Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Điều lạ

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

ĐIỀU LẠ

 

Đời Nhân Thế Tím Hoa Mong Đức Chúa

Kiếp Tội Nhân Xanh Lá Vọng Ngôi Hai

 

Đời cha ăn mặn, đời con khát nước. Người ta vẫn nói vậy. Bởi vì sau khi ông bà nguyên tổ phạm tội, con cháu cũng chịu chung số phận. Nhưng Thiên Chúa hứa sẽ giải thoát nhân loại theo kế hoạch cứu độ của Ngài. Từ đó, loài người không ngừng mong chờ Đấng Thiên Sai – Đấng Cứu Độ. Cả Cựu Ước và Tân Ước (Is 7:14 và Mt 1:23) đều nói tới Đấng đó với tước hiệu đặc biệt: Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Đấng đó chính là Đức Giêsu Kitô, Ngôi Lời nhập thể làm người, chính Ngài sẽ giải thoát nhân loại khỏi ách thống trị của ma quỷ.

 

Xưa nay không có ai cao trọng bằng Thiên Chúa, mà cũng chẳng có ai bình dân và thân thiện như Ngài, đến nỗi Ngài đích thân vi hành và vui thích ở giữa nhưng con người hèn mọn là chúng ta – EMMANUEL (chữ Emmanuel cũng được viết là Immanuel). Theo ngữ nghĩa, người ta cho rằng chữ Noël (Pháp ngữ) được giản lược từ chữ Emmanuel – dạng cổ là Naël, và chữ này lại có gốc từ Latin là nātālis (diēs) – nghĩa là “(ngày) sinh”. Chữ phải có nghĩa, chữ nghĩa luôn liên quan cuộc sống. Sự liên kết thật là kỳ diệu.

 

TỪ SỰ LẠ…

 

Thời Cựu Ước, Kinh Thánh cho biết rằng chính Đức Chúa phán với vua A-khát: “Ngươi cứ xin Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi ban cho ngươi một dấu dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh.” (Is 7:11) Ngài cho phép, nhưng vua A-khát không dám. Ông nói: “Tôi sẽ không xin, tôi không dám thử thách Đức Chúa.” (Is 7:12) Thiên Chúa cho phép ông cứ xin một “dấu lạ” nhưng ông không xin, vì ông biết rõ và tin thật Ngài là Đấng toàn năng, biến không thành có, biến hư vô thành thế giới hữu hình.

 

Thật tuyệt vời với đức tin của vua A-khát. Đó là cái phúc của ông. Đức tin rất quan trọng và cần thiết, thế nhưng thường thì người ta chỉ tin khi nào mắt thấy tỏ tường, đồng thời cũng thích “chạy đua” tìm kiếm những “dấu lạ” hoặc “sự lạ”, thỏa tính hiếu kỳ rồi thôi, thế mà đôi khi lại mạo nhận là mình có đức tin mạnh mẽ. Có lẽ đa số phàm nhân là thế. Ngày xưa, ngôn sứ Isaia đã phải lên tiếng: “Nghe đây, hỡi nhà Đa-vít! Các ngươi làm phiền thiên hạ chưa đủ sao, mà còn muốn làm phiền cả Thiên Chúa của tôi nữa? Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu: Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai, và đặt tên là Emmanuel.” (Is 7:13-14) Mặc dù loài người quấy rầy và cứng lòng, nhưng Thiên Chúa không chấp, Ngài vẫn hứa và giữ trọn lời hứa đó.

 

Thiên Chúa Ngôi Hai chính là Đấng Emmanuel ấy, là Đức Giêsu Kitô, cũng là Đấng “làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài, làm chủ hoàn cầu với toàn thể dân cư” và Ngài tạo “nền trái đất dựng trên biển cả, đặt vững vàng trên làn nước mênh mông.” (Tv 24:1-2) Đấng Emmanuel là Đấng Thánh, cao cả và vĩ đại, thế thì “ai được lên núi Chúa và được ở trong đền thánh của Ngài?” (Tv 24:3) Một câu hỏi xem chừng khá “hóc búa”. Và đó cũng là cách nhắc nhở chúng ta xem lại cách sống của mình.

