MỘt NỀn Nô LỆ MỚI
Các TrẺ Em ViỆt Nam Bị BẮt Hành NghỀ Mãi Dâm
Savannah,
Georgia ngày 1 tháng 3 năm 2008,
Qúy
đọc giả thân mến, đã hơn 7 năm, bắt đầu từ mùa
hè năm 2000 đó, tôi vẫn cứ mang trong lòng những
nỗi đau mà không biết tỏ cùng ai. Những nỗi đau
đó cứ gặm nhấm tôi, gặm con người, gặm khối óc,
gặm cả vào trong giấc ngủ (với những kinh hoàng)
và quan trọng hơn hết là gặm cả vào trong con
tim của tôi. Đã có những lúc tôi muốn thét lên,
thét lên thật to - nhưng bao nhiêu người lại
cản, vì sợ những tiếng thét đó sẽ ảnh hưởng đến
đời sống tu trì của tôi - thế là tôi lại dằn
lòng đau nhói.
Dĩ
nhiên họ cũng có lý của họ. Tôi đang là một tu
sĩ, (rồi sau này, năm 2004 trở thành Linh Mục)
thì ai lại nói tới những chuyện “tầy trời” đó.
Ai sẽ tin tôi đây? Mà nếu có tin, đôi khi họ
còn hỏi ngược lại tôi: “Đã đi tu còn “mò” vào
những chỗ đó làm gì?”
Nhưng
bạn thân mếm, đến hôm nay thì tôi đã không thể
dằn lòng được nữa rồi, tôi phải thét lên – thét
lên đến tới những ai muốn nghe những sự thật
“kinh hoàng” và “ghê tởm” ấy. Sự thật của một
nền nô lệ mới tại Việt Nam, của các trẻ em người
Việt Nam bị BÁN - BẮT và ÉP làm nô lệ
tình dục tại các nhà thổ ở Campuchia và
Malaysia.
*************
Trước
khi bắt đầu “thét lên những câu chuyện có thật
đó, xin cho tôi dài dòng một tí để bạn có thể
hiểu những gì sảy ra.
Chuyện bắt đầu từ năm 1997. Năm đầu tiên tôi
thu xếp kỳ nghỉ hàng năm để làm việc và sống với
các trẻ bụi đời và cứ thế đến nay đã 11 năm – mà
tôi đã có lần chia sẻ với các bạn trong những
câu chuyện của “Một Chuyến Đi.”
Rồi
chuyện lại bắt đầu vào mùa hè năm 2000, tôi trở
về Việt Nam để sống với các trẻ em cơ nhỡ, và
“tình cờ” trong một bữa ăn, được một người bạn
giới thiệu một “phóng viên” sắp sửa đi
Camphuchia để tìm hiểu tình hình các trẻ em Việt
Nam bị đưa vào các nhà thổ làm nô lệ tính dục.
Thế là tôi, một tu sĩ – năm thứ nhất Thần Học -
“tình nguyện” xin được đi theo. Và bắt đầu từ
đó, năm nào tôi cũng trở lại Campuchia.
Mỗi
lần tôi trở về Campuchia, tôi vào vai của một
thương gia người Singapor giàu có, chỉ biết nói
tiếng anh (không hề biết tiếng Việt), thuê 4 hay
5 em từ 3 đến 5 ngày và “sống chung” với các em.
Câu
chuyện mà tôi luôn kể để lấy lòng tin của các em
về “gia cảnh” của tôi là: “Tôi đã có vợ, (dĩ
nhiên là tôi luôn đeo trên ngón tay một nhẫn
cưới giả). Vợ chồng tôi đang có xích mích và
tôi muốn đi chơi cho khuây khoả. Tôi rất yêu
vợ, nên không thể “ăn ở” với người khác, mà chỉ
muốn có người “accompany,” và đi chơi vài ngày
cho đầu óc được thảnh thơi.”
