QUYỀN LỰC KỲ DIỆU CỦA ĐỨC ÁI
(CN 16TN – Mt 13,
24-43)
“Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì
cỏ lùng cũng xuất hiện. Đầy tớ mới đến thưa chủ
nhà rằng: “Thưa ông, không phải ông đã gieo
giống tốt trong ruộng đó sao? Thế thì cỏ lùng ở
đâu mà ra vậy? Ông đáp: “Kẻ thù đã làm đó!” Đầy
tớ nói: “Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom
lại không? Ông đáp: “Đừng, sợ rằng khi gom cỏ
lùng, các anh làm bật luôn gốc rễ”. (Mt 13,
26-29)
Lần này, khi nghe mẫu đối thoại ngắn nhưng hàm
chứa sâu xa giữa chủ thuở ruộng và đầy tớ trên,
tôi nhớ đến giáo huấn của Chúa Giêsu nói với các
môn đệ:
“Anh
em hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà
không hề hy vọng được đền trả. Như vậy, phần
thưởng dành cho anh em sẽ lớn lao, và anh em sẽ
là con Đấng Tối Cao, vì Người vẫn nhân hậu với
cả phường vô ân và quân độc ác.” (Lc 6, 35)
Quả thật, thông thường khi gặp những đối tượng
gây đau khổ cho mình, con người phàm trần ai
cũng muốn trả thù, trừ khử để thỏa mãn cái tôi
bị nhục mạ, bị đau đớn. Tâm lý “ăn miếng trả
miếng” là biện pháp phổ biến. Hoặc giả như không
có khả năng “lấy mắt đền mắt, răng đền răng”,
thì y như rằng tâm hồn người ấy bị rơi vào thế
phải tuyệt vọng, rồi nẩy sinh ra bao nhiêu ghen
ghét, hận thù dai dẳng và canh cánh bên lòng
khiến cho cơ thể hao mòn mang thêm tật bệnh khó
lường.
Thế nhưng, chủ thuở ruộng là Thiên Chúa, theo
sách Êzêkien, thì “chẳng lẽ Ta vui thích vì
kẻ gian ác phải chết. Ta lại không muốn cho nó
từ bỏ đường lối của nó mà được sống sao?”
(Ez 18, 23), còn theo dụ ngôn cỏ lùng, thì kiên
trì can ngăn chờ đợi men trong bột: “Đừng, cứ
để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.” (Mt
13, 30)
Suy tới đây, tôi liên tưởng đến quá khứ đầy u
tối của mình để rồi nhờ đó, cảm nghiệm được lòng
nhân hậu vô biên của Thiên Chúa, khi Ngài luôn
kiên trì nhẫn nại chờ mong kẻ vô ân và tội lỗi
là chính tôi từ bỏ đường lối xấu xa mà quay trở
về với trái tim đầy thổn thức yêu thương của
Ngài.
Năm
1970, với tuổi 19, tôi bị liệt tủy sống sau cơn
bệnh sốt thương hàn. Khi nằm rã rời trên giường
bệnh, mắt nhìn xuống đôi chân khờ dại và bất
động, tôi mới hồi tỉnh nhận ra những xấu xa ươn
hèn mà tôi đã mắc vướng suốt hai năm, khi cơ thể
đi vào lúc dậy thì, mơn mởn. Tôi đã để cho sự
ham muốn nhục dục hoành hành thân xác tươi trẻ
và đầy sinh lực của mình, đến nỗi tôi đã trở
thánh con nghiện tự thỏa mãn đam mê xác thịt,
mặc dầu tôi đã rành rọt từ khi còn rất nhỏ về
mười điều răn của Chúa.
Điều này chắc chắn rằng tôi đã không đủ tình
thức để làm cho hạt giống Lời Chúa lớn lên trong
tâm hồn và thân xác, nên Xatan đã gieo cỏ lùng
là “con cái Ác thần”, là tay sai của ma quỷ. Để
rồi, ngay trong nội tâm sâu kín, khi nhìn thấy
những hậu quả tác hại ghê gớm của nó, tôi đã tự
dằn vặt, tự trách mình về điều lỗi phạm đáng xấu
hổ này. Và sau cùng, vì tuyệt vọng về “sự
thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác
tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7, 19),
nên tôi đã sẵn sàng đón nhận hậu quả của tội
trong tôi, do chính tâm hồn tôi hòan toàn mất
cảnh giác trước sự ngon ngọt chết người của thú
vui xác thịt.
