CHAY TỊNH
THEO SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2009
Chủ đề sứ điệp Mùa Chay năm
nay là: CHAY TỊNH.
Sứ điệp trình bày thực hành
Chay Tịnh dưới ánh sáng Thánh
Kinh. Sứ điệp phân tích những
giá trị và ý nghĩa Chay Tịnh
nhằm giúp người tín hữu sống
Mùa Chay Thánh.
Nền tảng Thánh Kinh:
-Trong
những trang đầu tiên của Kinh
Thánh, Chúa truyền dạy con
người phải kiêng cữ, đừng ăn
trái cấm: “Hết mọi trái cây
trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng
trái của cây cho biết điều
thiện điều ác, thì ngươi không
được ăn, vì ngày nào ngươi ăn,
chắc chắn ngươi sẽ phải chết”
(St 2,16-17). Thánh Basiliô
chú giải “'ngươi không được
ăn' là luật ăn chay và
kiêng khem”.
- Chúa Giêsu chay tịnh bốn
mươi ngày trong hoang địa. “Chúa
Giêsu được Thần Khí dẫn vào
hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ.
Người ăn chay ròng rã bốn mươi
đêm ngày, và sau đó, Người
thấy đói” (Mt 4,1-2).
-
Môisê là người đã ăn chay
trước khi đón nhận những tấm
bia lề luật (x. Xh 34,28).
-
Êlia ăn chay trước khi gặp
Chúa tại Núi Horép (x. 1 V
19,8).
-
Ét-ra, khi chuẩn bị cuộc hành
trình từ nơi lưu đày về Đất
hứa, đã kêu mời cộng đoàn dân
chúng ăn chay để “hạ mình
trước nhan Thiên Chúa chúng ta”
(8,21). Đấng Toàn năng đã lắng
nghe lời cầu nguyện của họ và
bảo đảm cho họ sự quý mến và
bảo vệ.
-
Dân thành Ninivê, để đáp lại
lời mời gọi hoán cải của
Giôna, đã công bố lệnh ăn
chay, như dấu hiệu của lòng
chân thành, và nói rằng: “Biết
đâu Thiên Chúa chẳng nghĩ lại,
chẳng bỏ ý định giáng phạt, và
nguôi cơn thịnh nộ, khiến
chúng ta khỏi phải chết?”
(3,9). Trong trường hợp ấy
cũng vậy, Thiên Chúa thấy việc
làm của họ và tha cho họ.
-
Việc chay tịnh đích thực, như
Chúa Giêsu đã nhắc ở một nơi
khác, chính là thi hành ý của
Chúa Cha, “Đấng thấu suốt
những gì kín đáo, sẽ thưởng
công cho anh” (Mt 6,18).
-
Việc thực hành chay tịnh luôn
hiện diện trong cộng đoàn Kitô
hữu tiên khởi (x. Cv 13,3;
14,22; 27,21; 2 Cr 6,5).
Giá trị và ý nghĩa của chay
tịnh.
-
Ăn chay là một trợ giúp lớn
lao để tránh tội và tất cả
những gì dẫn đến đó. Vì thế,
lịch sử cứu độ đầy dẫy những
sự kiện mời gọi ăn chay.
-
Các giáo phụ cũng nói đến sức
mạnh của chay tịnh để kiềm chế
tội lỗi, đặc biệt những thèm
khát của “con người Adam
cũ,” và và mở ra trong tâm
hồn người tín hữu một con
đường đi đến Thiên Chúa.
-
Chay tịnh được đề nghị cho
chúng ta như là một phương thế
để phục hồi lại tình bạn với
Thiên Chúa.
-
Chay tịnh đem lại lợi ích cho
hạnh phúc thể lý. Đối với
người tín hữu, trước tiên nó
là “một phương thế chữa trị”
để chữa lành tất cả những gì
ngăn cản họ sống phù hợp với
thánh ý Thiên Chúa.
-
Chay tịnh giúp chúng ta loại
trừ tính ích kỷ và mở rộng con
tim để yêu mến Thiên Chúa và
tha nhân.
-
Chay tịnh cũng góp phần mang
lại sự thống nhất cho con
người, thân xác và linh hồn,
giúp tránh tội lỗi và tăng
trưởng trong cuộc sống thân
mật với Chúa.
-
Chay tịnh là một trợ giúp để
mở mắt nhìn thấy tình trạng
của bao nhiêu anh chị em chúng
ta đang sống.
-
Chay tịnh tự nguyện giúp chúng
ta tăng trưởng theo tinh thần
của Người Samaritanô nhân
lành, cúi mình xuống và cứu
giúp người anh em đau khổ.
