Tâm
tình của một chiếc đinh trên khổ giá
Đã
hơn hai ngàn năm qua, thế giới loài người sau
khi đã đóng đinh Chúa Giêsu vào thập giá, hầu
như phần lớn họ đã quên mất nỗi đau của Chúa
Giêsu. Còn riêng tôi, chính là một trong những
cái đinh đóng vào chân tay của Đấng Cứu Thế, tôi
không bao giờ quên được sự đau đớn Ngài phải
chịu.
Tôi luôn áy náy, lo âu trong lòng vì biết mình
đã “dự phần” vào việc giết Đấng Cứu Thế. Sự
thực, thì anh em nhà tôi không tự mình can dự
vào việc đóng đinh được. Con người đã làm việc
đó!
Tôi và hai người em thì hơi khác với trăm ngàn
cái đinh được con người làm ra để xây dựng nhà
cửa, công xưởng, cầu đường…Con người xử dụng
chúng tôi vào chỗ nào, thì chúng tôi dầu muốn
dầu không cũng đành phải chấp nhận.
Tôi nói anh em tôi hơi khác, vì ba anh em tôi ra
đời chỉ có mục đích đóng tay chân nạn nhân vào
thập giá, và thật đau khổ cho tôi, lại ra đời
đúng vào lúc con người đem Chúa Giêsu đi để giết
Ngài.
Tôi biết rõ chuyện này, vì cái ngày mấy người
thợ rèn nói chuyện với nhau về việc làm ra những
chiếc đinh, họ cũng có tâm trạng như tôi. Họ là
những người dân lao động, sống nhờ vào công
việc, nhưng chính họ cũng mong là những chiếc
đinh họ làm ra, sẽ không được dùng vào việc đóng
đinh Chúa Giêsu. Chính nhờ câu chuyện của họ,
tôi mới biết là có một Đấng Cứu Thế đã ra đời,
và oái oăm thay, người ta lại sắp sửa đem Ngài
đi giết!
Tôi nghe họ nói, mà trong lòng lo lắng, chẳng
biết thân phận mình sẽ trôi dạt nơi nào, và sẽ
chứng kiến ai chết đây? Thầm mong mình sẽ không
được dùng đến trong dịp này.
Những ngày chờ đợi đối với tôi thật là ngắn
ngủi. Nằm yên trên kệ nghe mấy người dân nghèo
khổ nói chuyện về Chúa Giêsu.
Thành phố Giêrusalem và các vùng phụ cận rất sôi
động trong dịp này. Cả Hêrôđê của dân Do-Thái,
lẫn Philatô của Rôma, chẳng ai muốn ra tay giết
Chúa Giêsu cả, ấy vậy mà chính dân chúng lên
tiếng đòi phải giết Chúa Giêsu cho bằng đuợc.
Dân chúng, nhiều người đã từng được ơn lạ của
Chúa Giêsu chữa bệnh, từng được nghe lời giảng
dạy giản dị nhưng đầy ý tưởng cao siêu của Ngài,
mà rồi đành lép vế trước sức ép của đông đảo
quần chúng bị xách động bởi đám Kỳ mục, Trưởng
lão! Và nhất là mấy ông Thượng Tế! Họ như điên
tiết lên khi nghe Chúa Giêsu xác nhận: chính
Ngài là Đấng Cứu Thế! Chẳng hiểu họ biết về Kinh
Thánh như thế nào, mà Đấng Cứu Thế hiển hiện
trước mắt họ, họ lại đòi đem đi giết!
Cái ngày mà tôi biết rõ câu chuyện nhất, đó là
ngày người thợ rèn, xếp chung ba anh em tôi lại
một chỗ. Ông ta mân mê từng cái đinh trong tay
và nói với người nhà:
-Tụi nó là đồ điên! Cái thằng đầu trộm đuôi cướp
Baraba phố này ai chẳng biết. Vậy mà khi nghe
quan Tổng trấn hỏi tha ai, Baraba hay Giêsu, thì
cả đám hả họng la to : “Tha Barara! Giết Giêsu!”
Một người đáp lại:
-Thực là khó hiểu, nghe đâu như một môn đệ của
Ngài đã dẫn mấy tên tay chân của các vị Kỳ lão,
Thượng tế đi bắt Ngài. Rồi sau đó hắn lại tự
treo cổ lên!
Người khác góp ý:
-Dân đen như mình thì đành chịu ! Những người có
quyền họ nắm trong tay mạng sống người khác, vậy
mà họ cũng không hết lòng can thiệp thì nói gì
đến chúng ta.
Tôi biết là chuyện không ổn rồi! Ông thợ rèn xếp
đến ba bộ đinh nằm một chỗ, có lẽ theo lời đặt
hàng của một viên chức trong đám Kỳ lão. Vậy là
có đến ba người sẽ ra pháp trường hôm đó.
