Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Dạ khúc Giáng Sinh

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

DẠ KHÚC PHÚC LÀNH

 

NHIỆM MẦU DẠ KHÚC PHÚC LÀNH

NGÔI HAI THIÊN CHÚA GIÁNG SINH LÀM NGƯỜI

 

Sau vài ngàn năm mong chờ, dân Israel đã thỏa lòng khi Con Thiên Chúa giáng sinh tại Belem năm xưa. Ngày nay, sau thời gian Mùa Vọng, chúng ta hân hoan mừng lễ Chúa Giáng Sinh.

 

Đêm Con Chúa giáng sinh là đêm dạt dào anâ tình, ngọt ngào với những cung an bình của bản Tổng Phổ Kinh Thánh du dương ngân vang khắp nơi – từ thôn quê tới thị thành, từ ngõ hẻm tới đại lộ. Cung yêu thương đó là loại “quốc tế ngữ” chuyển tải sứ điệp của Lòng Chúa Thương Xót tới mọi người ở khắp mọi nơi, không phân biệt màu da, sắc tộc, ngôn ngữ, tôn giáo, giai cấp, địa vị,... Đêm Con Chúa giáng sinh là Đêm Bình An, Đêm Giao Hòa Đất Trời, Thời Khắc Hạnh Phúc, coi như là Ngày Độc Lập, Ngày Quốc Khánh Tâm Linh của cả nhân loại – kể cả những người chưa tin nhận Đức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa và là Đấng Cứu Thế. Bất cứ ai thiện tâm đều nhận được ơn bình an của Chúa Giêsu Hài Đồng.

 

Hằng năm, cứ đến dịp Lễ Giáng Sinh, đây đó lại nghe âm vang bản thánh ca bất hủ “Still Nacht! Heilige Nacht!” (Franz Xaver Gruber viết năm 1818) lại êm đềm như ru lòng người: “Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng, đất với trời, xe chữ đồng. Đêm nay Chúa Con thần thánh tôn thờ, canh khuya giáng sinh trong chốn hang lừa. Ơn châu báu không bờ bến, biết tìm kiếm của chi đền!” (Hùng Lân soạn lời Việt)

 

Trong đêm Chúa giáng sinh, Giáo Hội quen dùng tán tụng ca của các thiên thần xưa: Gloria in excelsis Deo – Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời. Nhà soạn nhạc Johann Sebastian Bach đã sáng tác bản “Gloria in excelsis Deo” (khoảng năm 1745, theo phong cách như bản “Gloria” viết năm 1733, và được hát vào ngày lễ Giáng Sinh năm 1745 để mừng đón hòa bình sau những đợt chiến tranh Salesia giữa Áo quốc và Prussia.)

 

Có thể nói rằng cuộc đời chúng ta cũng ví như một bản nhạc, thậm chí có thể ví như một bản hợp xướng, với các cung bậc, tiết tấu, và các hợp âm khác nhau – lúc trưởng, lúc thứ, lúc thăng, lúc giáng, lúc tăng, lúc giảm, lúc ngân vang, lúc tĩnh lặng, lúc vui, lúc buồn,... nhưng vẫn “nên một” trong bản đại hợp xướng tin yêu của Chúa.

 

Đêm Chúa giáng sinh là đêm cực thánh, đêm thánh vô cùng, đêm Ngôi Lời nhập nhập thể làm người và ở cùng nhân loại: Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Niềm hạnh phúc khôn tả, niềm vui mừng khôn xiết khi người dưới được người trên đến thăm, dân tình khốn khổ vì thấp cổ bé miệng sẽ vô cùng sung sướng khi được tổng thống quan tâm nâng đỡ. Và còn hơn thế nữa, không còn niềm vui sướng nào có thể so sánh khi được chính Thiên Chúa đích thân đến, Ngài không chỉ thăm mà còn chia vui sẻ buồn với chúng ta – những tội nhân.

 

Quả thật, đó là niềm hạnh phúc quá lớn đối với nhân loại. Và từ giây phút Ngôi Hai giáng trần, phàm nhân chúng ta không còn bị réo là “Đồ Bị Ruồng Bỏ”, là “Phận Bạc Duyên Đơn”, mà được gọi trìu mến là “Ái Khanh” và được khen là “Duyên Thắm Chỉ Hồng” (Is 62:4). Thật tuyệt vời và kỳ lạ. Chúng con tín thác vào Ngài, lạy Chúa Giêsu Hài Đồng!

