CON NGƯỜI THẬT KHÓ HIỂU
Suy gẫm về vạn
vật, về đời người, ta thấy Thiên Chúa quả là mầu
nhiệm. Đường lối và cách hành xử thật khó hiểu.
Ngài làm kiểu gì mà suy mãi chưa ra, nghĩ mãi
cũng không hiểu, đối chiếu rồi mà vẫn chưa sáng.
Nói thế không sai, vì Thiên Chúa khác con người.
Nhưng xét cho
cùng, con người cũng phức tạp và khó hiểu không
kém.
Phức tạp vì con
người không thống nhất đời sống, ngôn hành bất
nhất. Không thống nhất giữa cái là và cái làm,
nói vậy mà không phải vậy. “Điều con người
muốn thì lại không làm, điều không muốn thì lại
làm” (Rm 7,15). Con người không chấp nhận
thân phận của mình. Vì vậy, con người luôn bị
xung khắc giữa chọn lựa, chấp nhận bản thân và
chấp nhận Thiên Chúa. Con người luôn có khuynh
hướng đấu tranh để chứng tỏ bản lãnh của mình là
mạnh, là nhất, có đủ mọi điều kiện làm chủ đời
mình, làm chủ thế giới. Vì lẽ ấy mà con người
rất chậm trong việc đón nhận sự thật, đón nhận
chân lý.
Con người thật khó
hiểu
Khi Gioan tiền hô
đến với họ trong chay tịnh, ăn uống nghiêm ngặt,
đời sống khắc khổ, lương thực bằng châu chấu và
mật ong, mặc áo nhặm da thú thì họ gọi là “bị
quỉ ám”. Còn Chúa Giêsu đến cũng ăn cũng uống,
cuộc sống không có gì dị biệt, thì bị kết án là
mê ăn uống, bạn bè với quân thu thuế và tội lỗi.
Khi Chúa Giêsu đến
đưa ra luật tình yêu thì người biệt phái cứ khư
khư lấy luật công bằng, luật “mắt đền mắt,
răng đền răng”.
Khi Chúa Giêsu dạy
lúc chay tịnh cần tắm rửa cho sạch, xức dầu cho
thơm, cuộc sống hãy lạc quan yêu đời, vui tươi
phấn khởi, thì con người lại nhăn nhó, âu sầu,
phiền não.
Khi Chúa Giêsu dạy
cần chay tịnh từ căn bản bên trong tâm hồn, hãy
xé lòng chứ đừng xé áo, Ngài nhắm đến chất
lượng, thì con người lại nhắm đến số lượng, đến
hình thức bên ngoài, ăn chay mấy lần, ăn chay ở
đâu…
Khi cầu nguyện
Chúa Giêsu dạy phải âm thầm, đóng kín cửa phòng
và cửa lòng lại để chỉ còn một mình đối diện với
Đấng thấu suốt mọi bí ẩn biết mà thôi, thì con
người lại phô trưởng việc cầu nguyện ở giữa
đường giữa phố, ở chốn đông người để nhiều người
biết đến.
Con người thật khó
hiểu
Khi Chúa Giêsu cầu
nguyện và dạy các tông đông là hãy xin cho danh
Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện
dưới đất cũng như trên trời, thì con người lại
khoe khoang và xin cho chính mình.
Khi Chúa Giêsu làm
những phép lạ để phục vụ cho con người được ấm
no, khoẻ mạnh, được chữa lành và được sống lại,
thì con người lại nói là ông ấy dựa vào tướng
quỷ mà trừ quỷ.
Khi Chúa Giêsu dạy
lời hằng sống, nói lời chân thật, thì con người
cho là chói tai, khó nghe, không thể chấp nhận,
rồi bỏ đi.
Khi Chúa Giêsu làm
phép lạ cho Lazarô sống lại thì con người lại
quyết định giết cả ông luôn.
Khi Chúa Giêsu
chịu treo trên thập giá vì tội lỗi của con người
thì con người lại thách thức cứ nhảy xuống khỏi
cây thập giá đi rồi sẽ tin, hay như thầy lang ơi
hãy tự cứu mình đi.
Khi Chúa Giêsu
sống lại thì họ nói là xác Chúa bị ăn cắp (Mt
28,13).
