ĐỨC
BÀ LÀ
NIỀM TIN
TƯỞNG
CỦA CON
Ơn gọi
tu trì
là món
quà, là
hồng ân
trọng
đại
THIÊN
CHÚA ban
cho con
người.
Hơn thế
nữa, Đức
Nữ Trinh
Rất
Thánh
MARIA -
Đấng
Trung
Gian Ơn
Thánh -
luôn
hướng
dẫn và
chuẩn bị
tâm lòng
con
người
biết đón
nhận
hồng ân
cao cả.
Chính
Đức Mẹ
MARIA -
Hiền Mẫu
Thiên
Quốc -
giúp con
người
biết đáp
lại lời
mời gọi
sủng ái
của Đức
Chúa
GIÊSU
KITÔ và
sẵn sàng
bước
theo
chân
Ngài
trên con
đường
hoàn
thiện
của Tình
Yêu cao
cả. Sau
đây là
chứng từ
ơn gọi
của một
nữ tu
người Ý.
Trước
khi con
sinh ra,
các bác
sĩ đề
nghị Má
con phá
thai.
Nếu Má
con
không
nghe
theo
tiếng
gọi của
tình mẫu
tử nhiệm
mầu mà
lại làm
theo lời
khuyên
của các
bác sĩ,
thì giờ
đây, có
lẽ trái
đất mất
đi một
bóng
người
tận hiến
cho
THIÊN
CHÚA!
Ngay sau
khi con
chào
đời, Ba
Má dâng
hiến con
cho Đức
Bà Mân
Côi
Pompei
nơi Đền
Thánh ở
miền Nam
nước Ý.
Kể từ
ngày ấy,
bàn tay
từ mẫu
chở che
của Đức
Mẹ MARIA
không
bao giờ
bỏ rơi
con. Lúc
nhỏ, con
thường
theo Ba
Má đến
nhà thờ,
mặc dầu
con
không
hiểu tầm
quan
trọng
của việc
làm ấy.
Con thật
lòng tri
ân Ba Má
- mặc
dầu bị
con quấy
phá -
vẫn luôn
mang con
theo mỗi
khi đi
nhà thờ,
và nhờ
thế mà
từ từ
con học
biết và
mến yêu
Đức Mẹ
MARIA.
Nhờ biết
Đức Mẹ
và kính
mến Đức
Mẹ mà
con
không
cảm thấy
buồn
chán mỗi
khi đi
nhà thờ
và đọc
kinh Mân
Côi.
Con nhớ
đã học
được rất
nhiều
bài hát
về Đức
Mẹ,
trong số
đó con
thích
nhất bài
”Andrò a
vederLa
un dì -
Con sẽ
đi gặp
Đức Mẹ
một ngày
kia” với
phiên
khúc lập
đi lập
lại ”al
ciel, al
ciel, al
ciel ..
trên
trời,
trên
trời,
trên
trời ..”
Vừa hát
con vừa
mơ tưởng
Thiên
Đàng và
nghĩ
rằng,
chắc
phải đẹp
lắm khi
được ở
cùng Đức
Mẹ
MARIA,
Hiền Mẫu
dấu ái
Thiên
Quốc!
Chính
trong
tuổi thơ
vàng
ngọc ấy
mà con
bắt đầu
nhận ra
tiếng
gọi thần
linh.
Nhưng
con
không
biết đó
là tiếng
gọi gì
và
thường
tự hỏi
”có ơn
kêu gọi”
nghĩa là
gì?
Thế rồi
- lớn
lên theo
dòng
thời
gian -
con quên
bẵng
tiếng
gọi
THIÊN
CHÚA,
mặc dầu
con
không
bao giờ
bỏ rơi
việc
thường
xuyên
lãnh
nhận các
Bí Tích.
Được thế
là nhờ
Ba Má
con luôn
nhắc
nhở, đặc
biệt là
Má con.
Con cũng
tận hiến
cho Đức
Mẹ MARIA
Vô Nhiễm
và luôn
mang
trong
mình Ảnh
Vảy Phép
Lạ hay
còn gọi
là Ảnh
Đức Mẹ
Ban Ơn..
Thỉnh
thoảng
con lần
hạt Mân
Côi đặc
biệt
trong
tháng
Năm,
Tháng
Hoa dâng
kính Đức
Mẹ.
Năm lên
16 tuổi,
con theo
Má con
đi hành
hương
Lộ-Đức.
Nơi đây,
lòng
kính mến
Đức Mẹ
được dịp
gia tăng
và con
sốt sắng
hứa với
Đức Mẹ
là con
sẽ lần
hạt Mân
Côi
thường
xuyên
hơn.
Thế
nhưng
năm sau
đó xảy
ra một
biến cố
đau
thương
nơi
trường
học và
con dại
dột nghĩ
rằng
chính
Ảnh Vảy
Phép Lạ
mang đến
cho con
sự
xui-xẻo
này, nên
cởi Ảnh
Vảy khỏi
cổ.
Nhưng
cũng từ
ngày ấy
con mất
sự bình
an,
không
còn cảm
thấy
niềm vui
và mỗi
ngày một
âu sầu
buồn bã
hơn.
Cùng
thời
gian này
con bắt
đầu nghe
- tự bên
trong -
một
tiếng
nói vừa
dịu dàng
vừa mãnh
liệt kêu
mời con
bước
theo Đức
Chúa
GIÊSU
KITÔ và
từ bỏ
TẤT CẢ.
Nhưng
con khóc
ròng và
van xin
Đức Chúa
GIÊSU
đừng gọi
con! Cứ
thế thời
gian
tuần tự
trôi qua
trong
vòng một
năm
trời.
Cho đến
khi con
bước vào
tuổi 18
với một
nội tâm
dằn-co
thao-thức
mãi.
