NGƯỜI KHÔNG XEM THẤY ĐƯỢC THẤY
(CN 4MC – Ga 9, 1-41)
Nhìn vào hành trình làm nhân chứng khá cam go
của người mù được sáng mắt, qua bài Tin Mừng CN
4MC, tôi nhớ lại những gì mà chị Vũ Thủy, một
thành viên khuyết
tật
của
Huynh Đoàn Kitô Vua thuộc giáo xứ Mai Khôi, đã
ghi lại cảm nghiệm của mình bằng vào những vần
thơ thật xúc tích và cũng thật chân thành đơn
sơ.
Chị đã viết trong bài thơ “cô gái mù
và ly cà phê trắng”* tâm tình sâu lắng như sau:
“Ly cà phê trước mặt,
ngụm đắng nhuộm cuộc đời?
Cuộc đời trắng hay đen, thành công hay thất bại?
Hãy hỏi lòng mình chọn trắng hay đen.”
Chị đã phải đấu tranh rất nghiệt ngã trước số
phận khi đôi mắt của chị trở nên mù lòa lúc tuổi
đời còn rất trẻ, tuổi ô mai nhí nhảnh. Bao nhiêu
ước mơ chân chất thơ ngây giờ đây đổ ập xuống
ngay trước cuộc đời đầy thơ mộng. Bao nhiêu dằn
vặt chán chứờng tê tái khổ đau khi phải sống
trong cảnh tối tăm, trong cay đắng tủi hờn....
Thế rồi, nhờ vào sự chăm bẵm yêu thương của cha
mẹ, của anh chị em và bè bạn, chị cũng phần nào
chấp nhận số phận đen bạc. Cho đến một ngày, chị
nhận ra tiếng gọi thâm sâu của lời Chúa Giêsu
nói với chị mà người thân của chị đã đọc cho chị
nghe. Lời Chúa đã gieo vào tâm hồn chị một sự
bừng sáng với một niềm ủi an bất tận khi chị suy
đi nghĩ lại trong lòng Lời Hằng Sống:
“Tất
cả những ai đang vất vả và mang gánh nặng nề,
hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”
(Mt 11, 28)
Sau nhiều những gẫm suy và cầu nguyện, chị đã
bừng sáng lên niềm tin tuyệt diệu như sau này
chị ghi lại trong bài thơ “Món quà Thượng Đế”:
“Vừa chập chững bước vào đời
Thượng Đế thương tặng tôi
món đồ chơi Thập Tự.”
Tôi cảm nhận như chị đã sống cùng với niềm vui
của người mù bẩm sinh sau khi được “Đức Giêsu
nhổ nứơc miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức
vào mắt người mù và bảo: “Anh hãy đến hồ Silốac
mà rửa” (Silốac có nghĩa là: người được sai
phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, vì khi về thì
thấy được.” (Ga 9, 6-7) Quả thật, với tâm
tình của một trẻ thơ đơn sơ trong trắng và hèn
kém trong thân phận bùn đất của con người, chị
được Chúa nhào nặn và tặng ban đôi mắt mù lòa
như một món đồ chơi mà chị gọi tên là “món đồ
chơi Thập Tự”.
Thế nhưng chưa hết:
“Theo năm tháng, Thập Tự lớn cùng tôi,
có
những lúc trổ gai làm trái tim rướm máu,
lúc trơn bóng đẫm mồ hôi, tôi tần tảo.
Khi tôi ngã,
Cây Thập Tự vững vàng như giá đỡ,
tôi bám lấy cùng niềm tin trỗi dậy.”
Chính những lúc như thế, tôi liên tưởng đến
những cay đắng mà người mù từ thuở nhỏ đã phải
gánh chịu trước những áp bức của nhóm Pharisêu:
“Mày
sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn
làm thầy chúng ta ư?” Rồi họ trục xuất anh.”
(Ga 9, 34)
Vì
đây cũng chính là nỗi niềm mà Vũ Thủy đã thầm
thì với Nàng Thơ:
“Khi bật khóc,
Thập Tự âm thầm lau nứơc mắt cho tôi,
và
tôi thấy trái tim thơ trẻ lại.”