-
Chay tịnh là một thực hành khổ
chế quan trọng, một vũ khí
thiêng liêng để chiến đấu
chống lại mọi gắn bó mất trật
tự với chính bản thân.
Chay tịnh thực hành.
Chay tịnh chính là hãm mình.
Hãm bớt dục vọng, hãm bớt đam
mê, hãm bớt thói hư tật xấu,
hãm bớt sự tham lam của cải,
hãm bớt sự hung hăng gây
chiến, hãm bớt lòng tự cao tự
đại, hãm bớt cả những sở thích
thường nhật. Sự hãm bớt như
thế có một tác dụng rất lớn,
nếu được thực hành thường
xuyên, sẽ tạo cho ta một nội
lực, một sức mạnh giúp ta làm
chủ bản thân khi cần thiết.
Ðức tính tự chủ dễ nảy sinh và
phát triển nơi những con người
quen hãm mình. Và chính đức
tính ấy làm cho con người thực
sự tự do, làm chủ bản thân,
không nô lệ chính mình và bất
cứ điều gì. Thoạt nghĩ tới thì
sự hãm mình có vẻ là một sự gò
bó, giới hạn, cắt xén, làm cho
con người không còn được tự do
thoải mái. Chính vì thế mà
nhiều người trong xã hội hôm
nay, kể cả những người có đạo,
thậm chí cả những người sống
đời tu trì, không thích hãm
mình, và hầu như không còn hãm
mình nữa. Ðó là lý do của sự
xuống dốc về đạo đức trong gia
đình và ngoài xã hội. (x.Thư
mục vụ Mùa Chay năm 2006, ĐGM
Bùi Văn Đọc).
Chay tịnh theo tinh thần Phúc
Âm không chỉ là giảm bớt ăn
uống mà còn là chay tịnh của
con tim được cụ thể hóa trong
lời nói, ý nghĩ và việc làm.
Một con tim chay tịnh không có
chỗ cho hận thù, chia rẽ, sự
nhỏ nhen, ghen ghét, ác ý,
lạnh lùng và muôn vàn hình
thái của ích kỷ. Một con tim
chay tịnh chỉ có nơi một con
người biết yêu thương, quảng
đại, cởi mở và nhạy cảm trước
bao nỗi khổ của anh chị em
đồng loại.
Rồi như anh chị em cũng biết,
theo truyền thống, chay tịnh
vẫn gắn liền với kiêng thịt.
Nhưng chúng ta phải nhìn nhận
một thực tế là ngày nay có
nhiều người đã thay thế việc
kiêng thịt bằng những thức ăn
đắt tiền hơn. Chay tịnh như
thế chưa phải là “xé lòng”
mà chỉ dừng lại ở việc “xé
áo”.
Chay tịnh mà Hội Thánh đề nghị
thật ra là lời mời gọi hướng
tới việc chia sẻ của đức ái.
Đức ái Kitô giáo không dừng
lại việc làm phúc bố thí hiểu
như một sự thương hại, nhưng
hướng tới tấm lòng yêu thương
chân thành, khiêm tốn và tôn
trọng phẩm giá con người. Mùa
Chay Thánh mời gọi chúng ta
chiêm ngắm Chúa Giêsu để học
với Ngài về một tình yêu luôn
trao ban và sống vì người
khác.(x. Thư Mục vụ Mùa Chay
2006, ĐGM Nguyễn Văn Nhơn).
Sống Chay tịnh là sống đơn
giản. Thiếu Chay tịnh, thiếu
đơn giản trong đời sống, con
người dễ sa ngã, dễ đánh mất
lý tưởng. Câu chuyện văn
chương tu đức Ấn Giáo sau đây
là một minh hoạ.
Ở một làng nọ, có vị đạo sĩ,
Sadhu, tu thân lâu ngày, gần
đạt đến bậc thánh nhân. Dân
chúng ngưỡng mộ, quý mến nhà
đạo sĩ, đến thỉnh ý, tầm thầy
học đạo.
Một ngày kia, thấy vị đạo sĩ
rách rưới, kẻ qua đường biếu
nhà đạo sĩ manh vải che mình.
Những lúc Sadhu ngồi thiền
niệm, bày chuột tưởng tượng
gỗ, rúc vào tấm vải gặm nhấm.
Tội nghiệp, có kẻ qua đường
thấy thế, biếu Sadhu con mèo
bắt chuột. Dân trong làng
thương tình, thay nhau đem sữa
nuôi con mèo. Rồi ngày nọ, có
kẻ hành hương từ phương xa,
nghe tiếng thơm nhân đức, đến
viếng nhà đạo sĩ. Người đàn bà
giàu có ấy tặng đạo sĩ Sadhu
con bò để lấy sữa nuôi con
mèo. Để nuôi con bò, người ta
làm cho nó cái chuồng. Từ dạo
đó, con bò có chuồng, vị đạo
sĩ không có nhà. Thấy thế
không ổn, dân trong làng làm
cho nhà đạo sĩ chiếc chòi lá.