 

Địa danh Belem là nơi Hài Nhi Giêsu sinh ra, một nơi có thật, thế giới phải công nhận chứ không là nơi bịa đặt. Belem có nghĩa là “Nhà Thịt Cừu Non” theo tiếng Ả Rập, và có nghĩa là “Nhà Bánh Mì” theo tiếng Hy Lạp. Đó là một thành phố của Palestine, thuộc miền trung Bờ Tây, cách TP Giêrusalem khoảng 10 km (6,2 dặm) về phía Nam, thuộc chính quyền quốc gia Palestine, cũng là Trung tâm Văn hóa và Du lịch của đất nước Palestine. Theo địa lý, Belem ở độ cao 30 m (98,4 bộ/ft) so với TP Giêrusalem và các thành phố lân cận.

 

Chúa Giáng Sinh là câu chuyện muôn thuở, nhưng vẫn luôn mới lạ, mặc dù sự kiện này đã xảy ra hơn hai ngàn năm qua. Đó là một sự kiện lịch sử, ai cũng chú ý, kể cả người vô thần. Mọi điều đã được ứng nghiệm theo Kinh Thánh tới từng chi tiết đã được tiên báo hằng ngàn năm trước. Từ cổ chí kim, không một nhân vật nào được chú ý đặc biệt như Thiên Chúa của chúng ta. Đó là dấu chỉ cho thấy Đấng mà chúng ta tôn thờ là Thiên Chúa duy nhất và đích thực. Thật vậy, cả thế giới đều mừng sinh nhật của Chúa Giêsu, mặc dù có thể có những người không chủ ý hoặc chỉ “ăn theo” thì cũng là cách vui mừng. Đó là chứng cớ hùng hồn, không thể chối cãi, vừa mặc nhiên vừa minh nhiên, cụ thể là Lịch Gregorius (công lịch, dương lịch, tây lịch) vẫn được sử dụng phổ biến, đặc biệt là câu chúc “Merry Christmas” – mà Christmas (Christ + mas) nghĩa là Lễ Đức Kitô. Một sự thật minh nhiên được thế giới công nhận.

 

Niềm vui rõ ràng, gia tăng và có thật, và ngôn sứ Isaia xác định: “Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ, đã tăng thêm nỗi vui mừng. Họ mừng vui trước nhan Ngài như thiên hạ mừng vui trong mùa gặt, như người ta hỷ hoan khi chia nhau chiến lợi phẩm. Vì cái ách đè lên cổ dân, cây gậy đập xuống vai họ, và ngọn roi của kẻ hà hiếp, Ngài đều bẻ gãy như trong ngày chiến thắng quân Ma-đi-an. Vì mọi giầy lính nện xuống rần rần và mọi áo choàng đẫm máu sẽ bị đem thiêu, làm mồi cho lửa.” (Is 9:2-4) Sự thiện đã chiến thắng sự dữ. Công lý đã lên ngôi, hòa bình được tái lập, mọi gông xiềng đều bị gãy nát dưới quyền lực của sự thật. Chân lý đó chính là Thiên Chúa, Đấng Tam Vị Nhất Thể – Thiên Chúa Ba Ngôi.

 

Tại hang đá ở Belem năm xưa, Con Thiên Chúa giáng sinh như một em bé bình thường, nhưng Trẻ Thơ đó lại chính là “Người gánh vác quyền bính trên vai, danh hiệu của Người là Cố Vấn kỳ diệu, Thần Linh dũng mãnh, Người Cha muôn thuở, và Thủ Lãnh hoà bình.” (Is 9:5) Đó là Ngôi Lời nhập thể và nhập thế, Ngài là Đấng Cứu Thế – Cứu Chúa. Không chỉ có vậy, ngôn sứ Isaia còn cho biết thêm: “Người sẽ mở rộng quyền bính, và lập nền hoà bình vô tận cho ngai vàng và vương quốc của vua Đa-vít. Người sẽ làm cho vương quốc được kiên cố vững bền trên nền tảng chính trực công minh, từ nay cho đến mãi muôn đời. Vì yêu thương nồng nhiệt, Đức Chúa các đạo binh sẽ thực hiện điều đó.” (Is 9:6) Bất cứ điều gì Thiên Chúa nói ra đều được Ngài thực hiện đúng đến từng chi tiết – từng dấu chấm, từng dấu phẩy. (x. Mt 5:18) Lịch sử đã cho thấy điều đó.

