TÌNH CA
CHO
NGƯỜI
ĐƯỢC YÊU
Mt 13, 1
– 23
MŨ NI
CHE TAI
Năm
1877,
Thomas
Edison,
phát
minh ra
máy hát
quay
đĩa. Một
bộ máy
ghi được
tiếng
nói và
lại phát
ra tiếng
nói làm
cho mọi
người
phải xôn
xao bàn
tán. Để
làm cho
mọi
người
tin chắc
rằng máy
hát nói
được là
một sự
thật,
Edison
quyết
định
trình
bày
chiếc
máy kỳ
lạ trước
Hàn Lâm
Viện
Khoa Học
Hoa Kỳ.
Nhà phát
minh đã
làm cho
các nhân
vật Nhà
Trắng
cũng như
dân
chúng
tin
tưởng.
Cả thế
giới sôi
nổi về
phát
minh
này. Báo
chí đã
nói
nhiều về
nhà phát
minh 31
tuổi.
Môt tờ
báo gọi
Edison
là “Thầy
Phù Thủy
vùng
Menlo
Park”.
Song vẫn
chỉ mới
có tiếng
nói. Con
người
vẫn mơ
tới lúc
thấy
hình ảnh
được ghi
và chiếu
lại. Mơ
ước đó
đã được
anh em
nhà
Lumière
làm cho
thành
hiện
thực vào
năm 1895
và buổi
chiếu
phim đầu
tiên
diễn ra
ngày
28.12.1985
tại
Paris và
ngay sau
đó hai
anh em
Auguste
và Louis
Lumière
quyết
định trở
thành
những
nhà làm
phim
chuyên
nghiệp.
Cuối
cùng,
với phát
minh
truyền
hình, cả
âm thanh
và hình
ảnh
không
chỉ được
thu
phát, mà
quan
trọng là
đi vào
gia đình
và nên
phương
tiện
không
thể
thiếu
được
trong
các gia
đình.
Hàng
ngàn đài
phát,
hành vạn
kênh
phát với
hàng
triệu
chương
trình
hằng
giờ,
hằng
ngày
truyền
đi đủ
loại
thông
tin và
giải
trí, với
đủ thể
loại,
thượng
vàng hạ
cám, mà
theo đa
số những
người
chủ
trương,
làm sao
để có
lợi
nhuận
tối đa.
Việc câu
khách
bằng
nhiều
hình
thức,
cách
thế, là
quan
trọng;
còn hậu
qủa thế
nào và
trách
nhiệm ra
sao đối
với các
thế hệ
tương
lai, thì
được mấy
ai quan
tâm?
Lươn bò
để nhớt
lại, là
điều
không
thể nào
tránh
khỏi.
Người
nhìn
không
muốn
thấy,
cũng
phải
thấy;
người
nghe
không
muốn
nghe,
cũng
phải
nghe.
Không có
lựa chọn
nào
khác!
Trong
khi Gíáo
Hội và
các phụ
huynh ý
thức còn
loay
hoay tìm
cách
chống
đỡ, thì
ma qủy
và các
thế lực
xấu xa
đã tận
dụng các
phương
tiện
truyền
thông để
gieo rắc
sai lạc,
dâm ô,
bạo lực,
nghĩa là
văn hoá
sự chết.
Khi đánh
câu hỏi:
”How
many
websites
are
there on
Internet?”
(Có bao
nhiêu
websites
trên
mạng
Internet?),
thì cả
Google,
Yahoo!
NetCraft
hoặc
Wikipedia,…
đều đưa
ra câu
trả lời:
không
thể biết
chính
xác
được!
Tất cả
đều ước
lượng
con số
trên 100
triệu;
và từ đó
con số
trang
điện tử
được ước
tính
trên 10
tỷ,
nghĩa là
mỗi ngày
cho ra
hàng
trăm tỷ
thông
tin gồm
đủ thể
loại,
nhất là
từ khi
nở rộ
phong
trào
viết
blog
(Nhật ký
điện
tử).