Để
chứng minh “câu chuyện” tôi bịa là sự thật, và
cũng là để tôi ÍT bị cám dỗ, tôi luôn tìm những
điểm đến của du khách (tourist destinations) hay
các bãi biển đông người để dẫn các em đi chơi cả
ngày – và tối mịt, khi thân xác đã rã rời, mới
quay trở về khách sạn và lăn đùng ra… ngủ!
Trong
những ngày ở chung với các em đó, tôi đã hiểu
được các em rất nhiều, hiểu được những nguyên
nhân và con đường đưa các em vào cái chỗ “ghê
tởm” này; hiểu được tại sao các em muốn thoát ra
mà không dám; hiểu được những kinh hãi về thân
xác mà các em phải gánh chịu; và hiểu được những
bệnh hoạn thú tính của những con người tìm vào
chốn này. Bên cạnh những nỗi kinh hoàng cả về
thân xác lẫn tinh thần do những kẻ ăn chơi gây
ra, các em còn phải chịu những trận đòn đến ngất
xỉu, những ngày liên tục bị bỏ đói, chỉ có nước
mà không có cơm của những tay “đầu gấu” được các
tú ông, tú bà, thuê để dằn mặt các em khi các em
làm gì sai hay không chịu tiếp khách.

Những
gì tôi nghe được tôi sẽ bắt đầu kể hầu qúy đọc
giả. Tôi tin những điều đó là SỰ THẬT vì tôi
nào có hỏi các em về những chuyện đó đâu. Với
lại các em có hiểu tôi nói gì đâu. Tôi nói 10
chữ tiếng Anh, may ra các em hiểu được 1.
Nhưng vì các em không biết là tôi nghe và hiểu
được tiếng Việt nên các em “tự do” nói chuyện
với nhau bằng tiếng Việt (và dĩ nhiên tôi còn
khuyến khích.) Và những gì tôi sẽ kể ra sau đây
là những CƠN ĐAU và những DẰN VẶT mà các em tự
kể cho nhau nghe, để chia xẻ, để cảm thông, và
để giúp nhau… TRÁNH nếu có điều tương tự sảy ra.
***************
Tôi
vẫn biết rằng, sau khi tôi “thét” lên những điều
này thì tính mạng tôi có thể sẽ nguy hiểm hơn,
ngay cả khi tôi trở về VN, vì những “mắt xích”
cổ thụ của “dường dây” buôn bán các em là ở VN,
nhưng kệ tôi vẫn phải thét lên – Chỉ nguyện xin
cho các em được bình an. Còn tôi thì đã có …
Chúa lo!
Bạn
thân mến, đọc tới đây nếu bạn không muốn biết
những sự thật tôi sắp kể, xin đừng đọc tiếp –
Còn nếu bạn muốn, xin mời theo tôi, chúng ta đi
vào chuyện thứ nhất:
Chuyện “Tao Không
Vô Nhà Thờ Đâu”
(Tên của
các em đã được thay đổi để bảo vệ an toàn và
danh dự cho các em)
Để
tìm được cái nhà thờ Công Giáo ở đất nước Chùa
Vàng – Campuchia này không phải là chuyện dễ.
Mà tìm nhà thờ để làm gì bạn nhỉ?
Thì
bạn vẫn biết đấy, tôi cũng là một Tu Sĩ Công
Giáo. Đã là một tu sĩ thì không có cớ gì tôi bỏ
lễ Chủ Nhật được. Nói thật, bỏ đọc kinh sáng
tối thì… đôi khi tôi cũng có, nhưng bỏ lễ Chủ
Nhật thì không; không đời nào; không có lý do
gì; và không có gì quan trọng hơn Thánh Lễ ngày
Chủ Nhật. Tôi lớn lên đã được gia đình giáo dục
thế - Giờ đây là một tu sĩ thì tôi càng TIN vào
nền giáo dục đó hơn.