 

Khi có niềm vui dâng cao tột đỉnh, người ta thường nói: “Không thể trì hoãn sự sung sướng.” Đúng như vậy, đêm Con Chúa giáng sinh là đêm ân tình, thế giới tràn ngập niềm vui, cả nội tại và ngoại tại, người không có niềm tin vào Thiên Chúa cũng không thể kiềm chế niềm vui mừng lớn lao như thế. Hòa chung tâm tình phấn khởi đó, Thánh Vịnh gia chân thành mời gọi: “Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, hát lên mừng Chúa, hỡi toàn thể địa cầu! Hát lên mừng Chúa, chúc tụng Thánh Danh! Ngày qua ngày, hãy loan báo ơn Người cứu độ, kể cho muôn dân biết Người thật là vinh hiển, cho mọi nước hay những kỳ công của Người.” (Tv 96:1-3) Không thể im lặng!

 

Một điều rõ ràng là khi niềm vui đầy ắp, người ta muốn thể hiện ra bên ngoài, muốn mọi người cùng chia sẻ niềm vui đó. Nhưng có lẽ chưa trọn vẹn, thế nên người ta còn muốn cả muôn loài cùng hòa vui, và vì không thể trì hoãn niềm hạnh phúc quá lớn, người ta phải lên tiếng mời gọi: “Trời vui lên, đất hãy nhảy mừng, biển gầm vang cùng muôn hải vật, ruộng đồng cùng hoa trái, nào hoan hỷ. Hỡi cây cối rừng xanh, hãy reo mừng trước tôn nhan Chúa, vì Người ngự đến, Người ngự đến xét xử trần gian. Người xét xử địa cầu theo đường công chính, xét xử muôn dân theo chân lý của Người.” (Tv 96:11-13)

 

Thiên Chúa là ai? Ngài là ĐẤNG CÔNG MINH CHÍNH TRỰC, (Tv 7:18; Tv 9:9; Tv 11:7; Tv 25:8; Tv 67:5) là ĐẤNG KHÔNG THIÊN VỊ, (Lc 20:21; Cv 10:34; Rm 2:11; Gl 2:6; Ep 6:9) luôn THẬT THÀ nhưng cũng rất THẲNG THẮN. Những ai mưu mô thâm độc thì sẽ lo sợ, những ai thấp cổ bé miệng và bị áp bức thì sẽ vỡ òa với niềm vui sướng tột cùng. Người vui thì cảnh vật cũng vui, rất bình thường mà lại đặc biệt lắm.

 

Ngày xưa, sứ thần loan báo Tin Mừng cho các mục đồng, đó cũng là lời nói với mỗi chúng ta ngay trong đêm nay: “Anh em ĐỪNG SỢ. Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-vít, Người là Đấng Kitô Đức Chúa.” (Lc 2:10-11) Hãy vùng lên và cùng nhau chống lại bất công, đó là đứng về phe sự thật, phe công lý, phe của Thiên Chúa. Có những người viện cớ cho rằng “không muốn đụng chạm”, nhưng thật ra chỉ là nhát đảm – bởi vì họ không muốn “đụng” đến ai và cũng chẳng muốn ai “chạm” đến mình. Việt ngữ có từ “đụng chạm” thật thú vị. Bảo vệ sự thật của Thiên Chúa mà sợ ư? Bảo vệ thì có thể phải “đụng chạm” cách nào đó, dù đó là vấn đề về tinh thần hoặc hành động.

 

Phàm nhân yếu hơn kiến, nhẹ như bụi, mong manh như hoa,... thế nên luôn phải trông cậy vào Thiên Chúa. Tất cả đều là hồng ân, ngay cả những gì nhỏ nhoi nhất. Thật vậy, đêm nay vô cùng linh thiêng, vì “ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người.” (Tt 2:11) Thánh Phaolô giải thích: “Ân sủng đó dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này. Sở dĩ như vậy là vì chúng ta trông chờ ngày hồng phúc vẫn hằng mong đợi, ngày Đức Kitô Giêsu, là Thiên Chúa vĩ đại và là Đấng cứu độ chúng ta, xuất hiện vinh quang.” (Tt 2:12-13) Chúa đã đến, Mùa Vọng hôm nay đã hết, rồi Ngài sẽ lại đến, và Mùa Vọng này vẫn còn nối tiếp...

 

Lời hứa của Thiên Chúa đã nên trọn qua việc đêm nay chúng ta hân hoan kỷ niệm Đêm Hồng Phúc – đêm Con Chúa giáng sinh làm người và ở với chúng ta. Và Thánh Phaolô cho biết thêm: “Vì chúng ta, Người đã tự hiến để cứu chuộc chúng ta cho thoát khỏi mọi điều bất chính, và để thanh luyện chúng ta, khiến chúng ta thành Dân riêng của Người, một dân hăng say làm việc thiện.” (Tt 2:14) Niềm vui nối tiếp niềm vui, hạnh phúc được nhân lên. Niềm hân hoan như tích tụ trong lòng. Nhưng không phải để chúng ta cười vui cho khoái chí, mãn nguyện, mà là để “hăng say làm việc thiện”. Đó mới là vấn đề quan trọng, và cũng là điều Chúa Giêsu mong muốn.

