Nô Lệ Tình Dục - Chuyện “Mua Trinh”
(Tên của
các em đã được thay đổi để bảo vệ an toàn và
danh dự cho các em)
Có
những người da trắng bệnh hoạn về than xác nhất
là về mặt tình dục và chỉ muốn quan hệ với trẻ
em. Bên cạnh đó cũng có những người á châu bệnh
hoạn về tư tưởng và muốn “mua trinh” các em nhỏ
để “xả xui” trong việc kinh doanh. Trong chuyện
“Mua Trinh” này, tôi xin kể cho bạn nghe những
gì tôi đã nghe được từ các em. (xin vui lòng
đọc phần “Giới Thiệu” để hiểu hơn những gì tôi
kể.)
Họ là
ai? Thưa họ là những thương gia có thế giá và
máu mặt trong những phi vụ làm ăn lớn ở Á Châu.
Mỗi khi họ trúng mánh thì họ tung tiền qua cửa
sổ để yến tiệc ăn mừng. Khi họ bị thất bại thì
họ tìm cách “xả xui” bằng cách quan hệ thân xác
với các trẻ em.
Thường thì họ chọn những em khoảng chừng 12 đến
14 tuổi, ngay sau khi các em có kinh nguyệt lần
đầu. Họ trả cho các chủ chứa từ 400 cho đến
1000 dollars để có thể ở với các em trung bình
từ 5 đến 10 ngày. Điểm đến thì họ có quyền
chọn, nhưng khách sạn thì các chủ chứa chọn, vì
các chủ chứa không muốn đưa các em đến những
khách sạn không quen biết. Theo ước tính của
riêng cá nhân tôi qua 7 năm sống và làm việc với
các em, thì khoảng 20-30% các em “được” cho uống
thuốc hay uống rượu khi quan hệ lần đầu. Các em
này “may mắn” được mê man, nên không biết đau
đớn và tủi nhục khi bị cưỡng hiếp. Chỉ sau khi
tỉnh dậy các em mới vật vã đối diện với sự thật
đã rồi. Trong khi đó đa số các em khác phải
trải qua những đau đớn kinh hoàng cả về thân xác
lẫn tinh thần khi bị cưỡng ép quan hệ xác thịt
lần đầu.
Xin
lỗi bạn, nãy giờ tôi dài dòng một chút để bạn có
thể hiểu được những “bối cảnh” chung quanh của
sự việc. Mong tránh những sự hiểu lầm. Giờ đây
tôi đi thẳng vào câu chuyện “mua trinh” nhé.
**********************
Trong
4 cô bé mà tôi “thuê” lần này có 2 em còn rất
trẻ, hay nói đúng hơn là còn rất bé. Khi tôi
được vào trong nhà thổ để “xem mặt” và chọn các
em tôi đã nhìn thấy nét sợ hãi trên khuôn mặt
của hai em nên tôi chọn hay em ngay. Với hy
vọng tôi có thể khám phá ra những gì đã sảy đến
với hai em chăng? Bên cạnh đó tôi cũng không
quên chọn hai em đã đi với tôi lần trước – Vì
hai em đã quen với tôi nên dễ cởi mở với những
câu chuyện hơn.
Cũng
như mọi lần, tôi luôn thuê loại phòng khách sạng
sang trọng – Suit - Loại có hai phòng nối liền
nhau, 1 phòng ngủ và một phòng coi tivi. Tôi
ngủ trên sofa ở ngoài phòng tivi, còn các em
chia nhau ngủ trên hai giường ở phòng ngủ. Đêm
nay là tối đầu tiên, tôi muốn có thời gian “làm
quen” với các em,và cũng để các em có cơ hội TIN
tôi là người Singapore tốt bụng đang buồn vì
“cãi nhau với vợ” nên tôi gọi đồ ăn lên phòng.
Tôi dặn khách sạn biến phòng coi tivi thành một
phòng ăn ấm cúng và trang nhã.
