Bà Góa Nghèo Bỏ Nhiều Tiền Hơn Hết
Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào
hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. Chợt có một bà goá nghèo đến
bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. Người liền gọi các môn đệ và bảo:
"Thầy nói thật với các con:
Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà goá nghèo này đã bỏ
nhiều hơn hết. Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà
này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống
mình". (Mc 12, 41-44).
Trên thế giới hiện nay, cũng còn có rất nhiều người giầu có, như trên
cái đất Mỹ của tôi và của những anh chị em đang sống đây! Hình như
ngày nào chúng ta cũng đổ đi những thức ăn dư thừa, không phải vì tôi
và anh chị em có tánh phí của đâu! Nhưng vì cứ tiếc cho nên cứ để dành
vào tủ lạnh, rồi thì đến ngày đổ rác, thức ăn dư cứ thế tồn đọng, quá
đát, không còn ăn được, nên cũng phải đành mà cho vào thùng rác. Sự
thật cho thấy rằng trên những đất nước giầu có, chính phủ giúp đỡ
nhiều người thuộc giới nghèo, cho nên không mấy ai mà bị đói cơm cả!
Ngược lại chúng ta có thể chết nhiều vì nhiều chứng bệnh do ăn uống
quá dư, quá nhiều, mà không cần kiêng cữ. Bệnh tiểu đường, bệnh béo
phì, bệnh mỡ trong máu cao, bệnh tim, và còn nhiều chứng bệnh do chúng
ta ăn uống quá nhiều. Con nít và người lớn bên Mỹ, cuối tuần thường
dẫn cả nhà đi ăn những nơi nhà hàng (All you can eat) có nghĩa là ăn
cho thật đầy bụng với một giá mà ai cũng có thể trả nổi, không mắc lắm
mà cũng không rẻ lắm! Thường cuối tuần mọi gia đình mong cho được
thoải mái trong sự ăn uống vì mẹ, vợ, và chị em gái, thì suốt cả trong
tuần đã phải rất mệt mỏi trong việc vừa đi làm vừa lo việc bếp núc,
nên đi ăn (buffet) là chuyện rất thường tình cho hầu hết mọi gia đình
trên đất Mỹ này!??
Người nghèo trên đất Mỹ chúng ta cũng ít thấy! Nếu chúng ta được sống
trong những vùng thuộc giai cấp trung lưu, nhưng cũng rất nhiều những
anh chị em nghèo thật sự, không được sự giúp đỡ của ai vì lý do gì đó
hoặc thuộc di dân lậu, thì sẽ được chứng kiến rất là nhiều những con
người đáng thương, sống lây lất, ở chung đụng chen chúc nhau trong
những chung cư nghèo nàn, đổ nát!?? Hằng đêm là những tiếng súng nghe
chan chát bên tai, do băng đảng đi thanh toán nhau, mà không biết bất
cứ lúc nào, dân cư ở đây sẽ bị lạc đạn mà chết oan uổng. Không khác
gì ở nhiều nơi mà anh chị em nghèo chúng ta đang sống trên đất nước
Việt Nam hiện nay. Đáng thương nhất là những anh chị em của chúng ta,
những ai đang sống trên những đống rác thật cao, cao như trái núi, và
nghề nuôi sống hằng ngày của những anh chị em này, là đi lượm rác để
tìm độ nhật.
Nhưng thưa anh chị em, ai bảo nghèo lại khổ đâu nhỉ!? Chưa chắc đâu!