Thế
là chiều thứ 6, tôi và 4 em bé gái (mà tôi thuê)
leo lên chiếc Camry và bắt anh tài xế đi tìm nhà
thờ. Sau nhiều lần dừng lại hỏi đường và lạc
vào hai cái nhà thờ tin lành, thì xe dừng trước
cửa một nhà thờ Công Giáo. Nói là nhà thờ,
nhưng thực ra nó còn bé hơn cái nhà nguyện dùng
làm lễ hàng ngày của giáo xứ tôi.
Tôi
mở cửa xe, bước ra bước ra khỏi cái ghế trước,
vươn vai hít thở không khí trong lành và… làm
dấu. Đó cũng là thói quen của tôi - mỗi khi đi
ngang qua nhà thờ thì làm dấu. Bốn cô bé cũng
bước ra khỏi xe, vẫn cười nói hồn nhiên. Mặc kệ
các em, cứ để các em tự nhiên. Tôi đưa mắt tìm
xem có tấm bảng nào ghi giờ lễ không. Chẳng tìm
thấy thấy bảng hiệu tiếng Anh, tiếng U gì cả,
toàn là tiếng Campuchia, tôi quay lại hỏi người
tài xế:
-
Do
you know, what time is Sunday mass? (Anh có
biết lễ Chủ Nhật mấy giờ không)
-
Eight! Anh ta đọc một lần qua tấm bảng viết
bằng tiếng Campuchia, và trả lời cộc lốc.
-
Thank
you! Tôi trả lời.
Sau
đó tôi đứng thả hồn, miên man suy nghĩ và bắt
đầu so sánh những ngôi Chùa được đúc bằng vàng
và “nhà thờ” của Chúa – Hoá ra Chúa lúc nào cũng
nghèo. Đang miên man, thì tiếng các em gái đã
kéo tôi về với thực tại.
-
Ông
này chắc là người có đạo đó. Tiếng của bé
Châu13 tuổi cất lên.
-
Sao
mày biết? Nga, cô bé 16 tuổi, “với thâm niên”
3 năm làm nô lệ trong nhà thổ - là “chị hai” của
nhóm 4 cô gái này, hỏi chen vào.
-
Nếu
hỏng có đạo ổng tìm nhà nhờ làm gì? Châu trả
lời.
-
Coi
chừng ngày Chúa Nhật này ổng bắt tụi mình đi với
ổng vô nhà thờ đó. Hoa, cô bé 15 tuổi bình
phẩm.
-
Tao
hỏng nghĩ vậy đâu. Đi chơi thì đi, chứ đi nhà
thờ thì đi làm gì. Tao đâu có đạo đâu mà đi.
Dzậy là sáng Chúa Nhựt được ngủ đã rồi. Nga nói
chắc như đinh đóng cột.
-
Hỏng
dám đâu. Hoa phản bác. Hồi trước giờ ổng đi
đâu ổng cũng bắt tụi mình đi theo hết. Tao nghĩ
là Chúa Nhựt này cũng dzậy thôi.
-
Tao
bảo đảm là ổng không bắt mình đi nhà thờ. Châu
một lần nữa khẳng định. Tụi mày không nhớ ban
sớm với ban khuya ổng cầu nguyện, ổng bắt tụi
mình phải im lặng cho ổng cầu nguyện sao? Cho
nên Chúa Nhựt này ổng đi nhà thờ cầu nguyện, ổng
cũng sẽ muốn được im lặng.
Nghe
tới đây là tôi hiểu được các em này không phải
là người Công Giáo và cũng chưa bao giờ bước
chân vào nhà thờ tham dự thánh lễ. Vì nếu đã đi
lễ, thì biết chắc là Thánh Lễ đâu có “im lặng để
cho ổng cầu nguyện.” Thế là tôi muốn dẫn các em
vào bên trong nhà thờ.
Vừa
bước lên những bậc thềm trước cửa nhà thờ, tôi
vừa khoát tay ra hiệu cho các em đi theo tôi.
Các em bỏ dửng câu chuyện và chạy theo tôi.
Nhưng riêng bé Thoa 12 tuổi, mới bị đưa qua từ
Việt Nam được gần 1 năm, này giờ vẫn im lặng -
giờ lí nhí lên tiếng:
-
Tao
không vô nhà thờ đâu.