Trong
rừng rậm
mênh
mông bạt
ngàn
những
websites,
có bao
nhiêu
websites
Công
giáo?
Cũng vẫn
là những
cái lắc
đầu vì
không
thể đưa
ra câu
trả lời
dù chỉ
là tương
đối,
nhưng
chắc
chắc là
ít, rất
ít, vô
cùng
khiêm
nhường:
trên
dưới một
phần
triệu.
Nhưng
nếu đặt
câu hỏi:
thành
phố nào,
quốc gia
nào có
nhiều
người
truy cập
địa chỉ
“sex’
nhất,
thì tất
cả đều
đồng
loạt
“khai
báo”: Hà
Nội đứng
đầu khối
các
thành
phố,
trong
khi
Việt-Nam
đứng đầu
khối
quốc gia
truy cập
địa chỉ
“sex’
nhiều
nhất
trên thế
giới. Ở
những
quốc gia
tiên
tiến,
những
nơi mà
tình dục
được cho
là buông
thả, thì
phụ
huynh có
những
phần mềm
để kiểm
soát và
hạn chế
đến mức
thấp
nhất
việc
truy cập
những
websites
đồi trụy
và bạo
lực độc
hại,
trong
khi ở
Việt-Nam,
phương
tiện
cũng như
hiểu
biết vô
cùng hạn
chế của
phụ
huynh
khiến họ
bị “vượt
mặt” và
bị con
cái họ
dối gạt,
nhiều
khi
chính
ngay
trong
nhà họ.
Họ không
biết
nghe và
cũng
chẳng
biết
nhìn, vì
đã không
muốn
nghe và
không
muốn
nhìn.
Mầm sự
dữ và sa
đoạ xấu
xa, kể
cả bạo
lực, nẩy
nở và
phát
triển
như cỏ
mai
dương
trong
tâm hồn
con cái
họ. Một
lúc nào
đó hiểu
ra, thì
con cái
họ đã
rơi vào
hố sâu
trụy
lạc, tàn
phá cả
cuộc
đời, từ
thể xác
tới tâm
hồn.
Thanh
thiếu
niên
Công
giáo
cũng
không là
ngoại
lệ. Hối
bất cập
là điều
tất
nhiên,
song có
biết, có
nghe, có
thấy để
mà “hối”
chăng?
Giáo Hội
nói
chung và
Giáo Hội
Việt-
Nam, các
linh
mục, đã
làm được
gì để
hướng
dẫn,
ngăn
ngừa vô
số chất
độc thấm
vào thể
xác tâm
hồn giới
trẻ Công
giáo, mà
một số
Vị ngây
thơ cho
rằng vài
bài
giảng,
một ít
kinh hạt
đủ để
giúp con
cháu
chúng ta
được
miễn
nhiễm?
Trong
muôn vàn
điều
không
nên
nghe,
không
nên nhìn
– nhưng
lại cuốn
hút vô
số
người,
nhất là
giời
trẻ, dán
mắt dán
tai vào
như
những
con
nghiện -
những nỗ
lực của
các tín
hữu Công
giáo có
ý thức
vốn đã
nhỏ
nhoi,
lại khó
lòng hấp
dẫn được
người
đọc, cho
dù những
bài
viết,
những
trang
điện tử
ấy được
thực
hiện từ
tâm
huyết và
trách
nhiệm
truyền
giáo,
với ưu
tư lo
lắng đến
quặn
thắt!
Chưa nói
đến các
giáo dân
mà đa số
không có
phương
tiện
cũng
không
biết sử
dụng các
phương
tiện
hiện đại
nầy,
được bao
nhiêu
linh
mục, tu
sĩ chịu
khó dành
một phần
thời giờ
nhỏ
trong
ngày để
đọc, suy
nghĩ,
trau dồi
vốn
liếng
thần
học,
triết
học,
Kinh
Thánh và
mục vụ,
xã
hội,…ngày
càng có
nguy cơ
thui
chột,
tụt hậu
của
mình?
Không
muốn
nhìn,
làm sao
thấy?
