Lễ Phục sinh
NIỀM TIN VÀO CHÚA PHỤC SINH
Chúa Kitô đã phục sinh. Đó là niềm vui của chúng
ta. Còn hơn thế nữa, đó là đức tin của chúng ta,
đó là niềm hi vọng của chúng ta. Niềm tin vào
Chúa Kitô Phục sinh của chúng ta có cơ sở vững
chắc ở những bằng chứng khác nhau.
Có bằng chứng tiêu cực của các lính canh mộ. Khi
an táng Chúa Giêsu, các thượng tế đã cẩn thận
xin Philatô cho đóng cửa mộ bằng một phiến đá
lớn rất nặng rồi cho niêm phong và cắt cử lính
canh cẩn thận. Nhưng khi Chúa sống lại, ánh sáng
rực rỡ chiếu lên chói lòa, cửa mộ bật tung, lính
canh hoảng sợ chạy trốn. Sau đó lính canh đi
loan tin rằng : Trong khi chúng tôi ngủ, các môn
đệ đến lấy trộm xác Chúa. Ai cũng biết đó là tin
giả. Vì các môn đệ còn đang rất sợ hãi, trốn
chạy, làm sao dám lấy trộm xác. Thánh Augustinô
đã bài bác điều này khi nói : Lính canh ngủ hay
thức. Nếu họ thức thì làm sao họ để cho các môn
đệ lấy trộm xác Chúa. Nếu họ ngủ, làm sao họ
biết là các môn đệ lấy trộm xác Chúa.
Có những bằng chứng tích cực của các môn đệ.
Sáng sớm, ba người đầu tiên đã đến mộ và không
thấy xác Chúa. Bà Mađalêna hốt hoảng cho rằng
người ta đã lấy mất xác Chúa. Phêrô vào trước
nhưng chưa có ý kiến gì. Gioan vào sau. Ong đã
thấy và đã tin. Ong thấy gì? Ong thấy khăn che
đầu và khăn liệm xếp đặt gọn gàng trong mộ. Là
người môn đệ được Chúa yêu thương ông có một
trực giác đặc biệt. Hơn nữa ông đã biết rõ thói
quen của Chúa. Nhìn khăn liệm xếp đặt gọn gàng,
ông nhận ra thói quen đó. Tuy nhiên niềm tin ban
đầu còn mơ hồ. Niềm tin chỉ chắc chắn nhờ được
củng cố bằng việc trực tiếp nhìn thấy Chúa.
Sau ngày phục sinh, Chúa hiện ra nhiều lần với
nhiều người. Hiện ra với các môn đệ trong căn
phòng đóng kín. Hiện ra với Tôma và cho ông xem
các vết thương ở tay, chân và cạnh sườn. Hiện ra
với hai môn đệ đi đường Emmaus. Hiện ra trên bờ
biển và chỉ dẫn cho các môn đệ đánh một mẻ cá lạ
lùng. Nhưng có lẽ cuộc hiện ra có tác động mãnh
liệt nhất là với Phaolô. Thuở ấy Phaolô còn có
tên là Saolê, một người Do Thái thù ghét Chúa
Giêsu, hăng say đi tìm bắt những người tin Chúa.
Ở Damas, ông bị một làn ánh sáng chói lọi chiếu
vào khiến mù mắt. Con ngựa hất ông ngã lăn xuống
đất. Và có tiếng từ trời phán bảo : “Saolê,
Saolê, tại sao ngươi tìm bắt ta”. Hoảng sợ Saolê
thưa : “Thưa ngài, ngài là ai”. Tiếng từ trời
trả lời : “Ta là Giêsu mà ngươi đang tìm bắt”.
Từ đó Saolê tin vào Chúa Kitô Phục sinh, trở
thành Phaolô, một tông đồ nhiệt thành đi loan
Tin Mừng Phục Sinh cho mọi người.
Những kết quả của việc Chúa Phục sinh được thấy
rõ ràng. Trước hết là sự đột biến nơi các môn
đệ. Ngày Chúa chịu chết, các ông là những người
nhút nhát, trốn chạy, thậm chí còn phản bội,
chối Chúa. Tại sao chỉ trong một thời gian ngắn,
các ngài thay đổi một cách mãnh liệt. Đang nhút
nhát, ẩn trốn bỗng hiên ngang xuất hiện ở chốn
công khai. Đang phản bội, chối Chúa bỗng hăng
hái ra đi làm chứng cho Chúa. Đang sợ hãi bỗng
trở nên can đảm lạ thường. Không những vui mừng
được chịu đau khổ vì Chúa mà còn sẵn sàng chịu
chết vì Chúa. Chắc chắn các ngài đã được gặp
Chúa nên con người các ngài đã biến đổi tận gốc
rễ. Chắc chắn các ngài đã gặp Chúa nên lời chứng
của các ngài có sức thuyết phục.
Thật vậy, làm sao những người tín hữu đầu tiên
tin vào lời chứng của các tông đồ đến nỗi sẵn
sàng bỏ của cải làm của chung, sẵn sàng chịu
sống chui rúc, trốn chạy cuộc bách hại của đế
quốc La mã, sẵn sàng chịu chết vì đức tin của
mình. Làm sao Giáo hội có thể tồn tại 2000 năm,
qua biết bao nhiêu khó khăn thử thách do những
người muốn tiêu diệt đạo gây nên. Nếu Chúa không
Phục sinh, không thể giải thích được những việc
đó.
Chúa Phục sinh, đó là nền tảng của đức tin. Đó
là sự vững chắc của Giáo hội. Và đó là chính là
niềm hi vọng lớn lao của chúng ta. Chúa phục
sinh biến đổi thân phận chúng ta. Từ thân phận
phải chết sẽ được sống lại với Chúa. Từ thân
phận tội lỗi được trở nên trong sạch. Từ cát bụi
phàm trần được trở lại làm con Chúa. Từ định
mệnh mong manh phù du được hưởng hạnh phúc vĩnh
cửu trong nhà Cha trên trời.
Lễ Chúa Phục Sinh đem lại cho ta niềm vui lớn
lao. Vì thế mừng lễ Chúa Phục Sinh mời gọi ta
biến đổi đời sống nên tươi mới cho xứng đáng với
niềm tin, xứng đáng với phẩm giá của con người
được Chúa yêu thương cứu chuộc.
Lạy Chúa Kitô Phục Sinh, xin cho con được sống
lại thật về phần linh hồn. Amen.
ĐTGM Ngô Quang
Kiệt