-
Trời,
giỡn hoài – nhõng nhẽo nữa hả má - “Chị hai” Nga
vừa cười vừa chọc.
-
Không, tao không muốn vô nhà thờ. Vẫn lí nhí
nhưng có vẻ cứng rắng hơn, Thoa trả lời.
-
Thôi
đi má, tụi con bế má vô. Châu vừa dứt lời thì
cả ba chạy xuống những bậc tam cấp để “bế” Thoa
lên.
-
Bỏ
tao xuống, tao không vô nhà thờ. Thoa lớn
tiếng. Tao đã nói là tao không muốn vô trong đó
mà. Tụi mày đi đi, đừng có làm phiền tao. Kèm
theo những câu nói đó là một tràng ngôn ngữ tục
tĩu được phóng ra từ miệng của Thoa.
-
Mày
mà hỏng vô coi chừng ổng đuổi mày dzề đó. Đi
với ổng xướng vầy, giờ tự nhiên giở chứng không
dzô. Nga nói như dạy đời.
-
Ổng
đuổi thì đuổi, tao không dzô là không dzô. Thoa
cứng rắn trả lời.
Thấy
tình hình căng thẳng qúa, tôi giả lơ và nói to:
-
The
Church is closed. Let’s go home! (nhà thờ đóng
cửa rồi, thôi đi về)
Nói
xong tôi bước lên xe và kêu các em cùng lên xe.
Vẫn với vẻ mặt “giả nai” như không hiểu các em
mới tranh luận điều gì, tôi vừa béo vào mặt bé
Thoa vừa hỏi:
-
Are
you ok? What is going on? (Em có sao không?
Chuyện gì vậy)
Nhưng
em có hiểu tôi hỏi gì đâu mà trả lời. Em chỉ
nhìn tôi và nhúm miệng cười, tuy gương mặt vẫn
còn rất khó chịu và lấm lét với nhiều lo lắng.
Thế
là bắt đầu từ hôm đó tôi quyết tâm tìm cách gợi
chuyện, hay vẽ chuyện để cho các em nói với nhau
về đề tài… nhà thờ. Tôi quyết tâm phải biết
được cái lý do tại sao Thoa nhất quyết không vào
nhà thờ, dù em biết rằng có thể bị tôi đuổi về
và không thuê nữa.
******************
Nói
tới đây, tôi xin đi ra ngoài câu chuyện một tí
để giải thích cho qúy đọc giả biết tại sao các
em “thích” đi với tôi.
Sau
hơn 3 năm “làm việc” ở Campuchia, tôi đã phần
nào xây dựng được chữ TÍN. Chữ tín không phải
chỉ ở nơi các em, mà còn đến từ các tú ông, tú
bà, ngay cả những tay anh chị được cử đi theo
dõi tôi và bảo vệ các em, sợ tôi dẫn các em
trốn.
Các
tú ông tú bà tin tôi vì tôi … “sòng phẳng” với
họ, chưa bao giờ kỳ nèo bớt giá. Tôi luôn “trả”
các em về cho họ đúng giờ. Tôi luôn trả các em
về cho họ trong một trạng thái vui vẻ, không mệt
mỏi, và không “sứt mẻ” điều gì.
Các
tay anh chị tin tôi, vì tôi chưa bao giờ làm cho
họ phải lo lắng. Họ chưa bao giờ phải mất công
theo dõi tôi. Vì khi tôi đi chơi với các em,
tôi thường vẫn cho họ đi theo. Họ vừa làm việc
của họ, lại vừa được đi chơi thì còn gì xướng
bằng. Không những chỉ được đi chơi miễn phí,
các bữa ăn của họ cũng được tôi trả tiền. Thỉnh
thoảng tôi còn thuê phòng ngay đối diện phòng
của tôi cho họ ngủ để … canh tôi – tránh cho họ
phải vật vờ trước cổng khách sạn theo dõi. Thế
còn gì bằng.
