Chuyện phiếm
đạo-đời
“Xin cho thương
em thật lòng, còn có khi lòng thôi giá băng”
(Giáo luật 213 - 1Cr 11: 33)
Luận phiếm về giờ giấc người mình,
hẳn ai cũng biết là ta đang bị chỉ trích, khích
bác về chuyện đúng giờ. Đúng giờ đúng giấc cả
khi dự các nghi tiết phụng vụ, cũng như tiệc
tùng, rất lành và cũng rất thánh. Chuyện giờ
giấc đúng giờ, hình như đã và đang là cố tật,
thật khó chữa.
Về chuyện này, bần đạo còn nhớ câu vè đặc biệt
nói về người mình như sau: “Không ăn cắp
không phải người Mễ. Không đi trễ, không phải
người Việt.” Cách đây không lâu, vấn đề này
đã được một linh mục người Úc nói rất sõi tiếng
Việt, Lm Kevin thuộc giáo phận Parramatta, từng
“báo động” với cộng đoàn người mình, ở một tiệc
cưới.
Thật ra, phê bình đặc trưng đặc điểm của một số
người Việt sống ở đất tạm người dưng gần xứ Mễ
tây Cơ ấy, cũng là chuyện không phải. Đâu phải,
chỉ có người mình mới mang trong mình những cố
tật như thế. Nói cho ngay, đây có lẽ là cố tật
của rất nhiều người, Tây cũng như Tầu. Người Mễ
cũng như dân Mít, ở biển Đông. Và, cả ở nhà Đạo
mình nữa.
Nhằm chứng minh cho chuyện này, vừa qua cũng lại
xuất trên báo những câu hỏi và các trả lời, có
liên quan. Các cụ ngày xưa thường gọi đó là “nói
có sách mách có chứng”. Nay, mời bạn và mời cả
tôi, ta cũng lại nghe thêm mục “hỏi – đáp”, rất
nhà Đạo. Ở bên dưới.
Câu hỏi hôm nay, vẫn đưa ra từ người
con người dân rất Đạo, ở Úc. Và, câu giải đáp
cũng lại là câu “thiêng liêng sáng láng” của
đấng bậc vị vọng đã nghe quen ở Sydney, Lm John
Flader. Là, đức thầy phụ trách mục hỏi đáp trên
Tuần Báo Công Giáo Sydney số ra ngày
17-2-2008. Hỏi và đáp hôm nay như sau:
“Tôi có người bạn cùng chung sở làm. Cô cứ kể
cho mọi người nghe về nhiều chuyện xảy ra tại
giáo xứ của cô. Một trong những chuyện mà tôi
cho là không đẹp cho lắm, những vẫn được cô kể
lại, là: ý kiến của vị linh mục chánh xứ nhà thờ
nọ, nói về chuyện đi lễ đúng giờ. Cô kể rằng: có
lần đức ngài chánh xứ từng đe nẹt giáo dân rằng
thì là:
nếu anh chị em trong xứ đạo này đi dự lễ Chủ
Nhật mà lại đến trễ, thì nên nhớ rằng họ sẽ
không được tôi cho lên rước lễ đâu, đấy!…
Chưa hết, một bạn đồng nghiệp khác nghe chuyện,
bèn góp giọng, khoe rằng: có ông linh mục chánh
xứ khác cũng nói: ngài sẽ không trao mình thánh
Chúa cho bất cứ ai, nếu chỉ tới dự lễ sau giờ
đọc Phúc Âm…
Và câu hỏi hôm nay tôi đưa ra là: Hội thánh của
ta quan niệm thế nào về việc đi lễ trễ?
Ký tên: một giáo dân hèn mọn ở xứ nhà.
Và, để trả lời câu hỏi trên, Linh
mục John Flader, đưa ý kiến:
“Trong câu hỏi ông đưa ra, tôi thấy có một số
vấn đề nên bàn luận. Trước nhất, là sự trọn vẹn
của Thánh Lễ, nhìn dưới khía cạnh động tác đơn
thuần trong phụng tự. Thánh lễ, thật sự bao gồm
hai phần chính được gọi là thánh lễ, đó là:
Phụng vụ Lời Chúa và Phụng vụ Bẻ Bánh.
Phụng vụ Lời Chúa, khởi sự bằng nghi tiết Dẫn
Nhập, có dụng đích giúp người tham dự chuẩn bị
nghe biết Lời Vàng của Chúa một cách có kết quả.
Để rồi, khi qua phần Phụng vụ Bẻ Bánh, ta sẵn
sàng hiện diện để đi vào tình huống có hy sinh,
có tế tự trên đồi Can-va-ri-ô đang diễn ra trên
bàn thờ. Nhờ đó, ta nhận lĩnh “Ngôi Lời mặc lấy
xác phàm” qua việc Hiệp Thông rước Chúa.