Trong
bữa ăn, tôi cố gắng gợi chuyện nhưng cũng chẳng
đi đến đâu, vì các em chẳng hiểu Tiếng Anh. Tôi
luôn cố gắng tỏ ra mình là một con người thân
thiện và tốt bụng, nhưng vẫn phải giữ vẻ mặt
buồn rầu của một người đang “có chuyện buồn.”
Gần cuối bữa ăn thì chúng tôi có vẻ thân mật hơn
với nhau khi tôi lấy kẹo sôcôla mang từ mỹ về
chia cho các em. Hoa, cô bé đã từng ở chung với
tôi tíu tít:
-
Tao
biết mà, ông này thế nào cũng có kẹo cho tụi
mình.
Hai
bé mới đi lần đầu vẫn rụt rè khi nhận kẹo từ tay
tôi.
-
Tụi
mày đừng có sợ, ông này tốt lắm, ổng không có
“chơi” tụi mình đâu. Hoa động viên.
-
Hổng
chừng ngày mai ổng còn dẫn tụi mình đi du lịc và
mua quần áo, như ổng đã làm lần trước đó. Tụi
mày đừng có lo. Ông này không phải là “cha già
dê” đâu. Duyên thêm vào.
-
Đôi
lúc tao ước gì vợ chồng ổng cãi nhau hoài, để
cho ổng dzìa đây thường xuyên. Hoa nói xong rồi
cười lớn.
-
Con
này, mày trù ổng không à. Cũng may là ổng không
hiểu tiếng Việt chứ ổng mà hiểu là mày chết rồi
đó. Duyên cảnh cáo Hoa.
Tối
hôm đó chúng tôi không đi đâu, riêng tôi thì rất
mệt mỏi vì phải ngồi cả ngày xe từ Việt Nam qua
nên sau khi coi tin tức thế giới từ đài CNN, tôi
dọn sofa và cố gắng đưa mình vào giấc ngủ. Tuy
vậy tôi nằm đó quay cuồng với những suy nghĩ –
và cũng hơi lo sợ. Nỗi sợ đó thì lần nào cũng
có. Tôi bỗng nghe có tiếng chân người đi rất
nhẹ ở phòng ngủ bên trong. Trong màn đêm tôi
thấy hai cái đầu mấp mé sau cánh cửa ngăn hai
căn phòng đã được tôi cố tình để hờ không đóng.
-
Ổng
ngủ rồi. Tiếng của một trong hai cô bé lần đầu
đi với tôi cất lên.
-
Sao
tao sợ quá. Thằng cha hiếp tao tuần trước cũng
là người Singapore. Bé kia nói trong hơi thở của
lo lắng và sợ hãi. Tao hy vọng là chị Hoa và
chị Duyên nói đúng. Mong là ổng không mất dạy
như thằng cha đó.
-
Hai
đứa mày đi ngủ đi. Để cho ổng ngủ. Đừng có phá
ổng. Duyên có vẻ ra lệnh nhưng giọng cũng rất
nhỏ, có thể là sợ tôi thức giấc.
Tôi
nằm đó mà máu nóng sôi sùng sục. Đầu óc tôi
miên man hình dung ra những gì đã có thể sảy ra
với bé Nga. Tôi như điên lên, nhưng dằn lòng vì
biết mình đang giả vờ ngủ.
Sáng
hôm sau, khi đã ăn sáng, chúng tôi thuê xe “túc
túc” (loại xe Honda kéo – như chúng ta vần
thường thấy ở miền Tây) đi chợ tham quan và mua
sắm. Tôi cho phép mỗi em mua một cái vòng đeo
tay và một cái váy đầm sang trọng để tối nay tôi
sẽ dẫn các em đi ăn ở một nhà hàng rất sang
trọng. Mất hết gần 200 dollar. Nhưng chỉ nghĩ
tới là các em sẽ vui nhu thế nào khi nhìn thấy
mình đẹp và được đi vào nhà hàng 5 sao cũng đủ
làm cho tôi … ấm lòng!