Các
em tin tôi đơn giản là vì các em rất… xướng khi
được tôi thuê. Các em truyền miệng cho nhau về
“ông thương gia người Singapor, mỗi khi giận vợ
lại tìm người đi chơi chung. Ông ta chưa bắt ai
phải “phục vụ” ổng bao giờ - đã không phải làm
những điều dơ dáy đó, lại được ổng cho đi chơi
và đôi khi còn mua quần áo mới cho nữa! Đó là
lý do chính tạo sao các em “thích” được tôi thuê
và đôi khi còn giành nhau nữa. Dài dòng ra
ngoài lề câu chuyện như vậy cho bạn hiểu, bây
giờ chúng ta trở lại câu chuyện nhé.
***********************
Sau
thêm ba ngày nữa sống với các em thì câu chuyện
dẫn đến lý do tại sao Thoa quyết định không vào
nhà thờ đã có màn kết của nó.
Thoa sinh ra và lớn lên
trong một gia đình công giáo nghèo tại tỉnh An
Giang. Như những gia đình công giáo và những
đứa bé khác sống ở làng quê, em đi lễ mỗi Chủ
Nhật; đi học Giáo Lý tuần 2 ngày và siêng năng
tham dự lễ ngày thường. Em đã được học giáo lý,
học về Thiên Chúa yêu thương, học về sự hiện
diện của Chúa trong thế giới hôm nay. Và cũng
như những đứa trẻ khắc em TIN rằng Thiên Chúa
thương em và thương gia đình của em lắm. Và
không dừng lại ở niềm tin đơn giản đó, em cũng
bắt đầu biết cầu nguyện; cầu nguyện cho em và
cho gia đình em thoát khỏi cái cảnh nghèo nàn;
cầu nguyện cho ba em bỏ uống rượu và cầu nguyện
xin Chúa che chở em và mẹ em tránh được những
trận đòn chí tử mỗi khi ba em say sỉn.

Và hình như Chúa đã
nhận lời em. Một người thân của má em, sau khi
lên thành phố lập nghiệp trở về quê và hứa đưa
em lên đó giúp việc nhà, cô sẽ cho em chỗ ăn và
chỗ ở, trả em 700 ngàn một tháng, và còn ứng
trước cho em 3 tháng tiền lương. Một số tiền mà
gia đình em không bao giờ dám nghĩ tới. Em mừng
thầm trong bụng, em cám ơn Chúa. Em nhẩm tính,
“vậy là em có thể giúp gia đình em thoát khỏi
cái nghèo!” Chỉ cần hai tháng lương của em là
đã bằng thu nhập của gia đình em một năm! Nhưng
rồi những nhẩm tính đó cùng với những hy vọng
thoát nghèo của em mau chóng tan thành mây
khói.
Thành phố đâu em không
thấy, tiền lương đâu em không biết, chỉ thấy
mình nằm trong cái “cũi nhốt người” này đã gần
một năm. Những ngày đầu em còn chưa biết chuyện
gì sảy ra nên khóc lóc và la hét mỗi khi có…
khách. Và rồi những trận đòn nhừ tử, những ngày
được bỏ đói đã dạy em cắn răng làm những điều
không thể chấp nhận được trong cái tuổi của em,
tuổi 12. Có những ngày trong vòng 24 tiếng em
phải tiếp cả hơn 10 người đàn ông.
Tuy trong tận cùng của
tăm tối cuộc đời đó em vẫn tin Chúa và vẫn cầu
nguyện. Em cầu nguyện xin Chúa đưa em ra khỏi
nơi này – nơi quy tụ những con qủy trần gian –
nơi địa ngục trần gian. Em xin Chúa cho em được
về với gia đình – cho dù em có đói, em có bị ba
đánh đập nhưng vẫn không thể so sánh được với
nơi này.