 

Qua trình thuật Lc 2:1-14, Thánh sử Luca cho biết về hoàn cảnh giáng sinh của Chúa Giêsu vào thời hoàng đế Au-gút-tô. Vào thời điểm đó, ai nấy đều phải về nguyên quán để khai nhân khẩu. Vì thế, Chú Giuse cũng phải đưa Cô Maria về quê theo luật pháp hiện hành trong thời đó. Đường sá xa xôi, hiểm trở, phương tiện di chuyển thời đó chỉ là con lừa. Cực khổ thật! Khổ chồng lên khổ, vì lúc mới đến Belem thì Cô Maria tới kỳ mãn nguyệt khai hoa. Đêm khuya, hai ông bà không tìm được chỗ trọ nên phải trú tại hang đá ngoài cánh đồng vắng vẻ. Khó khăn và gian nan quá chừng!

 

Theo hoàn cảnh sống thời đó, có những người như du mục, họ chăn chiên và ở ngoài đồng, họ phải thức đêm canh giữ đàn vật. Lạ thay, họ được sứ thần báo tin về “một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ”, thế mà họ không hề nghi ngờ, và họ đã tới kính viếng Hài Nhi Giêsu ngay sau đó. Lạ hơn nữa, bỗng có vô số thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.” Ôi, mầu nhiệm biết bao! Đặc biệt là có một ngôi sao sáng rực chiếu vào nơi Hài Nhi Giêsu vừa hạ sinh, nằm trong máng cỏ. Đúng là đêm thánh vô cùng!

 

Trong đêm mừng Chúa giáng sinh, có thể bầu trời Việt Nam không có (nhiều) ánh sao lấp lánh, nhưng bầu trời tâm hồn của chúng ta vẫn có rất nhiều ánh sao lung linh, chiếu tỏa ân sủng của Chúa Hài Đồng – nhất là ở những tâm hồn ngay lành, những cõi lòng thiện hảo. Mỗi chúng ta có trách nhiệm phải chiếu tỏa ánh sáng Tin Mừng Giáng Sinh tới tha nhân – nhất là đối với những người nghèo khổ, những người hèn mọn, những người bị bóc lột, bị áp bức, chịu bất công oan ức,… Hang đá vật chất làm vui mắt, vì nhìn giống như khách sạn sang trọng, nhưng điều cần thiết là bài học nghèo khó, và chính hang-đá-tâm-hồn mới là nơi Chúa Hài Đồng muốn nằm yên đêm nay mà suốt cuộc đời của mỗi người chúng ta.

 

Lạy Chúa Cha hằng hữu, xin cảm tạ Ngài đã sai Con Một yêu dấu đến thế gian để chia vui sẻ buồn với chúng con và để cứu độ chúng con. Lạy Chúa Thánh Thần, xin cảm tạ Ngài đã thánh hóa và dẫn đường chỉ lối cho chúng con nhận biết Hài Nhi sinh ra nơi hang lừa chính là Đấng Cứu Thế. Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, xin cảm tạ Ngài đã nhập thể làm người như chúng con để mặc khải cho chúng con biết Chúa Cha.

 

Lạy Ba Ngôi chí thánh, xin giúp con biết sống tinh thần Giáng Sinh mọi ngày: nghèo khó, đơn sơ, giản dị và chia sẻ yêu thương. Lạy Thánh Mẫu Maria và Dưỡng Phụ Giuse, xin cảm ơn nhị vị đã vâng lời Thiên Chúa mà chấp nhận mọi gian nan để chúng con được đón nhận Ngôi Lời của Thiên Chúa, xin giúp chúng con hưởng trọn Niềm Vui Giáng Sinh và Hồng Ân Cứu Độ. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Nhi Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

 

TRẦM THIÊN THU

 

1. Thưởng thức “Still Nacht” bất hủ của Franz Gruber:

+ https://www.youtube.com/watch?v=G9JXATSbywc (Đức Ngữ)

+ https://www.youtube.com/watch?v=LFEoo1_tDq4 (Anh ngữ)

2. Thưởng thức “Gloria in excelsis Deo” (BWV 191) của nhà soạn nhạc Johann Sebastian Bach:

http://www.youtube.com/watch?v=cGRbOjqOSYs hoặc http://www.youtube.com/watch?v=eChEWK_4B3Q