Nhưng qua hai năm sau đó, tôi được phục hồi phần
nào nhờ vị đại ân nhân mà, trong sự quan phòng
kỳ diệu, Chúa đã gửi đến để giúp tôi tìm được
niềm vui sống trở lại. Rồi khi được hòa nhập vào
đời sống, tôi vẫn không rút ra được bài học siêu
nhiên trong quá khứ lầm lạc, mà lại mải miết
trăn trở vùi đầu tìm kế sinh nhai, tìm danh vọng
hư ảo. Cho đến 33 năm sau, vào năm 2003, khi
bệnh tình lại một lần nữa suy thoái và gần như
trở lại trạng thái không còn làm chủ được đôi
chân, đồng thời mất dần cả những chức năng vận
động khác nữa.
Ngay trong những lúc bi quan chán nản, tình yêu
quảng đại khôn lường của Chúa vẫn không thua sự
tuyệt vọng của lòng dạ con người. Lúc này, Ngài
đã chăm sóc tôi bằng cách ban cho tôi lòng yêu
mến Tin Mừng của Ngài. Từ hạt cải nhỏ bé mà Ngài
đã gieo vào tâm hồn đầy vết thương tủi hổ, tôi
đã biết vươn lên và cảm nhận được những hồng ân
của Chúa để xua trừ được rất nhiều những dấu vết
của cỏ lùng sự dữ trong tôi, hầu với hy vọng sẽ
là hạt lúa tôt. Thêm vào đó, tôi đã không còn co
cụm trong ê chề chán nản, mà đã cảm nhận được
bình an hoan lạc, khi tìm đến với những con
người khốn khổ khác. Những người này đang cần
sự che chở đỡ nâng, đang cần men yêu thương chứ
không phải là xét đoán, rồi là khử trừ vứt bỏ.
Mà trả thù, báo oán hay vô tâm trước những thân
phận bị bỏ rơi có khác nào như Chúa Giêsu nhắm
đến và nói qua dụ ngôn cỏ lùng: “sợ rằng
khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa.”
(Mt 13, 29). Quả thật chí lý, vì khi báo oán,
chính kẻ báo oán biến thành kẻ gian ác, tức làm
bật rễ cây lúa thiện hảo nơi mình.
Khi nhìn vào đời sống nội tâm sâu kín, tôi đã có
thể nhận ra chân lý mà Chúa Giêsu muốn truyền
đạt qua các dụ ngôn cỏ lùng, hạt cải và men
trong bột, bởi tôi tin rằng Chúa Giêsu không cố
gắng truyền đạt cho chúng ta một loại tri thức
trừu tượng vô bổ và không liên quan gì đến cuộc
sống đời thường của con người. Người phải dẫn ta
đến mầu nhiệm Thiên Chúa, tới ánh sáng mà mắt
thường chúng ta không chịu nổi và, vì thế, chạy
trốn. Qua các biến cố hằng ngày, Người muốn chỉ
cho chúng ta nền tảng đích thực của mọi vật và
giúp chúng ta chọn hướng đi đúng. Quả là, Người
mặc khải cho chúng ta Thiên Chúa, không phải một
Thiên Chúa xa rời thực tế, nhưng một Thiên Chúa
hành động, can thiệp vào đời sống bằng cách nắm
tay chúng ta, bằng cách “xử khoan hồng, vì
Ngài làm chủ được sức mạnh, vì Ngài lấy lượng từ
bi cao cả mà cai quản chúng con, vì Ngài dậy dân
rằng: “Người công chính phải có lòng nhân ái.”
(Kn 12, 18-19)
Để
làm cho những “ai có tai thì nghe”, tức
những ai khiêm nhường nhận ra mình yếu kém và
tha thiết lắng nghe tiếng Thần Khí nói qua hạt
giống Lời Chúa, thánh Phaolô cũng khuyên dậy với
quyền lực kỳ diệu của đức ái theo chân Đức Kitô
tự hủy, Đấng đã yêu mến ngài và hiến mạng vì
ngài. Ngài viết cho cộng đòan Rôma:
“Anh
em thân mến, đừng tự mình báo oán, nhưng hãy để
cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa làm việc đó, vì
có lời chép: Đức Chúa phán: Chính Ta báo oán,
chính Ta đáp trả. Trái lại, kẻ thù ngươi có đói,
hãy cho nó ăn; có khát, hãy cho nó uống; làm như
vậy, ngươi sẽ chất than hồng lên đầu nó. Đừng
để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy
thiện mà tháng ác.” (Rm 12, 19-21)
Lạy Chúa,
Tự
ngàn xưa Chúa đã yêu thương con và đã dành cho
con một chỗ đặc biệt trong trái tim Chúa. Xin
cho con biết đáp trả tình thương của Chúa bằng
một cuộc sống luôn gắn bó, kết hiệp mật thiết
với Chúa.
Lạy Thánh Phaolô Tông Đồ,
Xin giúp chúng con biết lấy thiện mà thắng ác
như Ngài đã sống theo chân Đưc Kitô, Đấng đã yêu
mến và hiến mang vì chúng con. Amen.
Chúa
Nhật 16TN, ngày 20/07/2008
Phêrô Vũ văn Quí CVK64