Nhưng em đã thôi không
cầu nguyện cách đây vài tháng. Em đã quyết định
chắc chắn là không có Thiên Chúa nào cả. Chính
vì thế em không cần cầu nguyện. Em lý giải với
bạn bè của em: “Cho dù có ông Chúa đi chăng
nữa, ông ta cũng không nghe lời tao. Ông ta
không thèm để ý tới những lời tao nói. Ông ta
không thương tao, nên tao cũng không thèm
ổng….”
Bạn
thân mến, những lời đó đã như lưỡi đòng đâm qua
tim tôi. Tôi là một Linh Mục, cả cuộc đời tôi
cố gắng mang mọi người tới Chúa, giúp họ nhận ra
Thiên Chúa, giúp họ tin vào Chúa, thế mà giờ
đây…….. Thật sự, chính tôi cũng đang phân vân
không biết có sự hiện diện của Thiên Chúa
không? Em nói có lý quá, cái lý của một đứa trẻ
12 tuổi đã làm cho tôi phải câm nín và … hoang
mang. Không những em có lý, mà cái lý đó còn có
cái tình nữa chứ. “sao Chúa không thương em, em
thương Chúa lắm mà? Sao Chúa không nghe em, em
vẫn nói chuyện với Chúa mà Chúa ơi!”
Và
bạn thân mến, với những lý do đó em đã sẵn sằng
bảo vệ cái “luận lý” không có Thiên Chúa của
mình bằng cách quyết định không bước vào nhà
thờ, cho dù có thể bị tôi đuổi về với các “con
qủy” trong cái “điạ ngục trần gian.”
Chút suy tư:
Tôi
đã đọc ở đâu đó một câu chuyện của một bà mẹ dạy
con của mình khi hai người cầu nguyện trước một
tượng chúa Kitô Vua đã bị bom đạn tàn phá và bể
nát. Đứa bé hỏi mẹ:
-
Tại
sao mẹ lại cầu nguyện trước tượng Chúa không có
tay chân, và mắt cũng như miệng này.
Và bà
mẹ đã đã lời:
-
Vì mẹ
đang xin Chúa cho mẹ ơn can đảm để chính mẹ sẽ
trở nên con mắt của Chúa, lỗ tai của Chúa, miệng
của Chúa, trái tim của Chúa và cánh tay của
Chúa. Mẹ và còn, mình sẽ là con mắt của Chúa để
NHÌN thế giới với một cái nhìn nhân hậu; là lỗ
tai của Chúa để NGHE và CẢM THÔNG những niềm vui
cũng như những đau khổ của con người; là miệng
của Chúa để AN ỦI những ai cần được ủi an; là
trái tim của Chúa để YÊU THƯƠNG những người
không ai yêu thương; và là cánh tay của Chúa để
NÂNG ĐỠ những người không ai nâng đỡ.
Bạn
thân mến, đời sống đạo đức thánh thiện và những
công việc bác ái, không phải là đời sống chỉ
dành riêng cho những giám mục, linh mục, hay tu
sĩ mà dành cho tất cả mọi người chúng ta. Xin
giúp mỗi người chúng ta biết nhận ra “ơn gọi trở
nên thánh” của mình, biết ý thức được mình là
men cho bột, là muối cho đời, là ánh sáng cho
thế gian, là môi miệng, là tay chân, là trái tim
của Chúa Giêsu ở trần gian này, để qua đó khắp
nơi và mọi người trên trái đất nhận ra được sự
hiện diện đích thực của Thiên Chúa; của mầu
nhiệm Ngôi Lời nhập thể và ở giữ chúng ta; để
nơi nơi vang lên lời chúc tụng ngợi khen Thiên
Chúa là cha chúng ta ở trên trời. Amen.
Linh Mục Martino Nguyễn Bá-Thông
Nếu muốn kiểm chứng những câu chuyện này, bạn có
thể liên lạc với tôi qua trang web
www.hayyeuthuongnhau.org trong đó bạn sẽ có
đầy đủ email, số điện thoại và giáo xứ tôi đang
phục vụ.
Đọc thêm:
Nô lệ tình dục: Chuyện mua trinh
Lm Nguyễn Bá
Thông