Chuyện
phiếm
đạo đời:
Em ơi
nhớ
thương,
thương
nhớ cả
đêm
Làm
sao quên
được
phút
giây êm
đềm
Chờ mong
sao cho
trời
sáng
Đúng giờ
mình hẹn
hò
Là đời
quên hết
sầu lo
(Lam
Phương –
Em là
tất cả)
Trong
quan hệ
đời
thường,
có nhiều
lúc bần
đạo mắc
phải cái
cố tật,
là: vẫn
muốn
nhắn bạn
bè/người
dưng:
hãy cứ
cầu và
cứ mong.
Cầu mong
cho
mình/cho
người
được
nhiều
ân huệ
lành
thánh,
từ nơi
Chúa.
Cầu mong
sao, mau
qua mọi
nỗi
đau/niềm
nhớ, rất
khó
quên.
Như câu
hát ở
trên,
cầu và
mong ở
đời
thường,
còn là:
“Vì lời
giã từ
lúc anh
ra về
Rằng mai
đây anh
lại thăm
Ước
nguyện
trọn một
đời
Là mình
luôn
luôn có
đôi.”
(Lam
Phương –
bđd)
Thế
nhưng,
cầu và
mong ở
một số
người
nhà Đạo,
thường
mang ý
nghĩa
như thế
này:
-Cầu
mong bạn
tìm được
sự thanh
thản và
bình yên
trong
thế giới
có nhiều
điều bạn
chưa
hiểu
được…
-Cầu
mong cho
nỗi đau
bạn
chịu,
cũng như
xung đột
bạn từng
trải, sẽ
cho bạn
sức mạnh
để vươn
lên mà
giáp mặt
thử
thách
với lòng
dũng
cảm, lạc
quan.
-Cầu
mong bạn
luôn
biết
rằng có
ai đó
vẫn hiểu
và yêu
bạn. Và,
người ấy
luôn ở
cạnh bạn
cả vào
lúc bạn
thấy cô
đơn
nhất.
-Cầu
mong bạn
khám phá
ra sự
sâu sắc
và sự
tốt bụng
của
người
khác để
tin vào
cuộc
sống
bình
yên. Một
cử chỉ
làm yên
lòng,
một nụ
cười
nồng ấm
đem cho
bạn, mỗi
ngày.
Hãy nhớ:
mặt trời
luôn
chiếu
sáng
muôn
vật, dù
cho cơn
bão có
kéo dài
đến tận
nơi đâu.
-Cầu
mong bạn
tin
tưởng
rằng:
người
thật
lòng yêu
bạn là
người
không ở
gần,
nhưng
bạn vẫn
cảm nhận
được
lòng
thương
yêu và
sự quan
tâm từ
nơi họ.
-Cầu
mong bạn
vẫn nhớ:
trong
cuộc
sống đời
thường,
có va
chạm và
khổ đau
bạn đã
gặp, vẫn
ít hơn
so với
mơ ước
và nỗi
niềm
hạnh
phúc,
bạn đang
có.
-Cầu
mong
những gì
bạn thấy
có thiếu
sót
trong
hiện
tại, sẽ
trở
thành
thế mạnh
của bạn,
trong
tương
lai.
-Cầu
mong cho
bạn nhìn
thấy
tương
lai của
mình
tràn đầy
nhiều
hứa hẹn
và có
khả năng
trở
thành
hiện
thực.
-Cầu
mong bạn
có sức
để tự
quyết
định cho
mình
trong
hoàn
cảnh gặp
chuyện
xấu xa
tệ hại
mà không
bị ai
phê phán
về kết
quả, đã
diễn ra.
Cầu mong
bạn luôn
trao cho
người
khác món
quà bạn
nhận
được từ
ai đó,
như
chứng
tích của
lòng
thân
thương,
người
người
gửi đến.
Và cuối
hết,
cũng cầu
mong cho
bạn thấy
mình
luôn
được mọi
người
thương
yêu.
Thật ra,
theo
triết
lý/thần
học nhà
Đạo, mọi
thứ trên
đời ta
đều đã
và đang
có như
lời cầu
và mong
ở trên.
Đây, ta
có tình
yêu
thương
cứu độ
rất sung
mãn. Vì,
Đức Kitô
đã chết
và sống
lại, để
cứu ta.
Ngài
cứu, cho
ta ra
khỏi mọi
tình
huống
đầy tội
vạ. Ngài
cứu, để
ta được
sống
trong hy
vọng.
Bởi, sự
thường
thì chỉ
cần cầu
và mong,
điều gì
lâu nay
ta chưa
có, mà
thôi.
Đằng
này, ta
đã có đủ
mọi thứ
nơi gian
trần. Có
sự sống.
Có tương
lai rực
sáng,
chốn
Nước
Trời.