Chính vì lý do này, ta hiểu được rằng Thánh lễ
tạo thành hình thức đơn thuần nơi việc phụng tự.
Và từ đó, nhận ra tầm quan trọng của sự hiện
diện trọn vẹn của Chúa nơi tiến trình buổi lễ.
Lý tưởng ra, ta nên đến nơi cử hành thánh lễ,
trước giờ khai mạc, để có thể tập trung chuẩn bị
cho Thánh lễ, trong thinh lặng. Thánh lễ thực sự
là điểm nổi bật trong ngày, hoặc trong cả tuần
lễ nếu ta chỉ dự thánh lễ vào ngày của Chúa,
thôi. Và, cũng là việc tự nhiên, nếu ta cố ý tới
sớm hoặc đúng giờ để chuẩn bị cử hành cho đúng
phép.
Nhưng hỏi rằng, chuyện gì xảy đến, nếu việc trễ
tràng cũng giống như các thói tật không hay
khác, dù việc ấy không do lỗi của mình. Ở đây,
cần phân biệt hai trường hợp: thánh lễ Chủ Nhật
và thánh lễ thường nhật.
Nếu là thánh lễ Chủ Nhật, khi ta buộc lòng phải
đi lễ, cũng nên đi cho sớm để khỏi phải dự thêm
một lễ nữa. Thành thử, nếu thật lòng muốn đi lễ,
cũng nên đi cho đủ lễ. Giả như, thánh lễ ta tham
dự là buổi lễ cuối cùng trong ngày mà mình có
thể thu xếp đến dự, thì hãy nên đến vào lúc
thánh lễ còn diễn tiến.
Với câu hỏi:
để gọi được là đã dự lễ cách trọn vẹn, thì nên
đến vào giai đoạn nào để tránh cặp mắt của anh
em đồng đạo cứ coi là mình đến trễ; và dự lễ
cách nào thì gọi là “đi chưa đủ lễ”?
Lâu nay vẫn có ý kiến cho rằng ta có thể có mặt
từ lúc sửa soạn của lễ mà dâng lên bàn thờ- mà
ta thường gọi là Dâng Lễ- cũng tạm coi là đủ để
chu toàn luật buộc, khi dự lễ. Nhưng, nếu đặt
tầm quan trọng vào Phụng vụ Lời Chúa và vào sự
trọn vẹn của thánh lễ, thì lý tưởng ra, hãy nên
đến kịp vào lúc bắt đầu phần đọc sách thánh. Dù
sao đi nữa, bởi vì Hội thánh không có lời dạy
chính thức về điểm này, nên ta có thể cứ ung
dung mà hưởng lợi ích trong chuyện này, tức là:
nên đến vào trước lúc bắt đầu phần chuẩn bị dâng
của Lễ.
Nếu thánh lễ được cử hành vào ngày thường, không
buộc mọi người phải tham dự, hoặc có khó khăn
trong việc đi thêm một lễ nữa, thì lúc ấy cứ
việc ở lại mà dự lễ, dù ta có đến trễ.
Về chuyện không cho người dự lễ trễ được phép
hiệp thông rước Mình Thánh Chúa, thì cho đến nay
ta chưa tìm ra đưọc lý thoả đáng nơi giáo huấn
của Hôi thánh để bào chữa chuyện này. Tuy nhiên,
trong Giáo luật Hội thánh có nói:
“giáo dân có quyền được vị mục tử của mình chia
sẻ sự phong phú linh đạo của Giáo hội, đặc biệt
là nơi Lời của Chúa và nơi phép bí tích” (xem
Giáo luật số 213)
Về việc từ chối không cho bổn đạo đi lễ trễ được
Hiệp thông rước Chúa, thì Giáo luật cũng ghi rõ
và rất hạn chế, như sau:
“Những ai bị công khai tuyên bố là đã mắc phải
vạ tuyệt thông hoặc rõ ràng bị cấm đoán không
được bước lên bàn thánh rước lễ, và người nào
ngang bướng cứ khăng khăng cố chấp ra mặt, bất
kể làm như thế có mắc tội trọng hay không, thì
không được phép hiệp thông rước lễ.” (Giáo
luật 915). Còn, việc từ chối không cho bổn đạo
được rước Chúa vào lòng vì bất cứ lý do nào
khác, là một thứ lạm dụng quyền bính.
