ngày hoa đời mới nở,

Chẳng có gì lo sợ vấn vương,

Bao quanh tràn ngập yêu thương,

Như hoa vừa nở dâng hương ngọt ngào.

 

Trai trưởng thành nuôi bao mộng đẹp,

Chung quanh mình chật hẹp không gian,

Sự nghiệp, danh vọng, giàu sang,

Đuôi theo đạt được lại càng hăng say.

 

Gái tự hào soi gương tô điểm,

Vẻ diễm kiều sai khiến lòng người,

Tâm hồn rộng mở yêu đời,

Tương lai bừng sáng đón mời vào xuân.

 

Nhưng đời người có đâu đẹp mãi,

Có vui nay, mai lại có sầu,

Hoa kia tươi mãi được đâu,

Con người không thể sống lâu ngàn đời.

 

Mới ngày nào tuổi thơ tươi thắm,

Mới ngày nào phấn khởi hiên ngang,

Chàng thì sự nghiệp vẻ vang,

Nàng thì rực rỡ cao sang hơn người.

 

Nhìn trước sau tháng ngày thấm thoát,

Giờ lúc này sao khác hơn xưa,

Hàm răng đã thấy lưa thưa,

Tóc mây bỗng chốc lại vừa điểm sương.

 

Xưa nay nhân thế nuôi hy vọng,

Tìm mọi cách xây mộng trường sinh,

Thật không biết lựa sức mình,

Luật trời sinh tử chứng minh tỏ tường.

 

Suốt đời dù mải mê tích lũy,

Xuôi hai tay nắm giữ được gì,

Đời người sinh ký tử qui,

Sống là cõi tạm, thác là trường sinh.

 

Đã biết trần gian là quán trọ,

Hơn thua hờn oán để mà chi,

Thử xem ngồi xuống bên phần mộ,

Hỏi họ mang theo được những gì ?

 

Sống chết chính là quyền Thượng Đế,

Phúc của mình tích lũy để sau này,

Nếu sống tốt đẹp ngày nay,

Mai sau vĩnh cửu tràn đầy hân hoan.

 

Hoàng hôn xuống chậm nghiêng soi bóng,

Cô khách âu sầu đứng ngẩn ngơ,

Màn đêm buông phủ lờ mờ,

Bóng người chìm lắng ơ hờ trong đêm.

 

Lạy Chúa ! Là Đường ! Là Sự Sống !

Lạy Chúa chính là Đấng Tình Thương !

              Đại dịch tràn ngập bốn phương,

              Xin Ngài hoán cải con đường thế nhân !

 

Đinh văn Tiến Hùng

 

(*)Ghi chú : Trích bài thơ ‘Chữ Nhàn’ của Nguyễn công Trứ.

 

 

.