HÃY VÙNG LÊN !
(Ga
20:1-9)
Mầu
nhiệm sự ác lộng hành khắp nơi. Dưới sức mạnh
kinh hồn đó, làm sao con người có thể vượt thoát
? Hơn nửa thế kỷ qua, sự ác đã mượn cánh tay
“Bắc Kinh 'cai trị bằng khủng bố' và 'diệt chủng
văn hóa'”[i]
Tây Tạng. Nhưng “bất chấp áp lực đến từ phía
công an, khoảng từ 300 đến 400 nhà sư Tây Tạng
cũng đã rời tu viện tiếp tục cuộc tuần hành phản
đối chính quyền Trung Quốc.”[ii]
Hàng chục ngàn người dân đã nhập đoàn với đoàn
tăng lữ. Kết quả “ít nhất 80 người biểu
tình bị thiệt mạng.”[iii]
Vượt
qua nỗi sợ, dân Tây Tạng vùng lên tranh đấu và
mở đường cho quê hương vào kỷ nguyên độc lập và
tự do. Nỗi thống khổ của dân tộc Tây Tạng tiêu
biểu cho số phận nhân loại suốt mấy ngàn năm
dưới ách thống trị của Satan. Nếu Chúa Giêsu
không can đảm đương đầu với tử thần, chắc chắn
nhân loại không bao giờ có thể thoát khỏi vòng
kiềm tỏa của mầu nhiệm sự ác. Hơn nữa, Chúa đã
phá tan âm phủ để phục sinh và dẫn đưa mỗi người
chúng ta vào cuộc sống mới.
CHIẾN THẮNG THẦN CHẾT
Chúng
ta không chối bỏ sự dữ hay làm ngơ trước những
khốn cùng của nhân loại. Vì tin Chúa Kitô đã
phục sinh, chúng ta không đầu hàng trước quyền
lực sự dữ. Người phục sinh để chiến thắng thần
chết, minh oan cho những ai đau khổ, đưa lại sự
sống mới. Ðó là sứ điệp Phục sinh của mầu nhiệm
vượt qua. Phải trải qua cái chết, Chúa mới trở
thành Chiên Vượt Qua đem lại sự sống đích thực
cho nhân loại.
Chúa
Cha đã sai Chúa Con đến trần gian để mời gọi mọi
người xây dựng Nước Trời. Ðây là một công trình
đòi mọi người phải thay đổi hoàn toàn : “Anh em
hãy loại bỏ men cũ để trở thành bột mới, vì anh
em là bánh không men. Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu
hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. Vì
thế, chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà
và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng
tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ.” (1
Cr 5:7-8) Lòng gian tà và độc ác hiện nguyên
hình trong những cơ chế bất công lan rộng khắp
nơi. Chính Chúa đã đối mặt với những sức mạnh
ghê hồn đó. Không những không bị thứ men cũ đó
lây nhiễm, Chúa còn vượt qua nỗi sợ và đem lại
sự sống mới cho nhân loại.
Trong
Tân Ước, men là biểu tượng sự mục nát. Sự thối
nát bắt nguồn từ sự sợ hãi của chúng ta. Dân
chúng không dám đối diện với sự thật, vì họ bị
đe dọa. Họ dấu giếm sự thật. Sự thối nát có thể
ở trong các cơ chế như Giáo hội, gia đình, chính
trường hay bất cứ loại cơ chế nào. Một khi dân
chúng ngoảnh mặt với chân lý, họ sẽ chùn bước
trước thực tế và bắt đầu nói dối, lừa đảo, giấu
diếm. Ðó là cách khiến mọi sự nhiễm độc. Theo
thánh Phaolô, Chúa kêu gọi chúng ta bước vào
cuộc sống mới với Chúa Phục sinh, thoát khỏi men
cũ. Ðó là một lối sống phi thường, vượt qua nỗi
sợ, nhất là cái chết.
Chúa
Giêsu phục sinh để đem lại sự sống mới, đó là
Nước Thiên Chúa. Nơi đây chỉ những ai có “lòng
tinh tuyền và chân thật” mới có thể sống. Như
thế, Phục sinh đã chiếu vào trần gian ánh sáng
chân lý, công lý và bình an.
MÃNH LỰC TÀ THẦN Ở ÐÂU ?
Nhưng
trong vương quốc Satan vẫn đầy dẫy những con
người “gian tà và độc ác.” Lòng họ đầy ghen
tương, đố kỵ và tranh chấp. Mọi hình thức bạo
động có thể được dùng để đàn áp dân oan. Trong
hệ thống xã hội đạo đời thời Chúa Giêsu, ai
không chu toàn bổn phận đều bị tử hình. Nếu luật
bắt ném đá, cộng đoàn không một chút cảm thông.