Đi vào
vườn hoa
Kinh
Thánh,
ta nhận
ra được:
điều này
quả có
thật.
Này,
Chúa há
chẳng
bảo:
“Vì tất
cả những
thứ đó,
dân
ngoại
trên thế
gian vẫn
tìm
kiếm;
nhưng
Cha của
anh em
thừa
biết anh
em cần
những
thứ đó.”
(Lc 12:
30)
Rõ ràng
là như
thế. Dân
con nhà
Đạo
chúng ta
có được
niềm xác
tín, tin
chắc:
Thiên
Chúa yêu
thế gian
đến nỗi
đã ban
Con Một,
để ai
tin vào
Con của
Người
thì khỏi
phải
chết,
nhưng
được
sống
muôn
đời.
(Ga
3 : 16)
Sống
muôn
đời, là
cuộc
sống có
tất cả.
Sống
trọn
vẹn.
Sống,
không
cần có
thêm gì
nữa.
Tức,
sống
không
chỉ để
những
cầu và
mong,
nên chắc
bạn và
tôi
không có
những tê
tái, với
phân
trần:
Sao em
ngồi
lặng lẽ
..
để lòng
anh tái
tê
Hãy trả
lời anh
đi
Nghĩ gì
mà đợi
chờ
Nhiều
lần
chung
ước mơ
Bên nhau
ta cùng
hứa ...
quên đi
chuyện
năm xưa
Em biết
cho
chăng em
..thương
em, nhớ
em. Tất
cả là em
!
(Lam
Phương –
bđd)
Thay vào
đó, hãy
tâm niệm
như lời
thơ
thương
mến, của
ngôn sứ:
Đây là
lời ĐỨC
CHÚA
loan
truyền
cho khắp
cùng cõi
đất:
Hãy nói
với
thiếu nữ
Xi-on:
Kìa ơn
cứu độ
ngươi
đang
tới.
Kìa phần
thưởng
của
Người
theo sát
một bên,
và thành
tích đi
ngay
trước
mặt.
(Is 62:
11)
Nói cho
cùng, có
cầu và
mong,
thì cũng
chỉ là
trông
mong
nguyện
cầu Chúa
Cứu Độ
sẽ quang
lâm, như
Phao-lô
thánh
nhân hơn
một lần
xác
định:
Sở dĩ
như vậy,
là vì
chúng ta
trông
chờ ngày
hồng
phúc
vẫn hằng
mong,
ngày Đức
Ki-tô
Giê-su
là Thiên
Chúa vĩ
đại
và là
Đấng cứu
độ chúng
ta,
hiện đến
trong
vinh
quang.
(Tt
2: 13)
Thành
thử,
ngay đến
nhà nghệ
sĩ cũng
từng
quan
niệm:
Còn
gì đẹp
bằng
lúc ta
xum vầy
cầu mong
sao
duyên
đẹp đôi
ước
nguyện
cả cuộc
đời
là được
mãi mãi
gần em !
(Lam
Phương –
bđd)
Và niềm
vui mừng
đích
thực,
như Thầy
nói:
Anh em
cũng
vậy,
bây giờ
anh em
lo buồn,
nhưng
Thầy sẽ
gặp lại
anh em,
lòng anh
em sẽ
vui
mừng;
và niềm
vui của
anh em,
không ai
lấy mất
được.
(Ga 16:
22)
Cuối
cùng,
cầu mong
hay lo
buồn,
không
chỉ là
tâm tình
của dân
thường ở
huyện.
Dù huyện
đó, có
là huyện
nhân
gian hay
trần
thế, ta
vẫn cứ
mong và
cầu cho
niềm vui
“không
ai lấy
mất”,
được Đức
Chúa quả
quyết,
vẫn từ
lâu.
Quả
quyết
Chúa đưa
ra, là
lời đanh
thép ta
gặp ở
nhiều
chỗ. Như
trong
câu
truyện
bên dưới
do danh
hài
George
Carlin
viết hồi
thập
niên
’70, ’80
chợt vào
lúc bà
vợ ông
vừa thất
lộc:
“Đời
sống hôm
nay, có
những
nghịch
thường
trong
cầu và
mong,
như sau:
Cuộc
sống con
người,
nay
nhiều
dinh
thự/cao
ốc thật,
nhưng
tâm tánh
vẫn cứ
thấp. Xa
lộ thì
chằng
chịt
những
tuyến và
đường,
nhưng ý
kiến vẫn
hẹp hòi,
tỏng
teo. Chi
tiêu thì
hào
sảng, mà
sở hữu
thực sự
chẳng có
là bao.
Mua, thì
mong mua
được
nhiều,
nhưng
vui
hưởng
của mình
mua, đếm
rất ít.
Tậu nhà,
ta mong
nhà cao
cửa
rộng,
trong
khi gia
đình/tổ
ấm cơ
ngơi cứ
thế dần
teo.
