Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Sự bình an của Đức Giê-su

Tác giả: 
Lm Dương Trung Tín

 

 

Chúa Nhật 6 Phục Sinh   

 Sự bình an của Đức Giê-su

 

 

  “Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em bình an của Thầy”(Ga 14,27).

 

  Sự bình an của Đức Giê-su là gì?

 

  Chúa Nhật tuần trước, chúng ta đã nghe thánh Phao-lô và Ba-na-ba nói: “Chúng ta phải chịu đau khổ mới được vào Nước Trời” (x. Cv 14,22) và trước đó, khi Đức Giê-su còn đang rao giảng Tin Mừng, đã ba lần Ngài loan báo cuộc khổ nạn của Ngài: “Con người sẽ phải chịu đau khổ, bị các Kỳ Mục, Thượng Tế cùng Kinh Sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày sẽ sống lại” (x. Mc 8,31).

 

  Nghe những lời đó, ai trong chúng ta mà không lo lắng, không sợ hãi? Chính Đức Giê-su cũng đã lo buồn và sợ hãi khi cầu nguyện cùng Cha trong vườn Giệt-si-ma-ni: “Áp-pa, Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén đắng này khỏi con. Nhưng đừng theo ý con, nhưng theo ý Cha” (x. Mc 14,36).

 

Dù có lo lắng hay sợ hãi thì chúng ta cũng phải chịu nhiều đau khổ thôi, không chạy đâu cho thoát được. Nếu ta từ chối không chấp nhận, thì ta theo đường lối của con người, hơn nữa đó là đường lối của Sa-tan. Ta đã biết khi, Đức Giê-su loan báo như thế thì Phê-rô can gián Người. Nhưng Đức Giê-su nói: Sa-tan, hãy lui ra đàng sau Thầy. Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa mà là của loài người(x. Mc 8,32-33).

 

Đức Giê-su nói: “Bây giờ Thầy nói với anh em trước khi xảy ra, để khi xảy ta anh em tin”( Ga 14,29). Quả thật, khi ta biết trước khi những khó khăn, những khổ đau trước khi nó xảy ra thì ta sẽ không sợ, nhưng ta sẽ bình thản đón nhận, với lòng tin vào Chúa và tin vào Lời Chúa. Khi đó ta sẽ có bình an. Sự bình an này chính là dự bình an của Đức Giê-su để lại và ban cho các môn đệ cũng như cho mỗi người chúng ta.

 

Sự bình an này quí và rất cần thiết cho đời sống đức tin của chúng ta. Trong những nỗi gian truân, đau khổ, khó nhọc mà có được sự bình an trong hồn thì quí hóa biết chừng nào. Chính sự bình an này sẽ nâng đỡ và giúp chúng ta có sức để chịu đựng tất cả, tin tưởng tất cả, chấp nhận tất cả, hy sinh tất cả mà bền đỗ cho đến cùng; làm cho đến cùng.

 

Sự bình an này không phải là không có chiến tranh, không có tranh chấp, không có ghen tị, không có hãm hại. Không. Sẽ có tất cả những thứ đó, nhưng dù có ta vẫn có sự bình an trong tâm hồn và bình tĩnh giải quyết mọi sự cho êm đẹp. Thường thì ta dễ mất bình tĩnh khi những sự ấy xảy ra; ta dễ nóng nảy, ta dễ than trách, ta dễ phàn nàn và ta dễ mất lòng tin lắm. Ta than trời, trách đất; ta than như bọng; ta kêu như ong vỡ tổ; ta than người, trách Chúa. Và đương nhiên ta sẽ không có bình an rồi. Ta làm cho ma quỉ nó vui; ta làm cho người xấu mừng, vì ta đã bị “sập bẫy”.

 

Ta đã chẳng nghe Lời Chúa nói qua sách Khôn ngoan sao! “Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó, để biết nó hiền lành làm sao và thử nó xem nó nhẫn nhục đến mức nào” (Kng 2,19). Đấy là “cạm bẫy” của Sa-tan và những người xấu đấy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Ta mà không tỉnh thức và không tin vào Chúa cũng như không sống Lời Chúa, ta dễ bị “sập bẫy” lắm.