Chuyện gì phải đến là nó sẽ đến. Tôi và mấy anh
em được một viên chức đến nhận, bỏ vào túi xách
mang đi. Từ lúc ấy, tôi biết ngày giờ cuối cùng
của tôi cũng sẽ đến. Tôi nói ngày giờ cuối, là
vì thường thường sau khi dùng tôi xong, họ sẽ
vất đi, chẳng ai lại đem cất một chiếc đinh đã
được dùng để đóng vào thập giá, giết chết một
con người!
Nằm trong túi xách đi theo đoàn người ra pháp
trường. Tôi được biết là ngoài Chúa Giêsu, còn
có hai tên trộm cướp nữa. Tôi thầm mong là sẽ
được đóng vào tay chân một trong hai tên đó. Tụi
đó mới đáng đóng đinh, còn như Chúa Giêsu, từ
lúc tôi được hình thành, các câu chuyện tôi nghe
biết về Ngài, đều là những điều tốt lành Ngài
làm cho dân chúng quanh vùng này cả. Bao nhiêu
người ghé qua nhà người thợ lò rèn, đều tỏ ý
buồn, thương tiếc Ngài!
Trên đường đi, tôi nghe những lời nhục mạ Chúa
Giêsu mà cảm thấy buồn. Đây là những lời của
những kẻ có cuộc sống hiểu biết. họ có kiến thức
học vấn hơn những người nghèo khổ. Đối với tôi,
tôi tin lời những người dân nghèo khổ như người
thợ rèn làm ra tôi, hay là những người hàng xóm
đến sửa cái dao, đập lại cái lưỡi cày, vá lại
tấm lưới… Họ là những người dân hiền lành, chất
phác. Họ nhận biết được cái hay cái tốt, người
lành kẻ dữ qua trái tim của họ! Nhưng có lẽ họ
cũng như tôi, biết thì biết vậy, nhưng làm gì
được!
Tôi nghe những tiếng chửi rủa xen lẫn lời nói
giục giã Chúa Giêsu, hình như Ngài đuối sức lắm
không đi vững nữa, vấp ngã mấy lần. Bọn lính
thật tàn nhẫn, làm sao một người chịu đòn vọt
đến bầm dập cả thân mình lại có thể vác một cây
thập giá đi hết khoảng đường lên núi Sọ. Cũng
may cho Ngài, sau đó có một người khác giúp Ngài
vác thập giá đi đến hết quãng đường còn lại.
Dọc đường có biết bao người dân quê nghèo khổ
khóc thương Ngài. Có một bà còn cả gan đưa khăn
cho Ngài lau vì máu chảy đầy mặt, chẳng biết
lính có làm khó dễ gì bà không?
Lên được đỉnh đồi, bọn lính để mấy cây thập giá
nằm ra, rồi đặt mỗi người lên một cây, sau đó
một người xách cái túi đinh lên. Tôi thầm ước
mong mình sẽ không phải đau đớn nhìn một người
hiền lành vô tội chết oan ức! Người đó lại là
Đấng Thánh!
Nhưng than ôi! Cả mấy ngày lo âu, cả mấy ngày
hồi hộp đợi chờ, lại trở thành sự thật. Tên lính
cầm túi xách thảy tôi và hai đứa em vào chỗ thập
giá của Chúa Giêsu. Đây là lần đầu tiên tôi “cảm
thấy Ngài”. Tôi nói “cảm và thấy”, bởi vì từ
trước tôi chỉ nghe loáng thoáng về Ngài, hiểu
chút ít về Ngài, nhưng khi tôi bị ném tới gần
một người đang nằm trên thập giá, thì tôi biết
chắc đây là Chúa Giêsu. Khuôn mặt hiền từ, khắc
khổ, và có vẻ rất chiụ đựng của Ngài khiến tôi
dễ nhận ra, nhất là cái mão gai quái ác mà tôi
đã được nghe nói. Khắp cả thân hình Ngài đầy
những máu!
Tôi thì thầm với Ngài, xin đừng buồn tôi, vì
chính tôi sẽ gây đau đớn cho Ngài. Tôi sẽ cố thu
nhỏ mình lại, tôi rán cầm trí mình để chân tôi
đâm thâu tay ngài một cách nhẹ nhàng. Tôi ước
mong sự nhẹ nhàng của tôi sẽ bù đắp chút nào cho
những lời nhục mạ, những lời chửi rủa nặng nề từ
những kẻ vô lương tâm. Nhưng khi tên lính cầm
chiếc búa giáng vào đầu tôi, thì trời đất quay
cuồng, tôi nhắm mắt định thần để chân tôi “xuyên
qua” bàn tay Ngài. Tôi biết Ngài đau lắm!
Mấy người thợ đóng cây thập giá chẳng ý tứ gì
cả, họ chỉ biết làm ra cây thập giá, mà chẳng
màng người bị đóng đinh giăng cánh tay ra có vừa
vào cái lỗ họ khoan sẵn không! Họ chỉ độ chừng
mà thôi, cũng như chính họ cũng đã độ chừng Chúa
Giêsu không phải là Đấng Cứu Thế, cả hai đều
trật lất. Họ đã phải kéo hết sức bàn tay còn lại
của Ngài mới tới được lỗ khoan. Cái trật lất này
gây thêm đau đớn cho Ngài rất nhiều!
