NÉM CHUỘT VỠ LỌ
CHÚA
NHẬT XVI TN (Năm A)
Mt
13, 24 – 30
Mục đích của khủng
bố là gieo rắc sợ hãi và bất an bằng những
phương tiện và cách thế tàn bạo, phi nhân tính
và quái đản nhất. Nhưng khi gặp những đầu óc
không hề ngại chuyện “vỡ lọ” khi “ném chuột” để
tiêu diệt được chuột, thì việc bắt giữ con tin
xem ra bị phá sản. Đó là trường hợp vụ khủng bố
và bắt giữ con tin ngày
23.10.2002
tại một
nhà hát đông người ở Mascova do những
người đàn ông và phụ nữ
Chechnya vũ trang, tiến hành. Họ bắt
giữ 850 con tin và yêu cầu
Nga rút các lực lượng ra khỏi
Chechnya. Sau hơn hai ngày, lực lượng đặc biệt
Spetsnaz của Nga đã tấn công toà nhà
với sự hỗ trợ của một loại khí độc. Tất cả 42 kẻ
khủng bố bị tiêu diệt, 129 con tin thiệt mạng,
trong khi lực lượng Spetsnaz không có thương
vong.
Ngày 01.09.2004,
những tay súng thuộc phong trào ly khai Chechnya
đã bắt hơn 1.000 học sinh và giáo viên đang làm
lễ khai giảng ở trường số 1 Beslan, thuộc nước
cộng hòa Nam Ossestia, làm con tin. Kết cục có
332 người, một nửa trong số này là trẻ em, đã
chết trong cảnh hỗn loạn của vụ giải cứu. Cả
“chuột” lẫn “người ném” đều ngang nhau về tinh
chất man rợ bất nhân. Cũng như vụ binh sĩ Bắc
Triều Tiên bắn chết một phụ nữ có tuổi, vì cho
rằng bà nầy vi phạm vùng phi quân sự. Vài trăm
người chết và bị thương đối với những chính
quyền và những dân tộc đã quen với sự hung bạo,
với hàng chục triệu người thiệt mạng vì hành
quyết hay lao động khổ sai trong các trại cải
tạo, quả là điều không đáng kể.
Trong chuyến tham
quan Hoa Kỳ để học hỏi kỹ thuật canh tác, thu
hoạch, bảo quản và trình độ quản lý của nông dân
Hoa Kỳ, một trong những điều khiến những người
trong Hội Nông Dân Việt-Nam ngạc nhiên thích
thú, là nhìn những cánh đồng ngô “thẳng cánh cò
bay” mà không hề có một cọng cỏ, điều kiện giúp
những thân cây bắp mập mạp cho năng suất cao, vì
hưởng được hết chất đất và phân tro màu mỡ, mà
không có những “đối thủ” là các loại cỏ dại
tranh “ăn” như ở Việt-Nam. Đất nào mà chẳng có
cỏ, những thứ hạt giống nhỏ li ti, chẳng cần ai
gieo vãi, nhưng được gió mưa mang đi hàng ngàn
cây số. Chẳng qua nông dân Mỹ đã rải thuốc diệt
mầm các giống cỏ, nên đất sạch cỏ, trước khi bón
phân đều trên toàn diện tích, rồi mới gieo hạt
giống. Đất đai và khí hậu của Việt-Nam vốn đã dư
điều kiện để các loại cỏ dại phát triển ồ ạt và
trong khi lao động thủ công không tài nào giúp
diệt được chúng, thì thêm những đầu óc ngu ngốc
điên khùng đi nhập những thứ độc hại như ốc bươu
vàng chẳng mấy chốc đã thành đại họa cho nhà
nông.
Trong các show
game nhan nhản trên truyền hình Việt-Nam khắp cả
nước, có trò chơi “Đấu Trí”: ngoài kiến thức
phong phú để trả lời các câu hỏi, thì ở cuối mỗi
phần, sáu người chơi phải “đấu trí’ với nhau để
loại nhau đến khi chỉ còn người chiến thắng và
người nào yếu bóng vía sẽ dễ bị nao núng mà bấm
chuông bỏ cuộc (để nhận tiền thưởng, nhưng là
thua cuộc!). Ta liên tưởng đến hai cuộc “đấu
trí” khác: lần đầu ở hoang mạc giữa Chúa Giêsu
và Xatan, sau khi Người ăn chay bốn mươi ngày và
lần thứ hai - thời cơ ma qủy chờ đợi đã đến (Lc
4,13) – là những giờ phút đấu tranh bản thân vô
cùng nghiệt ngã trong Vườn Cây Dầu và Chúa
Giêsu đều chiến thắng. Giữa hai lần “đấu trí” ấy
– cơn cám dỗ đầu tiên và cơn cám dỗ cuối cùng,
-theo cách gọi của giới điện ảnh,- là rất nhiều
những lần Chúa Giêsu đã xua đuổi ma qủy, đã vạch
mặt những kẻ muốn thử thách cài bẫy Người. Không
thể cám dỗ được Chúa Giêsu, Xa-tan tập trung mưu
mô hiểm ác vào con cái Chúa và cách hay nhất là
“gieo” người xấu, sự xấu vào trong tâm hồn,
trong hàng ngũ con cái Chúa: cùng sống, cùng
chung mọi điều kiện và ân phúc Chúa ban, nhưng
mục đích thì thật khác xa nhau. Cỏ lùng vẫn là
cỏ lùng: Nếu nó mọc cùng một lúc với hạt giống
tốt, thì việc triệt phá dù khó khăn, tốn công
sức tiền của, cũng không thể do dự, nếu như
không muốn trắng tay. Nhưng khi lúa đã trổ bông
rồi, thì sự hiện diện của cỏ lùng không còn đe
doạ sự phát triển và sự sinh hoa kết trái nhiều
nữa, mà chủ yếu là cách thế xử trí của ông chủ.