 

Khi ta tin vào Chúa và sống Lời Chúa thì ta sẽ giữ Lời Chúa. “Giữ” đây là tuân giữ, chứ không phải giữ khư khư Lời Chúa trong tay. Nghĩa là biết và đem Lời Chúa ra thực hành; đem Lời Chúa ra mà sống, khi đó ta là người yêu mến Chúa. Chúa là Thần, không có hình dáng như con người chúng ta, liệu chúng ta có yêu mến Chúa được không? Ngay Đức Giê-su cũng vậy, xưa kia Ngài sống ở đất Do-thái, thì các môn đệ hay người sống đồng thời mới thấy được Ngài, còn chúng ta bây giờ đâu có thấy được Chúa, làm sao mà ta yêu mến Chúa cho được.

 

Thực ra, lòng yêu mến của chúng ta đối với Chúa không phải là tình cảm của con tim, như hai người yêu nhau hay như cha mẹ yêu thương con cái hoặc bạn bè thương nhau mà hệ tại ở lý trí, đó chính là việc chúng ta hiểu biết và tuân giữ Lời Chúa. Chính Đức Giê-su đã nói: “Ai yêu mến Thầy thì tuân giữ Lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người đó. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người đó” (Ga 14,23). Có Chúa thì ta sẽ có bình an thôi, chạy đâu cho thoát.

 

  Ta không thể tuân giữ Lời Chúa nếu ta không biết và không hiểu Lời Chúa. Người ta nói: “Vô tri thì bất mộ” mà. Không thấy thì không yêu; không hiểu thì không giữ và không biết thì không đem ra thực hành. Thiên Chúa, Đức Giê-su, ta không thấy nhưng ta có thể biết về Ngài.

 

  Về Thiên Chúa, qua thiên nhiên và vạn vật; cứ nhìn xem trời đất muôn vật là ta phải biết có Đấng dựng nên tất cả, chứ không phải ngẫu nhiên hay tự nhiên hoặc do vụ nổ “Bigban” mà có. Nổ thì chết queo hết chứ làm gì có sự sống và tốt đẹp như thế. Đấng dựng nên tất cả đó ta gọi là Thiên Chúa. Ngài là Đấng Tạo Hóa hay Đấng Hóa Công. Dó đó ta phải nhận biết và yêu mến Thiên Chúa.

 

  Về Đức Giê-su, qua Tin Mừng và qua Giáo Hội, chúng ta biết được Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, đã xuống thế làm người để loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho chúng ta và đã chịu nạn, chịu chết và phục sinh để cứu độ chúng ta. Vì thế ta phải nhận biết và yêu mến Người.

 

  Yêu mến Thiên Chúa thì giữ Lời Thiên Chúa; yêu mến Đức Giê-su thì giữ Lời Đức Giê-su. Nói tóm là chúng ta tuân giữ lời Thiên Chúa, vì Thiên Chúa và Đức Giê-su là một (x. Ga 10,30) và “Lời anh em nghe đây không phải là của Thầy nhưng là Lời của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy” (x. Ga 14,24).

 

  Vậy chúng ta hãy nghe và tuân giữ Lời Chúa, đó là việc nói lên lòng chúng ta yêu mến Chúa và khi tuân giữ Lời Chúa chúng ta sẽ nhận được sự bình an của Chúa. Sự bình an mà Đức Giê-su đã để lại và ban tặng cho chúng ta. Đó cũng là sự bình an mà khi phục sinh, Đức Giê-su đã ban cho các tông đồ. Để trong thánh lễ, khi chúc bình an cho nhau, ta hãy chúc và chia sẻ sự bình an đó cho nhau; nếu không thì ta chỉ chúc bằng môi bằng miệng không mà thôi.

 

Lm. Bosco Dương Trung Tín