Nhưng qua những nâng đỡ của nhiều người, nhất là
thầy Phong, phụ trách Mái Ấm Thiên Ân, dậy cho
chị chữ nổi (chữ braille) và vi tính cùng nhiều
những bàn tay chia sẻ khác, nên chị đã gửi gấm
tâm sự trong thơ:
“Cả bầu trời trước mặt,
đôi mắt con không thấy ánh mặt trời.
Nhưng với con, cuộc đời đầy nắng ấm,
Bởi quanh con, đã có những bàn tay
Trao cả con tim, xiết chặt tình người.
Đôi chân con bước đi vững chãi,
Bởi có những bàn chân đi mở lối tâm hồn
Gieo hy vọng cho người mù tăm tối.
Ly
cà phê cho con ngọt ngào hơi sữa,
Bởi nó như cuộc sống đầy bao dung,
Đã
cho con ngọt bùi trong cay đắng.”
Và
rồi chị đã khẳng định với một niềm xác tín không
còn lay chuyển:
“Cuộc đời trắng hay đen?
Riêng cô gái mù thấy ly cà phê trắng,
Bởi dòng sữa yêu người, đời đã ban cho.
Cô
gái tay hướng về Thượng Đế:
“Xin cảm ơn Người, Người mãi bên con!”
Một lần nữa, khi nghe vang lên những lời bộc
bạch sâu xa và thấm đậm yêu thương này của Vũ
Thủy, tôi vô cùng xúc động vì chị đã viết lên
niềm tín thác tuyệt vời vào Đức Giêsu như anh mù
trong Tin Mừng hôm nay đã thưa với Người rằng:
“Thưa
Ngài, tôi tin”. Rồi anh sấp mình xuống trước mặt
Người.” (Ga 9, 38)
Hiện nay, thay vì than khóc hết ngày rồi lại
đêm, oán trách số phận hẩm hiu cô quạnh, chị đã
vươn lên trong sức mạnh Thập Tự bằng cách quên
mình để phục vụ cho những người đau khổ khác tức
“sấp mình xuống trước mặt Người”, bởi
chính những người này là hiện thân của chính Đức
Kitô vậy. Chính chị đã sống thâm sâu mặc khải
của Đức Giêsu đã nói với anh mù cũng như với tất
cả hậu thế:
“Tôi
đến thế gian này,
chính là để xét xử:
cho người không thấy được thầy
và kẻ xem thấy lại nên đui mù.” (Ga 9,
39)
Quả thật, có biết bao nhiêu người nhìn và chứng
kiến những mảnh đời bất hạnh khác, nhưng đã quay
mặt đi với họ. Còn chị Thủy đã không thấy tận
mắt những người đau khổ kia, nhưng chị đã được
Chúa ban cho một trái tim nồng nàn yêu thương
trong sức mạnh Tình Yêu Thập Tự của Người.
Khi tôi đựơc gặp gỡ nghe chị bộc bạch sẻ chia,
chị đã giúp tôi thêm sức mạnh để biết mở lòng ra
với tha nhân đang sống trong cảnh tối tăm của
thể xác bệnh hoạn, của tâm hồn đen tối trong lầm
lạc sa ngã. Và tôi đã thấu hiểu trái tim của
Chúa Giêsu khi Thần Khí Lời Ngài đang trào dâng
trong tâm hồn và trái tim tôi là đừng bao giờ
trở nên:
“Kẻ
xem thấy lại nên đui mù”.
Mà
hãy nhìn xem Vũ Thủy tích cực sống như thế nào
để không còn trở nên đui mù một lần nữa:
“Khi tìm đến với những người trong đơn lẻ,
với Thập Tự bẻ đôi, tôi chia sẻ
hạnh phúc có, buồn đau cũng có,
và
nỗi cô đơn cũng chẳng còn.” *(Món quà Thượng Đế)
Tôi
xin mượn câu cuối cùng của chị Vũ Thủy, nhà thơ
khiếm thị, trong bài thơ “Cô gái mù và ly cà phê
trắng”, mà dâng lên Chúa với tất cả tâm tình :
“Xin
cám ơn Người, Người mãi bên con.” Amen.
Chúa Nhật 4MC, 02/03/2008
Phêrô Vũ văn Quí CVK64|
Email:
peterquivu@gmail.com
*
Xin xem và nghe thơ của chính Vũ Thủy đọc nơi
địa chỉ sau dây:
http://daminhvn.com/thuvien/dongdaminh/congtacxahoi/ctxh-dminh/video_clip.htm