“Tháp cho người
đôi cánh lớn hăng say”
Như đại bàng khi dũng mãnh nghiêng vai
Săn hạnh phúc từ vòm trời lý tưởng.
(dẫn nhập từ thơ Nguyễn Tất Nhiên)
(Ga 20: 19-31)
Đại bàng dũng mãnh trên đời, có còn
săn hạnh phúc như thời xưa không? Việc này không
rõ. Nhưng, Đại Bàng Tình Thương, nay vẫn tháp
cánh cho người. Để người người cứ hăng say rao
truyền hạnh phúc, nơi vòm trời lý tưởng. Chốn an
bình.
Vòm trời lý tưởng – hăng say hạnh phúc, cũng là
tình tự thân thương, ngày Chúa hiện đến.
Trình thuật ngày Chúa hiển hiện, mang an vui đến
với tất cả mọi người. Từ dân con đồ đệ, cho chí
dân lành nhà Đạo, đang hãi sợ. Dân con hãi sợ,
vì vốn biết mình đồng hành với Đức Chúa, ắt phải
chung số phận, bị đóng đinh. Vì sợ hãi đủ điều,
nên đồ đệ Chúa vẫn “cửa đóng then cài”, không
ngờ Ngài đến thăm.
Bình an cho anh em - shalom,
là một khẳng định, và cũng là lời chúc. Lời chúc,
người Do thái vẫn quen gửi đến mọi người
mình gặp, trong ngày. Shalom - Bình an
cho anh em, cũng là lời chào của Đức Chúa,
tái khẳng định về lời hứa, khi tạ từ. Lời hứa
ấy, nay được thực hiện. Lời hứa hôm tạ từ, Ngài
quả quyết: bình an Ngài để lại, sẽ không hư nát,
và cũng chẳng bị lấy đi. Bình an cho anh em,
nay đã thành một thực thể. Thực thể có Chúa.
Có anh em đồng đạo. Có cả niềm hoan lạc, Chúa
đem đến.
Như Cha đã sai Thầy thế nào, Thầy cũng sai anh
em như thế
(Ga 20: 20). Một lần nữa, sứ mạng Thầy
sai đi, gồm tóm những hai điều: trước nhất, là
sự bình an Cha trao cho Thầy. Nay, Thầy cũng
chuyển lại cho anh em, hệt như thế. Anh em cũng
nên theo cùng một kiểu, mà làm cho nhau. Để rồi,
cùng Thầy, anh em sẽ tiếp tục sống đời cộng
đoàn. Có tình thương. Với an bình, của Thầy.
Và, sứ vụ Thầy gửi gấm, là phần cốt thiết nơi
vai trò người đồ đệ. Và, là kinh nghiệm nhận
thức và yêu thương của Đức Chúa. Và, đem kinh
nghiệm này đến với mọi người. Để rồi, người
người sẽ hoà hợp và hân hoan tiến bước hầu rao
truyền tình thương rộng rãi, chốn dương gian.
Đích thực ý nghĩa phụng vụ, ta tiến hành.
Hãy nhận Thánh Thần và tha thứ cho nhau,
đây là một sáng tạo mới, Chúa tác thành. Sáng
tạo, Ngài đã làm cho người con, ngay từ buổi đầu
đời. Tác thành đổi mới, là yêu cầu cấp thiết
Chúa gửi đến với dân con đồ đệ. Tác thành đổi
mới có Thánh Linh ở cùng, sẽ giúp tông đồ chắp
cánh hăng say bằng thị kiến và năng lượng, cũng
rất mới. Khi tiếp nhận năng lượng - thị kiến
Ngài trao ban, ta cần chuyển đạt cho người anh
người chị trong cộng đoàn yêu thương, có
Chúa.