Chúng
tôi ăn trưa ở chợ – các em ngạc nhiên lắm khi
thấy tôi cũng biết ăn bốc như các em. Sau bữa
trưa chúng tôi về lại khách sạn nghỉ. Và buổi
chiều thì chúng tôi đi tắm biển. Tối hôm đó tôi
đóng bộ vest “Ralph Lauren” sang trọng và cùng
các em bước vào chiếc xe camry đang đợi trước
cửa. Chúng tôi lên xe với cái nhìn … soi mói
của nhiều người. Mặc kệ, tôi biết họ đang nghĩ
gì.
Xe
dừng lại trước một nhà hàng Hồng Kông tráng lệ.
Đay là nơi những thương gia tụ họp ăn uống sau
những bản hợp đồng được ký kết. Chúng tôi bước
nhanh vào trong phòng riêng mà tôi đã đặt sẵn,
tránh những cái nhìn không thiện cảm. Cả bốn cô
bé hôm nay vui ra mặt. Ngay cả Nga và Bông cũng
không còn rụt rè như hôm qua nữa. Tôi coi thực
đơn và gọi toàn là những món ngon, đặc biệt là
món tôm hùm rang muối với tỏi. Các em ăn ngon
lành, cười nói vui vẻ như quên hết sự đời. Bông
đứng lên muốn đi nhà vệ sinh thế là Nga cũng
muốn đi theo. Vừa ra khỏi cửa được vài bước Nga
chạy như bay trở lại. Mặt cô tái mét và nước
mắt đầm đià. Em chui xuống gầm bàn và không cho
ai dỗ. Tôi cố gắng hết sức dùng những câu tiếng
anh thật dễ để hỏi và an ủi nhưng cũng chẳng ép
phê gì, thế là tôi nháy mắt cho Hoa và Duyên hỏi
em coi chuyện gì đã sảy ra.
Trong
tiếng nấc và sợ hãi Nga cho biết là “cái thằng
cha ‘mua trinh’ em tuần trước đang ngồi ăn trong
nhà hàng này, ngay gần nhà vệ sinh.” Và mặc cho
Duyên và Hoa an ủi, em vẫn nhất định không chịu
ra khỏi gầm bàn. Thấy tình thế có vẻ căng thẳng
tôi đứng dậy, đi tới tận quầy tính tiền để trả
tiền, cũng là để quan sát xem “thằng cha” đó là
ai. Có quá nhiều người Á Châu trong nhà hàng
này, thế là sau khi trả tiền xong tôi lững thững
quay về bàn ăn và lấy chiếc áo vest khoác lên
trên đầu của Nga, và 5 chúng tôi rời nhà hàng,
bỏ dở bữa ăn đang ngon miệng.
Đêm
hôm đó, em kể câu chuyện của em cho các bạn nghe
và tôi xin tóm lại như sau:
Em
không thuộc nhóm “may mắn” bị chuốc rượu hay
thuốc mê khi bị “mua trinh.” Em chống lại mãnh
liệt: em khóc than, em gào thét, em cấu xé. Đáp
lại sự chống phá mãnh liệt của em là những đe
doạ, rồi đến những cái tát tai, và cuối cùng em
bị cột hay tay vào thành giường và cái khăn lau
mặt được nhét vào miệng của em.
Em vẫn vùng vẫy trong
những đớn đau của thân xác khi bị “mua trinh.”
Và sau khi thằng cha đó đã thoả mãn thú tính,
thì em được mở trói và bị lôi vào nhà tắm để rửa
những giọt máu vây vãi trên người. Và trong hai
ngày ở với thằng cho đó em đã bị cưỡng hiếp 5
lần.
Tôi
nằm ngoài sofa nghe em kể với 3 cô bé kia mà như
muốn điên lên. Tim, gan và mọi thứ trong cở thể
tôi như đảo ngược. Mắt tôi đang nhìn vào tivi
mà như đang nhìn thấy chính “thằng cha” đó. Tôi
muốn đạp đổ và đập nát tất cả những gì quanh
tôi. Tôi muốn lao vào trong phòng ôm em vào
lòng và an ủi em, nhưng…. Tôi không thể làm
được những điều đó. Tôi sẽ bị lộ diện và tôi sẽ
chết và có thể em cũng sẽ chết.