Ðể phản đối luật lệ phi nhân này, Chúa Giêsu đã
tìm cách cứu sống một phụ nữ bị bắt quả tang
phạm tội ngoại tình. Chỉ cần một câu hỏi ngắn
gọn, Chúa Giêsu đã làm cho mọi người giật mình
về tình trạng xấu xa trong tâm hồn mình. Tội lỗi
đã làm họ lùi bước …
Nhưng
khi chính mình bị sa vào tay kẻ gian ác, Người
đã không tìm cách kháng cự. Khi làm như thế,
Chúa Giêsu đã trưng ra cho mọi người thấy bộ mặt
thật của những con người gian ác. Nói khác,
Người đã để cho sự ác phơi bày bản chất đích
thực của nó. Nếu có bản cáo trạng nào tố cáo các
nhà lãnh đạo tôn giáo thời Chúa Giêsu, thì đó
phải là việc họ đã giết Ðấng Thiên Sai.
Chúa
không dùng cùng một thủ đoạn của sự ác để chiến
đấu hay tiêu diệt nó. Nhưng Người chỉ hành động
để chiếu sáng. Chúa Giêsu mở ra trước lương tâm
và ý thức con người tất cả những gì đang xảy ra
trong thực tế. Chúa Giêsu đã cố gắng dạy chúng
ta một điều tốt đẹp, kỳ diệu và mạnh mẽ nhất, đó
là một lối sống mới giữa một thế giới đầy ắp sự
dữ. Người muốn chúng ta học cách đối xử với sự
ác mà không làm cho thế giới tăng thêm sự ác, đó
là sự tha thứ.
Chúng
ta được kêu gọi để hiểu biết tâm điểm trong lời
Chúa giảng dạy là sự tha thứ. Tha thứ là hy
sinh mạng sống để đánh thức mọi người trước thực
tế và sự thật. Tha thứ cho tha nhân là không
tham dự vào men Pharisêu, tức là sự ghen tương,
đố kỵ, công kích và phá hoại, những dấu chứng
một tâm hồn kiêu ngạo. Càng kiêu ngạo càng không
thấy được sự thật và càng tự nhốt trong chính
mình. Mọi gian ác đều bắt nguồn từ sự kiêu ngạo.
Bởi vậy, muốn phá sự gian ác, phải vượt qua lòng
tự kiêu.
Nhưng
lấy sức mạnh nơi đâu để có thể vượt qua chính
mình ? Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu chiếu sáng
niềm hy vọng cho con người đang ngụp lặn trong
vực thẳm tội lỗi. Người đã tiêu diệt thần chết
và tội lỗi trên thập giá (x. Rm 5:18-21; 1 Cr
15:56-57). Niềm hy vọng nơi Chúa phục sinh là
tất cả sức mạnh của con người. Khi phục sinh,
Chúa Giêsu “tỏa sáng tràn ngập và làm cho hình
ảnh và họa ảnh Thiên Chúa nơi con người nên hoàn
hảo.”[iv]
Nhờ đó, con người thoát khỏi vòng kiềm tỏa của
sự ác để tới bến bờ tự do.
Chính nhờ Ðức Kitô phục sinh,
“Thiên Chúa cho con người thực sự có khả năng
thắng vượt điều ác và đạt tới điều thiện. Chúa
‘đã trả giá đắt’ (1 Cr 6:20)
mà cứu chuộc nhân loại. Nhờ đó,
niềm hy vọng trào dâng, mặc dù tội lỗi ghi đậm
nét trong lịch sử nhân loại. Lời hứa của Thiên
Chúa bảo đảm thế giới không còn tự khép kín,
nhưng mở ra đón nhận Nước Thiên Chúa, vì Chúa
Kitô đã liên kết với mỗi người cách nào đó, và
vì Chúa Thánh Thần hành động tích cực để ‘phủ
đầy mặt đất.’ (Kn 1:7)”[v]
Làm sao tà thần còn giữ nguyên
mãnh lực trước sức mạnh đó của Thiên Chúa ?
CHIẾN THẮNG VỀ TAY AI ?
Dĩ nhiên, cuộc chiến vẫn chưa
chấm dứt giữa thiện ác. Khi suy gẫm về chặng
đường Thánh giá ở Colossêô Roma, ÐHY Joseph Zen,
giám mục Hồng Kông viết : “Vì bị giết chết, nên
chỉ một mình Con Chiên Thiên Chúa mới có thể
loại bỏ dấu ấn của ‘mầu nhiệm sự ác.’ Nhiều nơi
trên thế giới, Hôn thê Ðức Kitô đang trải qua
giờ phút bách hại trong tối tăm ...
Bên ngoài, Philatô có vẻ đầy
quyền lực. Ông ta ở một vị thế có quyền sinh sát
đối với Chúa Giêsu. Ông ta thích diễu cợt khi
nhắc đến danh hiệu ‘Vua dân Do thái,’ nhưng sự
thật ông ta yếu đuối, đáng thương và hoàn toàn
lệ thuộc. Ông ta sợ Hoàng đế Tibêriô, sợ quần
chúng, sợ các thượng tế, trong khi tận thâm tâm
ông khinh miệt họ. Ông trao Chúa Giêsu cho quân
lính đóng đinh, mặc dù biết Người vô tội.
