Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Lạnh

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

LẠNH

 

Thằng bé đứng xuyên cái nhìn vào trong nhà. Người đàn ông và người đàn bà đang khua múa, lớn tiếng với nhau. Đứa bé trạc tuổi nó cách đây 5 năm đang đầm đìa nước mắt ở một góc nhà. Căn nhà có người mà nhìn như nhà bỏ hoang, có điều gì đó cô quạnh, trống trải, hoanh vu…

 

Sáng hôm ấy, ba mẹ nó đã lớn tiếng làm nó thức giấc. Cứ tưởng ba mẹ bàn chuyện làm ăn, nó lại ngủ thiếp đi. Cảnh êm ấm của gia đình những năm tháng qua đã đưa nó vào giấc mơ thật đẹp, đẹp như cổ tích, hạnh phúc tuyệt vời biết bao!

 

Bừng tỉnh, cảm giác ớn lạnh vây quanh nó. Căn nhà không rộng lắm mà bỗng trở nên rộng rãi khác thường. Hoang vắng. Nó nhẹ bước chân đi khắp nhà. Ba mẹ đi làm sao không đánh thức nó dậy? Nó chợt nghĩ vậy.

 

Có tiếng động trong căn phòng nhỏ phía cuối nhà khiến nó nổi da gà. Nó nhớ lại những câu chuyện liêu trai đã nghe mẹ kể, nó đè nén tiếng khóc và úp mặt vào tường, tấm tức…

 

Có cái gì chạm nhẹ vai nó. Nó khóc thét.

 

– Sao vậy con?

 

Nó quay phắt lại, rồi ôm choàng lấy ba nó.

 

Một tuần. Một tháng. Rồi một năm. Nỗi mong chờ, cô đơn. Mẹ vẫn không về. Gà trống nuôi con. Bữa no, bữa đói. Thiếu bàn tay chăm sóc và quán xuyến của phụ nữ, không khí cũng trở nên khác hẳn. Nó không được tiếp tục đến lớp, rồi nó phải đi bán vé số. Và ba nó…! Phải chăng đó là “qui luật chả-nem”?

 

Người đàn ông rồ máy xe qua mặt nó. Trời mưa từ bao giờ mà ướt cả xấp vé số trên tay nó! Cảm giác lạnh toát chạy dọc cột sống. Cái lạnh về cuộc sống thiếu tình thương của nó còn lạnh hơn rất nhiều!

 

Áp thấp nhiệt đới chuyển thành bão. Gió giật mạnh. Lốc xoáy. Bão cấp 13…

 

Nó rùng mình khi nghĩ đến trận mưa roi mà tối nay cô nó sẽ đổ trút lên nó… Mắt nó ráo hoảnh. Không khóc được, dù nó cũng muốn khóc cho vơi nỗi buồn. Hình như nước mắt nó đã cạn, và không còn mặn như trước!

 

TRẦM THIÊN THU