Ba
ngày sau đó tôi cứ như người mất hồn. Tôi không
đủ can đảm để nhìn thẳng vào mặt em, vì tôi sợ
tôi khóc. Nhưng tôi lại cứ lén nhìn sau lưng
em, nhìn khi em không nhìn tôi. Nhìn để gởi tất
cả tình thương yêu của tôi cho em.
Chút Suy Tư:
Bạn
thân mến, một
câu chuyện buồn thường làm cho người ta không
muốn nghe vì nó dễ làm cho họ cảm thấy buồn.
Và khi tôi ngồi viết lại câu chuyện “mua trinh”
này mà da gà tôi vẫn còn nổi lên, nước mắt tôi
vẫn tuôn dài, và thú thật với bạn “sự điên giận”
vẫn còn cuồng nhiệt trong tôi. Tôi đã phải đứng
dậy đi ra khỏi phòng vài lần, uống nước và nhìn
lên Thánh Giá cầu nguyện, cho tâm hồn tôi bớt
sóng để có thể hoàn tất câu chuyện này. Tôi xin
lỗi nếu tôi đã làm cho bạn buồn. Nhưng bạn ơi,
cuộc sống của bạn và tôi chắc đã
có những lần gặp những chuyện rất đau thương,
cảm thấy như gục ngã, nhưng lại có một ai đó
giúp chúng ta qua được thì còn niềm vui nào bằng
bạn nhỉ!
Xin bạn đừng buồn, vì đó không là chủ đích của
tôi khi viết câu chuyện này. Và chắc chắn những
em bé bị bán qua Campuchia làm nô lệ tình dục
cũng không vui khi khi biết rằng bạn buồn về
chuyện buồn của họ.
Tôi mong bạn sau khi đọc bài này hãy thương các
em hơn! Hãy sống tốt hơn!
Nếu cuộc đời cần bạn vui, xin bạn hãy góp cho
đời một nụ cười! Nếu cuộc đời
đang ban tặng cho bạn điều gì, xin bạn hãy trân
trọng giữ nó, và biết chia sẻ cho những người
chung quanh. Xin bạn đừng than phiền hay đòi
hỏi quá đáng vì biết bao nhiêu người đang ước mơ
những điều bạn đang có nhưng lại không được.
Và
sau khi đọc xong bài viết này, nếu trong tâm hồn
bạn có một tiếng mời gọi nào đó; có thể nó là
lời mời gọi bạn chia sẻ những gì bạn có với
những người kém may mắn hơn bạn trong gia đình,
nơi cộng đòan, sở làm, hay thế giới này, xin bạn
đừng khước từ và đừng bao giờ sợ cất lên tiếng
nói thay cho họ. Xin bạn hãy cùng với tôi gởi
bài viết này đến tất cả những người bạn quen
biết. Các em cần bạn! Xin bạn hãy là tiếng nói
của các em đến với thế giới bên ngoài. Xin bạn
hãy bằng tiếng nói hay hành động của mình dẫn
các em ra khỏi “điạ ngục trần gian” hay “cái cũi
nhốt người” để cho các em có cơ hội nhìn về ánh
sánh.
Phúc
âm thánh Marcô đoạn10 câu 13 đến 16 ghi lại như
sau: Người ta dẫn trẻ em đến với Ðức Giêsu,
để Người chạm tay vào chúng. Nhưng các môn đệ
xẵng giọng với chúng. Thấy vậy, Người bực mình
nói với các ông: "Cứ để trẻ em đến với Thầy,
đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa thuộc về
những ai giống như chúng. Thầy bảo thật anh em:
Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa như một trẻ
em, thì sẽ chẳng được vào". Rồi Người ôm lấy
các trẻ em và đặt tay chúc lành cho chúng.
Linh
Mục Martino Nguyễn Bá Thông
www.hayyeuthuongnhau.org
Đọc thêm:
Nên nô lệ mới: Trẻ em VN bị bắt hành
nghề mãi dâm
Lm Nguyễn Bá
Thông