Không
muốn
nghe,
làm sao
hiểu
được?
Khi nhìn
thấy bài
vở đã bỏ
ra bao
thời
giờ, tâm
sức để
mong
phục vụ
tốt
nhất, bị
trả lại,
vì
“exceeded
quota”,
thì hiểu
rằng
những
người
nầy cũng
chẳng
mấy khi
mở các
trang
web với
những
nội dung
hết sức
phong
phú và
cần
thiết,
ích lợi
cho công
việc mục
vụ và
đời sống
của họ,
dù ở thứ
bậc nào
trong
Hội
Thánh.
Những
lúc ấy,
là những
tiếng
thở dài
tiếc
nuối và
buồn bã:
không
phải vì
công sức
bỏ ra,
mà vì sự
lãng
phí,
cũng như
sự vô
trách
nhiệm
của
những
người
chỉ có
công thụ
hưởng.
Cơm bưng
nước
rót, hầu
hạ tận
nơi, với
hết chăm
chút và
tinh
thần
trách
nhiệm,
mà vẫn
không
chuyển
được
lòng dạ,
thì “là
vì họ
nhìn mà
không
nhìn,
nghe mà
không
nghe
không
hiểu”
(Mt
13,13).
Chẳng
khác gì
thái độ
“mũ ni
che tai”
ở những
người bỏ
ngoài
tai việc
đời, để
yên
hưởng
thanh
nhàn,
hoặc cố
tình
"đắp tai
nghoảnh
mặt làm
ngơ" (Mẹ
Mốc,
Nguyễn
Khuyến)
để mặc
sức làm
theo ý
mình.
Hạt
giống
Nước
Trời có
thể nẩy
mầm ở
khắp mọi
thứ đất,
dù là
sỏi đá,
gai góc,
hay phì
nhiêu,
nhưng
lại chỉ
có thể
phát
triển và
sinh hoa
kết trái
được nơi
những
mãnh đất
tốt;
trong
khi hạt
giống cỏ
lùng hoả
ngục nơi
nào cũng
gieo
được,
nơi nào
cũng mọc
được và
nơi nào
cũng
phát
triển
mạnh mẽ,
đất càng
xấu thì
dường
như càng
thích
hợp,
khiến
cho
chính
Chúa
Giêsu
cũng
phải
ngạc
nhiên.
Cỏ lùng
không
mong gì
được để
yên khi
rơi vào
ruộng
đồng đất
tốt,
nhưng
nếu cứ
với thái
độ sống
“nhìn
mà không
nhìn,
nghe mà
không
nghe
không
hiểu”,
từ Giáo
Hội, từ
những
người có
trách
nhiệm
hướng
dẫn,
giáo
dục, thì
hoả ngục
chẳng
còn chờ
mong gì
tốt hơn
nữa:
Xatan sẽ
không bỏ
qua
miếng
đất màu
mỡ vốn
nằm mơ
cũng
không
thấy
nầy! Và
nếu hạt
giống
tốt có
thể sinh
hoa kết
trái gấp
ba mươi,
sáu
mươi,
một trăm
lần, thì
cỏ lùng
cũng sẽ
chẳng
chịu
kém!
Quá dễ
dàng và
dễ dãi
khi giải
thích
người
gieo
giống
chính là
Chúa.
Người
Gieo
Giống là
chính
chúng
ta: dọn
đất,
chọn
giống,
gieo
giống là
sứ mệnh
truyền
giáo mà
Chúa
giao phó
cho mỗi
Kitô-hữu.
Vì thế
ngày nay
đứng
nhìn
cánh
đồng bát
ngát bao
la thế
gian,
giáo xứ,
gia
đình,
nếu chỉ
thấy
xanh
ngát một
màu cỏ
lùng,
mai
dương và
những
loài cỏ
dại xấu
xa, thì
chúng ta
hãy mở
to đôi
mắt, hãy
mở rộng
đôi tai,
hãy đấm
ngực
mình và
đừng đổ
lỗi cho
ai hết.
CVK
Nguyễn-Thế-Bài