 

Mọi thứ đều kỳ diệu về Đấng Emmanuel, Thiên Chúa uy linh cao cả, nhưng Ngài không thích dùng “quyền” mà “hành” người khác như những phàm nhân có chức có quyền, tự cho mình có “thế” hơn người khác. Ngày nay có nhiều dạng “ngu–chảnh” lắm. Ngược lại, Chúa Giêsu lại khiêm hạ và hòa nhã với mọi người, dù người nào đó ô uế vết tội xấu xa. Theo Thánh Vịnh gia, những người được lên núi Chúa và ở trong đền thánh của Ngài là những người “tay sạch lòng thanh, chẳng mê theo ngẫu tượng, không thề gian thề dối”, và rồi họ “sẽ được Chúa ban phúc lành, được Thiên Chúa cứu độ thưởng công xứng đáng.” (Tv 24:4-5) Thánh Vịnh gia gọi họ là “dòng dõi những kẻ kiếm tìm Ngài, tìm thánh nhan Thiên Chúa nhà Gia-cóp.” (Tv 24:6) Dẫu là bùn đất cũng hóa thành vàng ròng và kim cương, bởi vì “những người cậy trông Đức Chúa thì được thêm sức mạnh.” (Is 40:31)

 

Nhận ra ý Chúa và biết mình là ai, Thánh Phaolô cho biết: “Tôi là Phaolô, tôi tớ của Đức Kitô Giêsu; tôi được gọi làm Tông Đồ, và dành riêng để loan báo Tin Mừng của Thiên Chúa.” (Rm 1:1) Và ông giải thích rõ ràng: “Tin Mừng ấy, xưa Người đã dùng các ngôn sứ của Người mà hứa trước trong Kinh Thánh. Đó là Tin Mừng về Con của Người là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Nhưng xét như Đấng đã từ cõi chết sống lại nhờ Thánh Thần, Người đã được đặt làm Con Thiên Chúa với tất cả quyền năng. Nhờ Người, chúng tôi đã nhận được đặc ân và chức vụ Tông Đồ, làm cho hết thảy các dân ngoại vâng phục Tin Mừng hầu danh Người được rạng rỡ. Trong số đó, có cả anh em, là những người đã được kêu gọi để thuộc về Đức Giêsu Kitô.” (Rm 1:2-6) Ôi, chúng ta thật diễm phúc!

 

Thật vậy, không hạnh phúc sao được, bởi vì dù là tội nhân khốn nạn mà vẫn được Thiên Chúa kêu gọi để thuộc về Ngài, muốn chúng ta hoàn toàn nên giống Ngài: “Hãy hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5:48) Kỳ diệu lắm, chúng ta thực sự là các thánh, thánh-nhân-lữ-hành, cùng sống trong một Hội Thánh, hiệp thông với các thánh-nhân-vinh-hiển (các thánh trên trời) và các thánh-nhân-đau-khổ (các linh hồn thánh nơi luyện hình). Trong tinh thần thánh đức đó, Thánh Phaolô cầu chúc mọi người: “Kính gửi tất cả anh em ở Rôma, những người được Thiên Chúa yêu thương, được kêu gọi làm dân thánh. Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giêsu Kitô ban cho anh em ân sủng và bình an.” (Rm 1:7) Hạnh phúc gia tăng, điều đó củng cố đức tin để chúng ta kiên trì chờ đợi trong khoảng Mùa Vọng – chờ mong Chúa Giêsu giáng sinh và quang lâm.