Tiện
nghi, ta
mong
thật
nhiều
nhưng
thời giờ
vun đắp,
quả hiếm
hoi.
Ta mong
có nhiều
bằng cấp
ngút
trời,
nhưng
khả năng
hiện
thực
ngày một
ít. Kiến
thức
mong có
khá, mà
phán
đoán sự
việc
ngày
càng
giảm.
Chuyên
gia/chất
lượng
trong
mọi việc
ta mong
có.
Nhưng
vấn đề
cần giải
quyết
càng
nhiều
thêm.
Nhiều
thuốc
men,
nhiều cơ
hội vui
hưởng
cuộc
sống,
nhưng
cuộc đời
lành
mạnh cứ
giảm
thưa.
Cầu và
mong
thật
nhiều,
nhưng
khi đã
mãn
nguyện
lại sinh
ra chè
chén
nghiện
ngập.
Cuộc vui
lành
mạnh vẫn
cứ thiếu
vắng, ở
nhiều
nơi. Lái
xe đi
đứng,
chỉ mong
cho mau
cho
chóng để
đến nơi.
Đến được
rồi, lại
cứ hờn
giận,
nổi
nóng, và
quậy
phá.
Cuộc
sống bon
chen
nhiều,
mà thoải
mái thư
giãn,
vui
hưởng cứ
chậm
chạp đến
rất
thưa.
Hết thức
khuya
làm cố,
rồi dậy
sớm đến
mệt
nhoài.
Đọc sách
thì ít,
nhưng
hay xem
phim ảnh
- truyền
hình, cả
những
vụn phim
trên màn
ảnh vi
tính.
Và, cầu
nguyện
suy gẫm,
rất ít
khi.
Có người
chỉ cầu
và mong
nhân
rộng tài
sản, đất
đai sở
hữu cho
thật
nhiều,
nhưng
giá trị
con
người
bản thân
cứ là
giảm
sút. Nói
thì
nhiều.
Yêu
thương
ít đi.
Ghét
ghen,
tranh
chấp
ngày
càng
nhiều
thêm.
Người
người
vẫn cầu
mong học
được
thật
nhiều.
Học kế
sinh
nhai,
cải
thiện
cuộc
sống.
Học cách
kéo dài
đời
người.
Thậm chí
còn tìm
thêm đất
sống
trên hoả
tinh/nguyệt
cầu,nữa.
Nhưng
vẫn thấy
khó khăn
khi chỉ
cần băng
qua con
lộ nhỏ
để gặp
hàng xóm
- láng
giềng,
mà
chuyện
trò hoặc
giúp đỡ.
Ta chinh
phục
được cả
không
gian địa
cầu,
nhưng
chưa
thuyết
phục nổi
chính
không
gian nhỏ
bé bên
trong
lòng
mình.
Hoàn
thành
nhiều
việc to
lớn,
nhưng
vẫn chưa
làm đẹp
nhân
tâm. Có
cố gắng
làm sạch
sẽ không
gian địa
cầu để
sống dai
sống
thọ,
nhưng
lại hay
ô nhiễm
linh
hồn.
Chinh
phục
được
nguyên
tử/hạt
nhân,
nhưng
chưa
triệt hạ
được
thành
kiến, và
kỳ
thị.
Ta viết
cho đời
thật
nhiều,
nhưng
học hỏi
từ người
lại quá
ít.
Hoạch
định
nhiều dự
án,
nhưng
hoàn
thành
lại ít
oi. Ta
học cách
gia tăng
vận tốc,
cứ lăn
xả vào
mọi
chuyện,
nhưng
chưa học
cách chờ
mong.
Lập thật
nhiều
văn bản
máy tính
đa năng
đa dụng,
lưu trữ
được
thật
nhiều
thông
tin/dữ
kiện,
sản xuất
quá
nhiều
sao bản,
nhưng
giao
lưu/trao
đổi
trong
hiền
hoà,
ngày
càng ít
thấy…
Và, danh
hài
George
Carlin
đi đến
đề nghị:
“Hãy nhớ
để thì
giờ mà
gần gũi
người
mình
thương
mến.
Bởi,
người ấy
sẽ không
còn gần
gũi được
bao lâu.
Hãy nói
lời hiền
hoà với
những
người
tìm đến
với ta.
Tìm đến
trong
tâm tình
lo sợ,
hoảng
hốt. Vì,
người
hèn
kém/bé
nhỏ kia
sẽ lớn
dần. Và,
họ sẽ xa
vời đời
mình,
một ngày
không
xa.
Hãy nhớ
mà ôm
chặt
vòng tay
hiền ấm
với
người ở
cạnh bên
mình, vì
đó là
cách
thức hay
nhất để
cầu được
ước
thấy,
chẳng
tốn đến
một xu.