Nhưng họ có biết đâu rằng: cái trật lất độ chừng
Ngài không phải là Đấng Cứu Thế, rồi đem đi giết
lại gây đau đớn cho cả trời đất, cho cả loài
ngưòi, cho cả những vật vô tri vô giác như tôi
nữa!
Đau đớn thêm cho Ngài, một trong hai thằng ăn
trộm chẳng biết hối lỗi lại còn nói với Ngài:
-Tôi nghe nói Ngài làm nhiều phép lạ, tự xưng là
Đấng Cứu Thế, vậy sao không xuống khỏi thập giá,
rồi đem tôi xuống với!
Câu trả lời của thằng bên kia có lẽ làm cho Ngài
vui lòng, mà chính tôi cũng thấy an ủi cho Ngài
lắm, đến nỗi Ngài hứa với hắn là sẽ mang hắn lên
Thiên đàng cùng với Ngài.
Giờ phút làm tôi cảm động nhất, là lúc có một
môn đệ của Ngài dẫn một người đàn bà tới nói
chuyện với Ngài, dù chỉ nói mấy câu, nhưng sau
đó tôi biết đó chính là Bà Maria, Mẹ ruột của
Ngài. Tôi cảm thấy Bà Maria cũng đã kiệt sức,
tôi nghĩ chắc Bà cũng đau đớn như Ngài, Mẹ nào
mà chẳng đau lòng nhìn con chết tức tửi như thế!
Tôi nghe Ngài cầu nguyện xin tha thứ cho những
kẻ giết Ngài. Thật là chuyện không thể tưởng
tượng, ngoài trí hiểu biết của con người. Có lẽ
chân lý là ở đó, Ngài đã theo Thiên ý đến cùng,
đúng với danh hiệu “Đấng Cứu Thế!”
Suốt cả ngày hôm đó, thân tôi ghim trong hai bàn
tay, hai bàn chân của Ngài, tôi cảm nhận được
từng hơi thở, từng cơn đau đớn, từng nỗi thất
vọng của Ngài. Có lúc tôi nghe Ngài rên-rỉ:
-Cha ơi! Sao Cha bỏ con một mình!
Tôi biết Ngài quá đau đớn, vì như tôi mà còn cảm
thấy rúng động, thì huống gì Ngài, cũng thân xác
như mọi người. Tôi đã nghiệm ra rằng: Ngài là
con Thiên Chúa, Đấng tạo dựng muôn loài, vậy mà
Ngài chấp nhận cái chết hết sức thương đau! Chết
để cứu linh hồn đám ngưòi mang Ngài ra đây, trên
ngọn đồi này rồi dùng tôi đóng Ngài vào thập
giá!
Tôi cũng chứng kiến giờ phút cuối của cuộc đời
Ngài. Có lẽ từ xưa tới nay và sau này không ai
còn thấy một hiện tượng xảy ra như ngày hôm ấy
nữa. Tôi cứ tưởng là trời đất sụp đổ trong giây
phút đó!
Những người lính gác hốt hoảng la nhau:
-Ông này đúng là Con Thiên Chúa rồi!
-Giết lầm người vô tội rồi!
Bây giờ họ mới nhận biết, nhưng đã muộn, Ngài
tắt thở ra đi!
Tôi rán sức nâng Ngài, vì lúc này tôi mới cảm
thấy nặng. Có lẽ lúc chưa tắt thở, Ngài đã gượng
đứng để tôi khỏi mỏi mệt cũng nên.
Ôi! Tấm lòng của một Đấng Cứu Thế! Ngay cả như
tôi, Ngài cũng đã để lòng quan tâm!
Cho đến khi các môn đệ Ngài tới, có cả Bà Maria
nữa. Các môn đệ Ngài cẩn thận, tháo tôi ra khỏi
tay ngài, đỡ Ngài xuống khỏi cây thập giá. Họ
vất tôi ra đất rồi lo việc tẩm liệm chôn cất
Ngài.
Tôi nằm im lìm nơi bãi đất hoang từ đó, nơi pháp
trường này và chứng kiến rất nhiều cái chết của
nhiều người khác. Nhưng chẳng bao giờ tôi sống
lại được giây phút cùng với Ngài trên thập giá
nữa.
Người ta đã gọi cây thập giá là Thánh giá, gọi
hầm mộ chôn cất Ngài là Mộ thánh, nhưng còn tôi,
cái đinh đâm thâu qua bàn tay và chân Ngài, cái
đinh làm cho Ngài đau đớn thêm, cái đinh góp
phần gây ra cái chết của Ngài, cái đinh có vấy
máu của Ngài, chưa có ai lại gọi tôi là Thánh
cả!
Tôi vẫn âm thầm đau khổ, tôi chỉ mong Ngài, Chúa
Giêsu, là Đấng Cứu Thế thông cảm, tha thứ cho
tôi.
đặng xuân hường