Con người thật khó
hiểu
"Không phải anh em chọn Thầy, nhưng chính Thầy
đã chọn anh em"
(Ga 15,16). Thiên Chúa Đấng khôn ngoan đã chọn
và hướng dẫn con người, thì con người lại tưởng
rằng mình đủ sáng suốt trong chọn Chúa, rồi dễ
bực tức khi thực tế xảy đến, lúc Chúa làm không
theo con đường mình đã đặt ra.
"Không phải là tôi sống, chính là Chúa Kitô đang
sống trong tôi"
(Gl 2,20). Vậy mà con người tưởng rằng mình tự
lo liệu, giải quyết được mọi vấn đề cho đời mình
với những bon chen vun góp đủ thứ rồi coi đó là
bảo đảm để tự kiêu, không cần phải cần đến ai
hay Chúa nào cả.
“Không phải con người đã yêu mến Thiên Chúa,
nhưng chính Người đã yêu thương con người trước"
(1Ga 4,10). Con người nghĩ rằng mình có đi lễ,
có đọc nhiều kinh, làm một số việc đạo đức và
bác ái thì coi là mình đã yêu mến Thiên Chúa
trước và đủ rồi.
“Thầy đã yêu thương anh em, vậy anh em cũng hãy
yêu thương nhau”
(Ga 15,12). Một vài nghĩa cử phục vụ, chia sẻ
thì dễ coi đó là lớn lao, là đi tiên phong trong
việc yêu thương.
"Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng hãy
tha thứ cho nhau"
(Cl 3,13). Con người cứ nghĩ mình quảng đại, bao
dung, là tha thứ đủ, là nhiều, đến 7 lần một
ngày. Không phải, bảy mươi lần bảy…
Con người thật khó
hiểu
Chúa nói ta nghe,
nhưng thực tế ta nói cho Chúa nghe là chính.
Gặp Chúa là để
Chúa làm và biến đổi, thì ta lại khác làm và tìm
cách biến đổi Chúa theo dự định của mình.
Gặp Chúa để khao
khát tìm Thánh ý, thì ta lại tìm mọi cách để
Thiên Chúa nghe và thực hiện chương trình của
mình.
Thiên Chúa khôn
ngoan hơn con người thì con người lại coi đó là
điên rồ.
Con người tưởng
rằng mình đang đứng thì có nghĩa là vững, không,
con người có thể té ngã bất cứ lúc nào. Vì khi
tự cho mình là mạnh thì lúc đó mình yếu.
Thánh Phaolô tông
đồ nói cho giáo đoàn Corintô thật hay : “gieo
xuống thì hèn hạ, mà chỗi dậy thì vinh quang ;
gieo xuống thì yếu đuối, mà chỗi dậy thì mạnh
mẽ” (1Cr 15,43). Kinh hoà bình của thánh
Phaxicô cũng hay : "Tìm an ủi người hơn được
người ủi an, tìm hiểu biết người hơn được người
hiểu biết, tìm yêu mến người hơn được người mến
yêu. Vì chính khi hiến thân là khi được nhận
lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản
thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ”.
Con người thật khó
hiểu
Chúa nói mọi sự
đều có thể, thì con người lại cho là không thể.
“Hỡi những ai vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến
với Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”
(Mt 11,28), thì con người lại kêu mệt mỏi, nặng
nề, quá sức.
“Anh em hãy mang lấy ách của Ta, học với Ta vì
Ta hiền lành và khiêm nhường”(Mt
11,29), thì con người lại kêu là vất vả, khổ
cực.
“Không có tình yêu nào quý hơn người hiến mạng
sống vì người mình yêu”(Ga
15,13), thì con người lại than phiền mình chẳng
được ai yêu thương, quan tâm giúp đỡ.
“Không có Thầy, anh em không làm gì được”
(Ga 15,5), “ơn của Ta đủ cho con” (2Cr
12,9), thì con người lại không muốn hay không
thể tiếp tục được.
Chúa Giêsu nói
đừng sợ, thì con người lại sợ hãi, lại đóng kín
cửa phòng, nản lòng, bỏ cuộc, về quê…
Ôi, con người thật
khó hiểu
Thanh Thanh