 

…TỚI MẦU NHIỆM

 

Kinh Thánh cho biết: “Sự tuyệt hảo của Thiên Chúa cao hơn các tầng trời, sâu thẳm hơn âm phủ, trải dài hơn cõi đất, rộng hơn cả biển sâu.” (G 11:8-9) Mãi mãi phàm nhân không thể hiểu được. Thiên Chúa vô hạn, nhưng loài người và mọi thứ hữu hạn.

 

Thời gian không dài ra mà ngắn dần. Và Lễ Giáng Sinh đã kề cận, Giáo Hội muốn chúng ta biết rõ “gốc tích” của Đức Giêsu Kitô qua trình thuật Mt 1:18-24, liên quan “dấu lạ” mà ngôn sứ Isaia đã tiên báo từ xa xưa. Thánh sử Mát-thêu cho biết: Cô Maria, mẹ Người, đã thành hôn với Chú Giuse, nhưng trước khi hai người về chung sống, Cô đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Quả thật, đó là điều rất lạ, những người không có niềm tin thì không thể nào tin được. Chắc chắn như thế.

 

Điều lạ này tiếp điều lạ khác. Cứ theo sự thường thì lời Sứ Thần không khác gì là “tiếng sét ngang tai”, là “chuyện tày trời”. Chắc rằng nếu nghe người ta xì xầm chuyện Cô Maria có thai thì Chú Giuse buồn lắm. Tiến thoái lưỡng nan. Khó xử lắm. Bỏ thì thương mà vương thì tội. Vả lại, cả hai Cô Chú còn trẻ, cùng khấn giữ đồng trinh, vậy mà sao lại có “chuyện động trời” như thế? Đúng là “căng” thật. Nhức óc, đau tim, rối lòng, ăn không ngon và ngủ chẳng yên. Rối quá!

 

Vốn dĩ đã ít nói rồi, nay Chú Giuse càng trầm mặc hơn, bởi vì là người công chính và cũng không muốn tố giác Cô Maria, thế nên Chú Giuse định tâm âm thầm lặng lẽ bỏ đi xa, có lẽ đó là thượng sách. Tuy nhiên, người tính không bằng trời tính. Kế hoạch của Thiên Chúa rất mầu nhiệm, loài người không thể hiểu nổi.

 

Y như rằng, trong khi Chú Giuse đang phân vân toan tính như vậy, Chúa sai Sứ Thần hiện đến báo mộng ngay: “Này Chú Giuse, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón Cô Maria vợ Chú về, vì người con Cô cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Cô sẽ sinh con trai và Chú phải đặt tên cho Con Trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” (Mt 1:20-21) Chắc hẳn Chú Giuse thở phào nhẹ nhõm vì ẩn số được giải đáp rõ ràng, chính xác, không còn nghi ngờ nữa. Thế thì thực thi thôi!

 

Mọi sự đều được ứng nghiệm đúng mọi chi tiết, đúng từng dấu chấm, dấu phẩy. Tất cả sự kiện này đã xảy ra đúng như lời Chúa phán qua miệng ngôn sứ Isaia từ ngàn xưa: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” (Mt 1:23) Sau khi tỉnh giấc, Chú Giuse mau mắn làm đúng lời sứ thần nói, vô tư và vui vẻ đón vợ về nhà. Chắc chắn không tránh khỏi lời dị nghị, người nói ra, kẻ nói vào, nhưng tất cả chẳng nghĩa lý gì, chỉ cần tập trung một điều duy nhất: Thi hành Thánh Ý Chúa.

 

Lạy Thiên Chúa, Đấng thấu suốt mọi điều và quan phòng mọi sự, xin soi sáng cho chúng con nhận biết Thánh ý Ngài trong mọi biến cố cuộc đời, để chúng con vui nhận và mau mắn thi hành trọn vẹn. Xin Đức Mẹ Maria và Đức Thánh Giuse cầu thay nguyện giúp để chúng con có thể sẵn sàng và âm thầm hành động như các ngài trong mọi hoàn cảnh. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

 

TRẦM THIÊN THU