Bỗng một
hôm con
có dịp
nói
chuyện
với một
Linh
Mục. Sau
khi lắng
nghe con
giải bày
mọi ưu
tư dằn
vặt,
ngài
khuyên
con:
- Con
hãy hỏi
Đức Chúa
GIÊSU
xem Ngài
muốn gì
nơi con.
Có thế,
con mới
hài lòng
và cảm
thấy
hạnh
phúc.
Con liền
xin xưng
tội
chung.
Sau khi
nhận ơn
xá giải,
con cảm
thấy như
trút
được
gánh
nặng từ
bao lâu
nay vẫn
đè bẹp
con. Con
bắt đầu
mang lại
Ảnh Vảy
Phép Lạ
và tha
thiết
van xin
Đức Chúa
GIÊSU tỏ
cho con
biết
Ngài
muốn con
làm gì.
Hai ba
tháng
sau đó
con theo
Cha Mẹ
đi hành
hương
đền
thánh
Đức Bà
Chỉ Bảo
Đàng
Lành ở
Avellino
(Trung
Nam Ý).
Nơi đây
lần đầu
tiên con
trông
thấy các
nữ tu
mặc áo
dòng màu
xanh xám
nhẹ với
cử điệu
thật nhã
nhặn đơn
sơ khiêm
tốn. Con
cảm thấy
như bị
thu hút
và bỗng
nẩy sinh
niềm ao
ước làm
một cuộc
tĩnh tâm
nơi Cộng
Đoàn Các
Chị. Con
tuyệt
đối
không
nói với
ai về
ước
nguyện
thầm kín
của
mình.
Con chỉ
xin Đức
Mẹ tỏ
cho con
biết đâu
là hướng
phải đi,
bằng
cách mở
cho con
một con
đường.
Ngay lúc
ấy con
đến nói
chuyện
với một
Linh Mục
con gặp
trong
đền
thánh.
Sau một
hồi
chuyện
vãn, Cha
bất ngờ
mời con
làm một
cuộc
tĩnh tâm
nơi Cộng
Đoàn Nữ
Phan-Sinh
Đức Mẹ
Vô
Nhiễm.
Con ngạc
nhiên
thấy vị
Linh Mục
đoán
đúng tư
tưởng
cùng ước
nguyện
của con.
Con tin
rằng
chính
Đức Mẹ
MARIA
hằng
theo sát
con đã
tỏ lộ
cho vị
Linh Mục
biết.
Con thi
hành
ngay lời
khuyên
của vị
Linh
Mục.
Cuộc
tĩnh tâm
vài ngày
nơi Cộng
Đoàn Nữ
Phan-Sinh
đã thay
đổi tâm
tình và
nếp sống
của con.
Con bắt
đầu nhận
ra tầm
quan
trọng
của việc
phải có
Cha Linh
Hướng.
Chính
ngài sẽ
giúp con
chọn
đúng một
hướng đi
cho cuộc
đời. Từ
đó Đức
Mẹ MARIA
cầm tay
dẫn con
đi và
gợi ý
cho con
biết
điều
phải
làm, qua
trung
gian vị
Linh Mục
mà con
xin ngài
làm Linh
Hướng.
Một năm
sau, con
chính
thức gia
nhập Hội
Dòng Nữ
Phan-Sinh
Đức Mẹ
Vô
Nhiễm.
Từ nay
con hiểu
rõ: ”Chỉ
duy nhất
Đức Chúa
GIÊSU
KITÔ mới
có thể
ban cho
con Niềm
Vui đích
thực”.
Đó là
Niềm Vui
vĩnh cửu
đến từ
THIÊN
CHÚA,
chứ
không
phải
niềm vui
tạm bợ
chóng
qua ở
thế gian
này.
Để kết
thúc
chứng từ
về ơn
gọi, con
ước ao
nói lớn
tiếng
cho mọi
người
nghe
rằng:
”Mời bạn
đến và
xem!”
Nguyện
xin Đức
Trinh Nữ
Rất
Thánh
MARIA là
Tôn Sư
dẫn dắt
bạn
trong
mọi chọn
lựa quan
trọng
của cuộc
đời bạn.
... ”Hãy
lắng tai
nghe
tiếng
của tôi,
hãy để
tâm nghe
lời tôi
nói.
Phải
chăng
người
cày
ruộng
ngày nào
cũng cày
để mà
gieo, cứ
cuốc sâu
bừa kỹ
ruộng
của
mình?
Một khi
đã san
bằng
thửa
đất, lại
không
gieo tảo
vĩ,
không
rắc thì
là hay
sao? Rồi
trồng
miến
trồng
kê,
trồng
lúa mạch
một
phần, và
lúa mì
nâu ở
ven bờ
ruộng.
Anh đã
quen với
lề lối
ấy,
chính
THIÊN
CHÚA của
anh dạy
bảo anh.
Không ai
chà tảo
vĩ bằng
trục
lăn,
cũng
chẳng
dùng
bánh xe
cán thì
là,
nhưng
lấy gậy
đập tảo
vĩ, lấy
đòn xốc
đập thì
là. Xay
lúa thì
không
xay hoài
cho nát
bấy; cho
bánh xe
cán lúa
là để
trấu
bong ra,
chứ
không
phải là
để
nghiền
nát.
Những
điều này
cũng là
do Đức
Chúa các
đạo
binh. Kế
hoạch
sao
nhiệm
mầu, sự
khôn
ngoan
thật là
cao cả!”
(Sách
Tiên Tri
Isaia
28,23-29).
(”Il
Settimanale
di Padre
Pio”, 21
Ottobre
2007,
n.41,
Anno VI,
trang
22-23)
Sr.
Jean
Berchmans
Minh
Nguyệt
Radio
Vatican
 |
|