Nỗ lực mà không cứu được Chúa
Giêsu, kết cục ông đã phó mặc cho tên đồ tể nguy
hiểm. Việc rửa tay của ông chẳng có ích gì, khi
đổ máu người vô tội. Philatô là hình ảnh của
những ai xử dụng quyền bính như một vũ lực đàn
áp, bất kể công lý.”[vi]
Philatô đúng là tiêu biểu cho
những con người đang nắm quyền ở Trung quốc và
Việt Nam. Bao giờ họ mới có thể học thuộc bài
học của Liên xô năm xưa ? Những gì đang xảy ra
tại Trung quốc hiện nay cũng đã từng diễn ra tại
Liên xô ngày xưa. Mầm mống phân hóa đã bắt đầu
trỗi dậy. Không có gì nguy hiểm bằng xung đột
văn hóa, tôn giáo, chủng tộc. Chỉ nhà nước
chuyên chính vô sản dám đối đầu với các lực
lượng ấy.
Cuộc xung đột văn hóa và tôn
giáo đang xảy ra tại Trung quốc. Trước cuộc
Trung quốc đàn áp Tây tạng hiện nay, bà Dân biểu
Nancy Polisi, Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ, phát biểu
: “Nhân danh cá nhân tôi, tôi có thể nói, nếu
những người yêu chuông tự do khắp thế giới không
lên tiếng chống lại Trung quốc đàn áp Tây Tạng,
chúng ta đã đánh mất thẩm quyền tinh thần nhân
danh nhân quyền ở bất kỳ nơi nào trên thế giới.
Tình thế tại Tây Tạng là một thách đố đối với
lương tâm thế giới. Thế giới cần biết những gì
đang xảy ra.”[vii]
Tiếng nói lương tâm đã gióng
lên. Những kẻ chà đạp lương tâm có nghe thấy gì
không ?
Mới đây, trong cuộc hành hương
Assisi, sau khi quỳ cầu nguyện trước mộ thánh
Phanxicô, ông Gorbachev, cựu tổng bí thư cộng
sản, đã tường thuật lại cuộc gặp gỡ lịch sử đó
như sau: “Bức Màn Sắt không thể sụp đổ, nếu
không có Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Thật
vậy, tháng 12 năm 1989, chúng tôi đã có một buổi
nói chuyện rất thú vị, mặc dù có lẽ rất cảm
động. Ngài bảo thẳng với tôi là ngài ghét cay
ghét đắng cái chủ nghĩa cộng sản. Ngài cũng mạnh
mẽ phê phán chủ nghĩa tư bản rừng rú. Ngài nói
với tôi: ‘Tôi không phục vụ chính trị đảng phái,
tôi phục vụ Thiên Chúa.’”[viii]
Chắc chắn không thể phủ nhận sức
mạnh lòng tin nơi ông Gorbachev trong việc giật
sập chế độ cộng sản tại Liên xô và Ðông Âu. Ông
thổ lộ với linh mục Miroslavo Anuskevic, trong
tờ La Stampa: “Ông ta đã nói rất nhiều về nước
Nga và tính chất quan trọng của việc chuyển sang
nền dân chủ không chỉ cho nước Nga mà còn cho
toàn thế giới. Ông lấy làm tiếc là nước Nga một
nước có lịch sử và một truyền thống tinh thần vĩ
đại đã phải trải qua một thời kỳ cộng sản quá
lâu dài.”[ix]
Nhìn lại những thời gian tăm tối khi thần ác
đang hoành hành trên quê hương, chắc chắn thấy
những nọc độc nguy hại của cộng sản, ông mới thở
dài và nuối tiếc như vậy. Nếu không bị cộng sản
thống trị trong một thời gian dài như thế, chắc
chắn quê hương ông đã tiến xa về mọi mặt rồi và
dân tộc của ông đã không phải trả giá quá mắc mỏ
và phi lý như vậy !
Cuối thế kỷ 20, niềm tin Kitô
giáo đã hạ bệ kinh thành ác thần tại Liên xô và
các nước Ðông Âu. Thế kỷ này, có lẽ Phật giáo sẽ
tạo nên lịch sử tương tự bên Á châu ?
Tóm lại, sống dưới chế độ bất
công, Chúa Giêsu đã trở thành nạn nhân bi thương
nhất để cứu độ toàn thể nhân loại. Nhưng Người
đã phục sinh để mở lối cho mỗi người chúng ta
vào cuộc sống hạnh phúc và chia sẻ vinh quang
với Thiên Chúa. Người đã bẻ tan gông cùm của lực
lượng thần ác. Nhờ đó mọi người được hoàn toàn
tự do làm người và làm con cái Chúa.
Lạy Chúa, xin Chúa thương đến
dân tộc Tây Tạng hôm nay. Xin Chúa chiếu soi ánh
sáng phục sinh của Con Chúa vào những nơi đang
đau khổ vì bất công hận thù. Amen.
đỗ lực
23.03.2008
[iv]
Toát Yếu Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội,
121.