Nói cách khác, đến dự lễ trễ, trong nhiều trường
hợp, không có nghĩa là mình “ngoan cố cứ khăng
khăng ra mặt chẳng bối rối là mình làm thế có
thể là mắc tội trọng”, hay nhẹ. Dù ở vào trong
trường hợp nào đi nữa, thì dường như các linh
mục ít có khả năng biết rõ lý do khiến cho giáo
dân bổn đạo mình trễ nãi khi tham dự thánh lễ là
do họ thiếu cẩn trọng hoặc vì một lý do nào khác
chính đáng, thì linh mục ấy phải hiểu là giáo
dân của mình sở dĩ bữa ấy đi lễ trễ là vì họ có
lý do chính đáng. Hiểu và thông cảm như thế, mới
thích hợp với tư cách người mục tử.
Nói tóm, là giáo dân, ta cũng nên có cố gắng đi
lễ cho kịp giờ, và cũng nên đi càng sớm càng
tốt. Đi sớm, sẽ chuẩn bị lòng trí mà hiệp thông.
Tuy thế, nếu có đến trễ, cũng cứ tự nhiên mà
bước về phía trước để đón rước Chúa vào lòng;
miễn là ta đã chuẩn bị đủ để làm việc ấy.
Cuối cùng, thì tham dự thánh lễ không là chuyện
bắt buộc phải làm như thế mới được rước Mình
Thánh Chúa. Bởi, trong nhiều trường hợp, giáo
dân chúng ta vẫn có thể đón rước Chúa vào lòng
mình, ngoài giờ cử hành thánh lễ. Như, trường
hợp đau ốm bệnh tật, hoặc đang nằm bệnh viện,
hoặc tình huống bất khả kháng khác, chân cẳng có
vấn đề đi đứng…
(John Flader, The Catholic Weekly,
17-Feb-2008, t.10)
Hẳn là độc giả trên chắc đã thở
phào, nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời lần này. Thở
phào, khi “được lời như cởi tấm lòng”. Cởi và mở
tấm lòng, là tình trạng sống Đạo của rất nhiều
dân con nhà Chúa. Thở phào, vì tham dự lễ Chủ
Nhật vẫn là chuyện “thường ngày ở huyện”. Vẫn
xảy ra trong nhà của Chúa, nơi có lễ. Có lễ và
có lạy, khi rước Chúa ngự trong lòng của người
anh người chị, ở khắp nơi. Chúa đi vào lòng
người, là chuyện ta nên khuyến khích mọi người.
Chứ, đừng đưa ra những doạ và nạt, nghe đến sợ.
Được biết, dân con nhà Chúa ở huyện
ngoại thành, hay ngoài nước vẫn hay tránh né
những o ép, rất ư là luật lệ. Những o ép rất khó
chịu. Vậy thì, đưa ra làm gì nhiều vấn đề, cho
thêm mệt?
Còn nhớ, Hội thánh tiên khởi cũng đã
có những trường hợp o ép/khúc mắc tương tự,
khiến người dân đi Đạo ở huyện nội thành xứ
Cô-rin-thô, từng hỏi han. Và Phao-lô thánh nhân
cũng đã kịp thời có lời khuyên rất thánh gửi đến
bổn đạo nhà. Những lời khuyên bảo, mà ngày nay
ta vẫn coi là Lời của Chúa được đọc vào buổi cử
hành một số thánh lễ, trong Đạo. Để tóm tắt, xin
ghi lại những lời tường trình bên dưới:
“Cho nên, thưa anh
em,
khi họp nhau để dùng bữa,
anh em hãy đợi nhau”
(1Cr 11: 33)
Hoặc:
“nếu có ai nghĩ mình
phải cãi lý,
thì đó không phải là thói quen của chúng tôi,
cũng như không phải là thói quen
trong các Hội Thánh của Thiên Chúa.”
(1Cr 11: 16)
Thật ra, chuyện ở đây không là “phải
cãi lý”, hoặc “hãy đợi nhau khi (dự lễ Bẻ Bánh)
dùng bữa”, mà là hãy sống với nhau, gặp nhau như
những người anh người chị cùng nhà. Cùng gia
đình, cùng cộng đoàn để rồi ta trông ngóng/đón
chờ ngày Chúa quang lâm. Nếu thế, xá gì một chút
nhịn nhau. Nhường và nhịn, chứ không phải là đe
và nẹt, từ đấng bậc trên cao. Rất đáng sợ sệt.
Phải thế không bạn?
Phải thế không tôi? Những tôi và tớ,
trong nhà Đạo. Nhà của Chúa, vẫn mời chào người
con.
Trần Ngọc Mười Hai
Vẫn cứ hỏi những tôi cùng tớ
Những câu vớ vẩn
Và vẩn vơ như thế.