Như bài hát chúng ta thường nghe các em hay nghêu ngao là "Ai bảo chăn
trâu là khổ; chăn trâu sướng lắm chứ! Ngồi mình trâu phất cờ ngọn lau
và miệng hát nghêu ngao ....". Cũng như có biết bao nhiêu con người
đồng áng nghèo khổ, ngày ngày là ống quần và tay áo, không bao giờ mà
không vén cho thật cao, lội bùn lội đất, để chăm lo việc đồng áng,
nhưng ai bảo là họ khổ? Khổ sao mà họ hay hát và hò thế!? Thưa có
đúng không anh chị em? Nếu không đúng sao chúng ta thường được xem
những hình ảnh của những anh chị em ca nhạc sỹ, luôn cho chúng ta
những hình ảnh của đồng ruộng, tươi xanh bát ngát, của những cặp trai
gái, tán tỉnh nhau bằng cách bên này hò thì bên kia đáp trả, sao những
hình ảnh này cho chúng ta cảm thấy cuộc đời nghèo này, mà hạnh phúc
quá!?? Vợ chồng sống trong một mái nhà tranh nhưng đượm tình và thắm
thiết biết là bao!!!? Nhà nhà là những mái thì bằng rơm chất lên, vách
thì là đất, những cây chống thì chỉ là những thân cây cũng đủ để cho
bốn vách nhà được vững. Ấy vậy! mà chòm xóm láng giềng sống với nhau
thật là bình an, hiền hòa, biết lo lắng cho nhau, chia sẻ nhau những
khó khăn, những thiếu thốn, những muộn phiền. Họ biết sống chia với
nhau thành một nhóm, hay một xóm nhỏ, hay một xã nhỏ, ai ai cũng đều
biết nhau. Ai hoạn nạn là liền sẽ được giúp đỡ và giúp nhau ý kiến
cho mọi sự việc, thế cho nên có phải những con người nghèo khổ này,
thường là sự yêu thương, chia sẻ, và đùm bọc là thiết yếu và là hàng
đầu trong cuộc sống của họ, cho nên chuyện bà già góa này biết hy sinh
tất cả những gì mình có, để dâng lên cho Chúa, xin Chúa chúc lành cho
bà, cũng không có gì là lạ với bà cả, bởi nghèo thì chuyện nhiều bữa
không có gì bỏ bụng là chuyện thường, mà cũng có chết đâu mà sợ!?? Có
phải bà biết phó dâng lên Chúa tất cả vì lòng mến yêu Chúa!? Có phải
vì bà biết Chúa mới là tất cả!? Mới là Đấng ban cho bà tất cả!? Có
phải bà hiểu rằng ngoài Chúa ra, bà chẳng là gì cả!? Có chăng chỉ là
loài ăn bám, vô dụng, không nghĩa lý gì trước mặt người đời và không
là gì trong một xã hội mà bà đang sống!?
Có phải Đức Tin của bà vào Thiên Chúa thật là đáng khen hay không!?
Nên bà đã được Chúa Giêsu khen thưởng vì bà biết dâng lên Chúa tất cả,
mà không giữ lại một phần nào cho bà, khi mà bà biết rằng bữa ăn tới
đây bà sẽ bị đói!?? Hay bà biết rằng Chúa sẽ nuôi bà và bà sẽ không
bao giờ bị đói!? Ngay cả trước đây, hiện tại, và mãi mãi trong suốt
cuộc đời của bà, vì Đức Tin của bà đã thắng được tất cả! Bà hiểu rằng
ngay cả vài đồng bạc của bà chẳng nuôi sống bà được, dù chỉ là một
ngày!?
Có khi nào anh chị em có thời giờ mà ngừng nghỉ, hay cho phép mình lấy
một ngày nghỉ làm việc, mà sống thật sự thoải mái cho chình mình hay
chưa!?? Hay vì tiếc rẻ mất một ngày làm việc thì chúng ta sẽ bị nghèo
hay sẽ bị đói??? Anh chị em có nghĩ rằng, ngay ngày hôm nay đây, Chúa
có thể lấy đi sự sống của mình hay không? Và như thế thì thưa anh chị
em, chúng ta đã chuẩn bị cho nơi chúng ta sẽ đến hay không? Nếu có
thể, xin anh chị em hãy nên dừng lại, dù một chút thôi để suy nghĩ lại
xem .... Nếu ngay khắc này chúng ta ra đi, thì Nơi chúng ta đến sẽ
là Nơi đâu .... !?????
Lậy Chúa Giêsu! Xin cho chúng con hiểu rằng dù có nắm trong tay cả một
kho tàng trần gian, nhưng để mất linh hồn vào hỏa ngục đời đời, thì có
đáng để chúng con gọi là hưởng thụ trong một thế giới mà tất cả chỉ là
ảo tưởng và là phù vân .... Amen.
**Xin bấm vào mã số dưới đây để hát
theo:
http://www.youtube.com/watch?v=jja6I5lzJWs
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai
