“Bỏ quên
giấc
mộng
ngây ngô
thuở
nào”
Ngẫng
đầu hỏi
trời cao
thăm
thẳm
Kiếp dã
tràng
sao lắm
truân
chuyên
Mong em
vơi bớt
ưu phiền
Cho đầy
hạnh
phúc tơ
duyên
một đời
(dẫn từ
thơ
Trường
Phong)
(Mt 13:
44-52)
Hỏi trời
cao, nhà
thơ chỉ
hỏi về
kiếp dã
tràng
sao lắm
truân
chuyên.
Hỏi nhà
Đạo, có
hỏi cho
nhiều
chắc
cũng chỉ
hỏi về ý
nghĩa
của dụ
ngôn. Dụ
ngôn
người
hỏi, là
lời Ngài
dạy về Nước
trời.
Về, kho
tàng
giấu
dưới
ruộng.
Nhưng,
kho quý
Nước
Trời,
lại là
trọng
tâm
trình
thuật
bàn, rất
hôm nay.
Trình
thuật
hôm nay,
là đoạn
cuối
chương
13 Tin
Mừng
thánh sử
tập
trung
vào dụ
ngôn
Nước
Trời.
Như tuần
trước,
dụ ngôn
hôm nay
là nhận
biết
Chúa.
Sống
đích
thực Lời
Ngài dẫn
dụ nơi
Tin
Mừng.
Nhờ vào
Tin
Mừng, ta
mới hiểu
và mới
biết.
Biết đi
vào hiện
thực ý
nghĩa
của sự
sống.
Biết nắm
bắt
những gì
là quan
yếu, ở
đời
thường.
Ở đầu
truyện,
Chúa
sánh ví
Nước
Trời như
kho tàng
được
chốn
giấu ở
trong
ruộng.
Với
người Do
Thái
thời của
Chúa,
khắp nơi
chưa có
ngân
hàng để
gửi gắm
tiền
vàng, đồ
quý,
người
dân
thường ở
huyện
chỉ biết
gửi gắm
của cải
quý báu
vào
những
nơi
không ai
có thể
dò tìm:
những
ruộng
ngút
ngàn rất
nhiều
thửa.
Những
chinh
chiến
lẫn binh
đao ập
tràn,
khiến
người
chôn
giấu bỏ
của chạy
lấy
người.
Để đến
khi quay
trở về,
đất đai
ruộng
nương bị
phát
giác/chiếm
giữ,
đành mất
không.
Ở dụ
ngôn, có
ám chỉ
là khi
đã nhận
ra rằng
Đức Chúa
còn quý
hơn vàng
bạc châu
báu,
người
người sẽ
hiểu là
mọi
chuyện
khác đều
trở nên
thứ yếu,
không
quan
trọng.
Nay chỉ
cần có
Ngài là
đã đủ
hầu thực
hiện
Lời,
trong
cuộc
sống.
Cuộc
sống
thân
thương
trong
cộng
đoàn,
như
Phao-lô
thánh
nhân
từng quả
quyết:
“Tôi
coi tất
cả mọi
sự là
thiệt
thòi, so
với mối
lợi
tuyệt
vời, là
được
biết Đức
Kitô
Giêsu,
Chúa của
tôi. Vì
Người,
tôi đành
mất hết,
và coi
tất cả
như rác
rưởi, để
chỉ được
Đức
Kitô.”
(Pl
3: 8)
Dụ ngôn
thứ hai,
cũng
tương tự
như câu
truyện
đầu, chỉ
khác một
điều là:
nhân vật
được kể
trong
truyện,
không cố
ý kiếm
tìm kho
tàng cất
giấu
trong
ruộng,
để đào
xới. Anh
bất chợt
khám phá
ra kho
tàng cất
giấu khi
lam lũ
cày bừa
và vun
xới.
Đây,
chính là
hình
tượng
nói về
Đức
Giê-su.
Ngài đến
với ta,
cũng hệt
một kiểu
như thế.
Khi đến,
Ngài chỉ
đến rất
bất
chợt.
Chỉ theo
cung
cách
thường
tình,
gặp thấy
trong
ngày
thường.
Đấy
chính là
kinh
nghiệm
của
nhiều
người
khi tìm
gặp
Chúa.
Tìm
trong ưu
tư. Gặp
lúc bất
chợt,
đột
xuất. Và
đây lại
là ý
niệm
chính
được kể
nơi
truyện
sử,
thánh
Mát-thêu
đã
viết.
Dụ ngôn
kế tiếp,
kể về
nhân vật
chính
trong
truyện
đích
thân
kiếm tìm
“ngọc
quý”.
Anh bỏ
công sức
nghị lực
ra để
tìm gặp
cho bằng
được. Ở
cuộc
đời,
thực tế
là dù ta
đã được
thanh
tẩy vẫn
chưa là
hoàn
tất. Vẫn
cứ nên
đeo đuổi
kiếm tìm
ý nghĩa
đích
thật của
Phúc Âm,
trong
cuộc
sống.
Bởi, Lời
hằng
Sống
Phúc Âm
dường
như nay
biến
khỏi nơi
tâm can
con
người,
quá bận
rộn. Hãy
biết cảm
thông
hơn. Yêu
nhiều
hơn.
Phục vụ
nhiều
hơn.
Bài đọc
1, sách
Các Vua
diễn tả
tâm
trạng
của
những
người
cùng một
bối
cảnh.
Như vua
Salômôn.
Và, câu
hỏi của
Đức Chúa
chuyển
đến
Salômôn,
vẫn là
câu vấn
nạn Ngài
gửi đến
với hết
mọi
người:
“Cứ
xin
những gì
ngươi
muốn Ta
ban cho”
(1V
3: 7).
Và hôm
nay, lời
đáp trả
của dân
con
ngoài
Đạo,
cũng vẫn
là tiền
bạc. Là,
của
cải/đồ
châu báu
hoặc an
toàn vật
chất.
Trong
khi đó,
Salômôn,
chỉ xin
có mỗi:
“tâm
hồn biết
lắng
nghe, để
cai trị
dân Chúa
và phân
biệt
phải
trái.”
(1V
3: 9).
Tức,
khôn
ngoan.
Salômôn
chẳng
cần đến
giàu
sang phú
quý. Vua
cũng
chẳng mê
chuộng
quyền
hành, dù
tất cả
đã đến
với vua.
Vua
chẳng
xin có
được
nhiều
thứ. Cả
đến việc
xin Chúa
cất đi
những
rào cản
cuộc
đời.
Điều vua
cần, là:
khả năng
được
nhìn.
Được
thấy.
Nhìn và
thấy, là
chủ đề
trải dài
suốt
Phúc Âm.
Rõ ràng,
Phúc Âm
nói
nhiều
đến
người mù
được
nhìn
thấy, có
khôn
ngoan.
Được
nhìn
thấy và
khôn
ngoan,
là có
được khả
năng có
được
những gì
mình
cần. Cần
giáp mặt
mọi tình
huống
của cuộc
đời.
Tình
huống
buồn
vui, dễ
chịu.
Hoặc sầu
khổ.
Khôn
ngoan
nơi
Salômôn,
còn là
điều vua
biết
thưa với
Chúa:
“Xin cho
tôi tớ
Chúa
đây, tâm
hồn biết
lắng
nghe.”
Và
vì thế,
Đức Chúa
phán:
“Bởi,
ngươi đã
xin điều
đó,
ngươi
không
xin sống
lâu, hay
được của
cải;
cũng
không
xin cho
kẻ thù
mình
phải
chết; mà
lại xin
cho được
khả năng
phân
biệt để
xét xử.
Thì này,
Ta làm
theo lời
ngươi:
Ta ban
cho
ngươi
tâm hồn
khôn
ngoan
minh
mẫn, đến
mức độ
trước
ngươi
chẳng ai
sánh
được; và
sau
ngươi,
cũng
chẳng ai
bì kịp.”
(1V
3:
10-11).
Lời Chúa
nói, mới
là của
cải/vàng
bạc/châu
báu, cất
giữ
trong
ruộng.
Là, ngọc
quý mà
các vị
đại gia
mải kiếm
tìm, để
phòng
thân.
Và, khả
năng
biết
nhìn
thấy/lắng
nghe,
chính là
những gì
khiến
cho cửa
ngõ Nước
Trời,
được
rộng mở.
Là, tình
thương
yêu đùm
bọc cần
phải có
giữa các
thành
viên
trong
cộng
đồng thế
giới.
Là,
tương
quan
giữa
Thiên
Chúa và
loài
người.
Tình
thương -
tương
quan ấy,
nay đem
lại hạnh
phúc và
bình an
đến với
muôn
dân. Đây
mới là
sự thật,
cần tìm
kiếm.
Bởi nơi
đây, vẫn
hiện
diện
tình
thương
yêu đùm
bọc. Có
tự do.
Có an
hoà.
Tự kiểm
điểm,
người
người sẽ
thấy
mình
hằng
chạy
theo của
cải vật
chất,
với bạc
tiền.
Chạy
theo cả
những
vui
thú/địa
vị,
trong xã
hội.
Chính vì
thế,
người
người cứ
bị khoá
chặt vào
quá khứ.
Một quá
khứ dầy
đặc
nhung
nhớ, với
tiếc
thương.
Hết tiếc
nhớ quá
trình
đầy bận
tâm, lại
lo toan
ước muốn
tương
lai xa
vời,
không
thể có.
Trong
khi đó,
hiện tại
mà ta
cần trân
quý vẫn
cứ trôi
nhanh,
lỡ hỏng.
Vì lỡ
hỏng, ta
chẳng
thể nào
tìm gặp
được kho
châu báu
đích
thực,
khó tậu
được.
Và, ngọc
quý có
giá trị
vĩnh cửu
kia, ta
càng khó
có thể
bắt gặp.
Điều này
đưa dẫn
người
đọc đến
đại ý
của dụ
ngôn
cuối
truyện.
Hai dụ
ngôn đầu
Chúa đề
cập, nói
lên
quyết
tâm và ý
hướng
phục vụ.
Quyết
tâm và ý
hướng,
của
những
người
bước
theo
chân
Chúa. Dụ
ngôn
cuối
truyện,
dẫn đưa
ta về
với thực
tại cuộc
sống.
Thực tế
cho
thấy,
không
nên quá
lý tưởng
mà tạo
cho mình
tính khí
tự mãn,
tách
rời. Tự
mãn ở
điểm, cứ
tự cho
mình,
cộng
đoàn
Giáo hội
là nhất.
Là, dân
con được
tuyển.
Ngoài
người
mình ra,
tất cả
đều thấp
kém.
Thua
thiệt.
Dụ ngôn
hôm nay,
còn nhắc
thêm một
điều:
Nước
Trời Hội
thánh
tràn
ngập đủ
loại
người,
sang
hèn.
Thấp
cao.
Giáo hội
Chúa là
Hội giáo
của các
thánh
nhân.
Và, cũng
là của
kẻ mắc
phạm.
Đầy lỗi
lầm.
Giáo hội
Chúa,
vẫn được
Tin Mừng
nhắc nhở
bằng
những
câu:
“Cần đến
lương y,
hẳn
không
phải là
người
lành
mạnh, mà
là kẻ
đau ốm!
Ta đến
không
phải để
gọi
những
người
công
chính,
mà kẻ
tội
lỗi.”
(Mc
2: 17).
Vai trò
của giáo
hội, là
đưa dẫn,
đón nhận
vào lòng
mình
“người
nghèo
hèn, đui
mù, tàn
tật, què
quặt”
(Lc
14: 21),
như Thầy
dặn.
Với bài
học dụ
ngôn,
“vương
quốc”
Giáo hội
như lúa
tốt lẫn
trộn với
cỏ lùng.
Là bao
gộp, cả
người
lành lẫn
kẻ có
lỗi. Vẫn
còn đó,
thái độ
trịch
thượng
của
những
người
cho mình
là cao
sang,
chỉ tìm
cách
tách rời
cỏ lùng,
cá tạp,
loại đồ
bỏ. Lời
Thầy còn
đó, vẫn
nhắc
nhở:
việc
Chúa
sàng lọc
sẽ được
thực
hiện vào
đúng
thời,
đúng
buổi.
Của
Ngài.
Trong
trông
chờ ngày
ấy, việc
của ta
là:
khoan
dung, độ
lượng.
Độ
lượng,
để cảm
thông,
thương
yêu
những
người
còn xa
vời đòi
hỏi của
Phúc Âm.
Của
Vương
quốc
Nước
Trời.
Trong
học hỏi
ý nghĩa
của ngụ
ngôn,
cũng nên
nhớ: vẫn
thấy ở
nơi ta
còn có
những
người
chưa
biết hoà
trộn
tốt/xấu,
sang/hèn,
giàu/nghèo
trong
cộng
đoàn.
Giả như
ta thấy
là: có
nhiều
người
còn bị
phân
cách,
tách rời
ở ven
biên
cộng
đoàn,
hãy cứ
tự nhủ
để cùng
nói với
thánh
Âu-tinh,
câu để
đời:
“Vì ân
sủng của
Đức
Chúa,
tôi sẽ
ra đi
đến với
họ.”
Phán
đoán là
chuyện
để sau
sẽ tính.
Ngay giờ
đây, chỉ
nên toan
tính có
một
điều: đã
đến lúc
để ta ra
đi mà
kiếm tìm
vàng
bạc/châu
báu có
giá trị
to lớn,
là quà
tặng
Chúa gửi
để cùng
với Đức
Giê-su
biết
nhận ra,
đâu là
kho tàng
đích
thật.
Là, trân
châu
ngọc
quý. Và,
giúp
người
khác
cũng
biết
kiếm
tìm, hệt
như thế.
Trong lo
toan
kiếm tìm
ngọc
quý, ta
cứ hân
hoan ra
đi và
vui hát.
Hát lời
người
xưa, mà
rằng:
“Tìm
một
miếng
đất cho
gã si
tình
Giàn
thiên lý
đã xa
mãi
nghìn
xanh
Miếng
đất cát
hoang,
miếng
đất ngay
bên giáo
đường
Biển sẽ
ru tiếng
hát bên
trùng
dương.”
(Phạm
Duy –
Giàn
Thiên Lý
Đã Xa)
Vâng.
Biển sẽ
ru tiếng
hát bên
trùng
dương.
Tiếng
hát của
những
người cứ
“ngẩng
đầu hỏi
trời cao
thăm
thẳm”.
Và,
những
người
“bỏ quên
giấc
mộng
ngây ngô
thuở
nào”.
Giấc
mộng
ngày
nay,
không
còn ngây
ngô nữa.
Nhưng
là,
“hạnh
phúc tơ
duyên
một
đời”.
Đời
của
người.
Của
mình.
Lm
Phan Đỗ
Thục
Linh
Mai Tá
diễn
dịch.
(xem
thêm bài
trước,
xin vào
“www.suyniemloingai.blogspot.com”)