Cũng hãy
nói lời
yêu
đương
với
người
phối
ngẫu
thân
thương/bè
bạn.
Nhưng,
lời nói
phải
đượm ý
nghĩa
đích
thật.
Hãy ôm
hôn
người
mình
thương
mến cho
thật
nhiều.
Vì, việc
ấy sẽ
gắn hàn
niềm đau
và nỗi
nhớ, nếu
phát
xuất từ
phần
thâm sâu
con
người
mình.
Hãy cầm
giữ mà
trân
trọng
giây
phút gần
gũi
người
thân
yêu, vì
một ngày
rất gần,
người
mình
thân
thương
sẽ không
còn đó,
để được
yêu. Và,
cũng hãy
bỏ thì
giờ để
ra mà
yêu
thương,
cho
trọn.
Hãy tìm
giờ mà
san sẻ,
chuyện
trò cùng
người
thân.
San sẻ
các tư
tưởng
cùng tâm
tình
hiếm
quý, nơi
tâm
tưởng.
Cầu và
mong là
chuyện
cần
thiết,
nhưng
cũng nên
ghi nhớ:
cuộc đời
của ta
không
đếm bằng
hơi thở
ta
thường
hít; mà,
bằng
khoảnh
khắc rất
ít oi
khi hơi
thở dần
dà bị
lấy đi.
Quả thật
rất
đúng, là
như thế.
Nhưng
đúng
hơn,
phải
nói: đời
người
nếu cần
hai chữ
cầu –
mong, có
lẽ cũng
nên liên
tưởng
đến
chuyện
“mong”
và
“cầu”,
mà bậc
đàn
anh/trưởng
thượng
vẫn đề
cập. Về
chữ
“cầu”,
đàn
anh/trưởng
thượng
là cố
giáo sư
kinh
thánh
Nguyễn
Thế
Thuấn đã
trích
dẫn lời
Kinh
trong
Tin Mừng
thánh
Mátthêu,
từng
ghi:
“Cầu
nguyện,
thì các
ngươi
chớ lải
nhải
như
người
ngoại…”
(Mt 6:
7)
Và, đàn
anh/trưởng
thượng
đã chú
giải:
“Ngay
việc cầu
nguyện,
cũng có
thể biến
thành
một việc
phô
trương.
Kiểu phô
trương
trong
hội
đường
(Lc 18:
11),
hoặc
ngoài
đường
xá… Còn,
“môn đồ
nguyện
cầu, thì
hãy tìm
nơi kín
ẩn”
(Mt 6:
6), ý
nói:
liên lạc
giữa
Thiên
Chúa và
người ta
thực
hiện
trong
thinh
lặng, âm
thầm,
loại hẳn
đi những
gì là
phô
trương,
hư danh
-cho dẫu
là nêu
gương.”
(Lm
Nguyễn
Thế
Thuấn
CssR,
Sách
thánh và
mặc khải
cứu rỗi,
giáo
án nội
bộ
tr.99)
Còn về
“mong”
hay
“đợi,
đàn
anh/trưởng
thượng
khác,
cũng lên
tiếng:
“Đợi chờ
là tưởng
niệm
niềm
trông
mong
Đấng Cứu
Thế ngày
xưa đánh
dấu tất
cả lịch
sử các
tổ phụ
và
Israel,
dân
Chúa.
Đợi chờ,
cũng là
nỗ lực
để làm
mới,
tăng lên
lòng
khao
khát của
chính
chúng ta
hôm nay
đối với
Chúa
Kitô
đang đến
trong
Hội
thánh
nhờ các
bí tích
hay qua
khuôn
mặt tha
nhân.”
(Gs
Nguyễn
Ngọc
Lan,
Chủ Nhật
Hồng
Giữa Mùa
Tím,
Cơ sở Hy
vọng
2002,
tr. 7)
Xem như
thế, có
“cầu” và
“mong”
nhiều đi
chăng
nữa, ta
vẫn cứ
thật
tình mà
vui
sống.
Sống cho
trung
thực.
Sống
tươi
vui, như
chỉ còn
sống một
ngày hôm
nay nữa
mà thôi.
Vì, rất
nhiều
điều ta
mong và
cầu, vẫn
có sẵn ở
nơi ta.
Vấn đề
chỉ là
ít/nhiều,
nhanh/chậm
tuỳ nhận
định của
mỗi
người.
Tuỳ niềm
tin của
ta. Tin
rằng,
mình đã
có tất
cả mọi
thứ mình
ao ước.
Ở đây.
Và bây
giờ.
Thôi nhé
em.
Trần
Ngọc
Mười Hai
Cũng có
lúc
rất cầu
và rất
mong.
Nhưng
không
nhiều.
(xem
các bài
cũ, xin
vào
www.tranngocmuoihai.blogspot.com)