Từ ngày ấy, nhà đạo sĩ không
còn nhiều thời giờ tu niệm như
xưa, bận rộn nuôi con bò để
lấy sữa nuôi con mèo. Nuôi con
mèo để đuổi lũ chuột. Phải lo
sửa sang căn nhà. Dân trong
làng không muốn nhà đạo sĩ mất
thời giờ săn sóc con bò, họ
gởi một người đàn bà đến cắt
cỏ nuôi con bò, săn sóc con
mèo thay cho nhà đạo sĩ có giờ
thiền tu.
Nhà đạo sĩ đã có tấm vải che
thân, có con mèo đuổi chuột,
có con bò cho sữa, có căn nhà
để ở, có người đàn bà săn sóc
cuộc đời mình. Chẳng bao lâu,
nhà đạo sĩ không còn thời gian
tĩnh mịch nữa, ông đầy đủ hết
rồi.
Đâu là con đường tu đạo? Ông
lấy người đàn bà làm vợ, thế
là chấm dứt cuộc đời hạnh tu.
Câu chuyện bắt đầu chỉ là
miếng vải che thân, rồi dần
dần nhu cầu sinh ra nhu cầu,
sau cùng nhà đạo sĩ mất lý
tưởng hạnh tu. Làm thế nào nhà
đạo sĩ Sadhu bỏ cuộc, đánh mất
hành trình tu giới của mình?
Của lễ, tặng vật kia êm ả quá
đỗi. Nó như làn gió nhẹ mơ
màng, dật dờ như dòng nước
không tiếng động. Thế mà đánh
đổ nhà đạo sĩ. Sự đổi mới ở
đất nước tôi đang mang dáng
dấp có nhà Sadhu nào sắp ngã
không?
Của lễ dâng cúng không là tội.
Nhưng người đạo sĩ có thể bị
hủ hóa không ngờ. Lòng bao
dung của tín đồ cũng phải khôn
ngoan biết bao, chính họ có
thể đưa con người hướng dẫn
tôn giáo của họ vào tà đạo
bằng của lễ ngẫu tượng.
Người ta làm chủ của cải, rồi
một ngày bị của cải lấy mất tự
do mà họ không ngờ. Để lòng
mình làm chủ hay bị của cải
làm chủ vẫn luôn luôn là một
giằng co khốn khổ. Nó vẫn là
con đường hạnh tu. Thật khó để
mình chiếm hữu của cải chứ
không để của cải chiếm hữu
mình. Nhu cầu này sinh ra nhu
cầu khác. Ta không biết đâu là
bến bờ. Phương tiện nào đưa ta
đạt đến mục đích, khó mà nhìn
thấy.
Sống đơn giản đưa Shadu vào
đời sống tu hạnh. Mất đơn
giản, ông mất lý tưởng. Trong
Giáo Hội, tất cả các đại thánh
đều có đời sống đơn giản.
Không phải trong Giáo Hội Công
Giáo mà thôi, tất cả thánh
nhân trong tôn giáo khác cũng
vậy.
Không ngờ Sadhu đánh mất lý
tưởng. Tội nghiệp ông. Tôi
nghĩ, nhà đạo sĩ nào viết câu
chuyện ấy, đã đạt tới bậc tỉnh
ngộ rất cao như lời dạy “hãy
tỉnh thức và cầu nguyện.” (x.
Những trang nhật ký của một
Linh mục, Lm Nguyễn Tầm
Thường).
Chay tịnh có giá trị và ý
nghĩa thật cao cả.Mục tiêu tối
hậu của chay tịnh là giúp đỡ
mỗi một người dâng trọn vẹn
chính mình cho Thiên Chúa.
Kết thúc Sứ điệp, Đức Thánh
Cha ước mong rằng: mỗi gia
đình và cộng đoàn kitô hữu
biết tận dụng thời gian Mùa
Chay này, để gạt bỏ một bên
những điều gì gây lo ra cho
tâm trí và tăng trưởng trong
những điều nuôi dưỡng tâm hồn,
hầu yêu mến Thiên Chúa và tha
nhân. Tôi đặc biệt nghĩ tới
một sự dấn thân lớn hơn cho
việc cầu nguyện, lectio
divina, chạy đến bí tích hòa
giải và tham dự tích cực vào
bí tích Thánh Thể, đặc biệt
Thánh lễ ngày Chúa nhật. Với
thái độ bên trong ấy, chúng ta
hãy đi vào tinh thần sám hối
của Mùa Chay.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