Tha thứ và cầm buộc
Chúa nói, không chỉ có nghĩa ta hãy quên đi các
lỗi phạm đã vướng mắc, thôi. Nhưng, còn làm hoà
một cách thâm sâu với Chúa. Với nhau. Đây, cũng
là sứ mạng mới Chúa uỷ thác. Ngõ hầu thu phục
mọi người về lại với nhau. Như anh em một nhà.
Và, đây còn là mục tiêu mọi người phải đạt:
chính là Vương Quốc Nước Trời. Chốn vui sống an
hoà ở trần gian. Chính là điều, mà các tông đồ
đồng thanh kêu lên: “Chúng tôi đã THẤY
Chúa.” (Mt 28: 25)
Hãy đặt ngón tay vào đây, và xem tay của Thầy.
Tô-ma thánh nhân đã làm như thế. Và, ông THẤY
được Bình An. Ông bèn thưa: “Lạy Chúa
của con!”. Và, Chúa cũng tiếp lời: “Phúc
cho ai chẳng được THẤY, nhưng vẫn tin!” Lời
vàng tựa hiến chương đây, Chúa không chỉ chuyển
đến cho riêng mình Tô-ma, mà thôi. Nhưng, cho
tất cả những người chưa BIẾT Ngài, vào độ trước
biến cố Phục Sinh. Và cũng từ biến cố Phục Sinh,
dân con đồ đệ đã nhận BIẾT Chúa, bằng niềm tin –
yêu. Tin rằng Thầy sẽ ở lại mãi mãi. Với mọi
người. Qua việc ta làm. Bởi, Ngài là Bình An và
An vui đích thực.
Trong bối cảnh an bình như thế, Hội Thánh Chúa
đã được gầy dựng. Gầy dựng lúc này, để rồi ta cử
hành ngày sinh của Hội thánh vào lễ Ngũ Tuần,
sắp tới sau. Nhưng, ngay từ giờ phút ấy, đàn con
Hội thánh Chúa đã quây quần tụ hợp, thực hiện
lời Chúa trăn trối, cả vào trước lúc Chúa Phục
Sinh. Quây quần, như bài đọc hôm nay ghi rõ:“Tín
hữu ân cần nghe Tông đồ giảng, luôn hiệp thông
tham dự lễ bẻ bánh và không ngừng nguyện cầu.”
(Cv 2: 42)
Quây quần hiệp thông,
để ta có thể cùng sống với Đức Kitô. Trong Đức
Kitô. Bằng sinh hoạt cụ thể, ở đời thường. Tin
tưởng và lắng nghe lời dạy của Hội thánh; ta
luôn nối kết các người anh em trong cộng đoàn.
Quây quần hiệp thông, để ta cùng tham dự
lễ bẻ bánh. Và nguyện cầu. Đó, chính là huyết
mạch đời sống của Hội thánh. Bây giờ, và lúc
xưa.
San sẻ và cùng sống với Hội thánh, tín hữu Đức
Kitô vẫn tuân theo lời giảng dạy từ các bậc
thày trong Đạo. Đây mới là truyền thống liên
kết, hết mọi thành viên chúng ta. Truyền thống
liên kết, ngang qua chứng từ tiên khởi được duy
trì nơi Tân Ước. Liên kết, cả vào bối cảnh hiệp
thông được duy trì, từ nhiều thế kỷ. Truyền
thống Hội thánh, vẫn được thể hiện qua cách sống
của người tín hữu. Sống theo lời dạy của Đức
Chúa. Qua nhiều thế hệ.
San sẻ và cùng sống với Hội thánh, còn là thể
hiện tình thân thương anh em mà tiếng Hy lạp gọi
là “koinonia”, tức sống tình đệ huynh của
người con cùng nhà. Sống tình huynh đệ, là sống
Lời Chúa qua căn dặn: “Bằng vào lối sống này
mà mọi người biết đưọc các con là môn để của
Thầy, là các con hãy yêu thương lẫn nhau như
anh em”.(Ga
13: 35).