Và ở đây, chúng ta mới thấy Chúa Giêsu có cách
giải quyết riêng của Người, không để xảy ra cảnh
làm “vỡ lọ” do “ném chuột” bột phát thiếu suy
nghĩ. Chúa Giêsu tin tưởng hạt giống đức tin
Người gieo sẽ phát triển tốt trong tâm hồn mỗi
người và trong Hội Thánh của Người. Hạt giống
tốt ấy gieo trên đất tốt, lại có được “thiên
thời, đia lợi” là ân sủng Bí Tích và môi trường
sống Đạo, sẽ chống chịu được với mọi thử thách,
để không bị những thói hư tật xấu lấn lướt, làm
hại. Cỏ lùng vẫn là cỏ lùng: nó để mặc cho
Xa-tan lợi dụng, biến chất xấu xa, không nên ích
cho ai, cả đến làm thức ăn cho gia súc, mà chỉ
để ma qủy sử dụng để làm hại người khác, chẳng
hề quan tâm đến số phận hiện tại và đời đời của
nó, không hề kiêng dè “vỡ lọ” khi cần “ném
chuột”: không chỉ ông chủ ruộng sẽ gom nó để đốt
trong hỏa ngục, mà chính quan thầy của chúng là
Xatan rồi cũng sẽ gom chúng lại để thiêu đốt đời
đời. Khác biệt là ở đó: cách nhìn sự việc và
cách đối xử của các “ông chủ”.
Trong truyện võ
lâm “Thần Điêu Đại Hiệp”, tác giả Kim Dung mô tả
rất nhẹ nhàng kín đáo con người trọng nhân nghĩa
nơi Quách Tỉnh: Khi cưỡi con thiên lý mã và để
sổng mất, Dương Quá trở về nhà lấm lét vì sợ cơn
giận của Quách Tỉnh, bởi ngày thướng Dương Quá
vốn rất ngỗ nghịch phá phách và ít vâng lời.
Nhưng khi nghe tin ngựa qúy bị mất, Quách Tĩnh
kéo Dương Quá lại gần, xem xét và hỏi han Dương
Quá có bị té đau hoặc trầy sướt ở đâu chăng, mà
không hề một chữ hỏi đến con ngựa qúy hiếm. Chúa
Giêsu qúy trọng con người, chỉ lo lắng cho sự an
nguy của những kẻ theo Người đã gieo, lo đến cả
những người có trách nhiệm sẽ vì nhiệt tình hoăc
thiếu cẩn trọng, mà làm “vỡ lọ” qúy khi “ném
chuột”, những con chuột chỉ hiện diện ở đó để
khiêu khích và làm cho họ thiếu bình tĩnh mà
phạm sai lầm trong hành xử, những con chuột mà
số phận đời đời đã bị định đoạt chẳng ai thương
xót. Kẻ thù của Chúa, kẻ thù của Giáo Hội, kẻ
thù của con cái Chúa hết sức đông đảo và “đa mưu
túc kế”, song cũng chỉ biết lén lút gieo cỏ
lùng. Nếu chúng ta kiên vững trong đức tin, đức
cậy và đức mến, nếu chúng ta biết giáo dục con
chẳng những mất hết tác dụng gây hại, mà còn
làm nỗi bật niềm tin của những cây lúa tốt do
Chúa gieo trồng.
Suy Gẫm & Chia Sẻ:
SẼ CHẢNG CÒN SỢ CỎ LÙNG!
Điều cuối cùng mà
Fratis Gultom và Domina Simanungkalit làm trước
khi gửi cậu con trai và ba cô con gái của họ tới
trường mỗi sáng, là vẽ dấu Thánh Giá trên trán
các con của họ. Trước bửa ăn sáng, gia đình cùng
cầu nguyện với nhau. Gultom chia sẻ tại một hội
thảo về “Vai Trò Gia Đình Trong Cộng Đoàn Giáo
Hội Căn Bản” diễn ra từ 20 – 22 tháng 06 tại
Padang, thủ phủ tỉnh Tây Sumatra, Indonesia:
”Chúng tôi đã giữ truyền thống nầy từ 10 năm
qua, với mục đích là làm cho thấm nhập tinh thần
đạo đức trong gia đình chúng tôi”. Nhiều người
tham dự đã chia sẻ cách thế thực hành các giá
trị gia đình Kitô-hữu và nuôi dạy con cái họ
trong đức tin. Nhiều cặp vợ chồng khác cũng chia
sẻ khó khăn từ công ăn việc làm và giờ giấc,
nhưng luôn cố gắng duy trì giờ kinh tối, cho con
theo học các lớp giáo lý, tham gia tích cực sinh
hoạt cộng đòan giáo xứ và các đoàn thể, nếu
chúng ta biết giáo dục con cái sống đạo.
(nguồn: UCAN 14.07.08)
CVK Nguyễn-Thế-Bài