Yêu thương nhau theo cách thế của anh em, ta mới
chứng minh cho mọi người biết được quyền năng
của Đức Kitô, trong đời sống. Có yêu thương
nhau, ta mới lôi kéo được mọi người về với cùng
một niềm tin và niềm yêu. Bởi, ta chỉ có thể đến
với Chúa, qua các người anh em của ta, thôi.
Dự tiệc Bẻ bánh,
nay gọi là Tiệc Thánh Thể, (hay Tiệc agapè
của Lòng Mến), là sinh hoạt trọng tâm của
cộng đoàn tín hữu Đức Kitô. Có tham dự Tiệc của
Lòng Mến, ta mới xác minh được là mình đã quyết
tâm sống hiệp thông san sẻ, trong yêu thương.
Đùm bọc. Sống như con cùng một Cha. Như tông đồ
đích thực của Thầy Chí Thánh.
Sống nguyện cầu,
là cuộc sống của mỗi thành viên Hội thánh, trong
mọi ngày. Sống không cho riêng mình. Nhưng quan
tâm đến nhau. Nguyện cầu cho nhau. Cả trong
nguyện đường. Lẫn ngoài phố chợ. Sống trong
nguyện cầu, là lối sống đã và đang được đào sâu,
mở rộng từ nhiều thế kỷ qua. Sống trong nguyện
cầu, không chỉ đơn giản có ca hát, hoặc đọc
kinh. Nhưng, còn chiêm nghiệm hoặc có kinh
nghiệm niệm suy, thương mến. Sống nguyện cầu, là
việc cần thiết cho mọi kẻ tin. Không nguyện cầu,
không thể bảo mình là đồ đệ theo Chúa, rất chính
danh.
Tóm lại, khi đã quyết tâm sống nguyện cầu với
cộng đoàn, ta mới được bảo đảm như thánh Phê-rô
viết trong bài đọc: “Nhờ ngài, ta được tái
sinh để nhận lĩnh một hy vọng sống và lời hứa
ban cho gia tài không hư nát, không vẩn đục và
tàn phai… để rồi, nhờ vào lòng tin, ta được
Thiên Chúa quyền năng gìn giữ đến đời sau hết.”
(1P 1: 4)
Và khi sống hiệp thông tình cộng đoàn, ta còn
được bảo đảm khác: “Anh em được chan chứa
niềm vui khôn tả, rực rỡ vinh quang, bởi đã nhận
được thành quả của đức tin, là ơn cứu độ con
người.” (1P 1: 8-9).
Thành quả niềm tin Ơn cứu độ,
nghe như khuôn sáo, nói nhiều lần. Nhưng kỳ
thực, lời của thánh Phê-rô đã trở thành niềm mơ
ước ta khao khát từ lâu. Ước mơ và khao khát,
như con người tổng thể nằm gọn trong vòng tay
yêu thương của Đức Chúa.
Trong trông đợi được chắp cánh hăng say, ta mạnh
dạn hát lên lời ca thuở nào:
“Nếu đời là một giấc
chiêm bao
Xin yêu em thiết tha như yêu lần đầu
Anh muốn yêu em dài lâu
Anh muốn yêu em dài lâu
Anh muốn yêu em đậm sâu
Anh đã thương em từ lâu
Anh muốn yêu em dài lâu”.
(Đức Huy- (Đức Huy – Yêu Em Dài Lâu)
Vâng. Yêu em dài lâu, vẫn là lời của người anh
người chị trong cộng đoàn tình thương nói với
em. Và với ta. Những người con vừa được chắp
hăng say, niềm tin – yêu mới. Tin và yêu có Chúa
Phục Sinh ở cùng ta. Cùng cộng đoàn tình thương,
trong Vương Quốc Nước Trời. Nơi có tình anh yêu
dài lâu. Có cả Đại bàng Tình Thương, luôn hạnh
phúc.
Lm Phan Đỗ Thục Linh
Mai Tá từ Úc diễn dịch.
(Xem thêm bài cũ, xin vào
www.suyniemloingai.blogspot.com)