Từ trước Giáng Sinh
2003, phim ‘Cuộc Thương Khó của Chúa Kytô’ đã được báo chí và các đài truyền
thanh, truyền hình cũng như các ‘Mạng Lưới Tin Học Toàn Cầu’ nói đến... Đức
Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã xem phim này vào khoảng đầu tháng 12/2003, nhưng
vì tế nhị Ngài không đưa ra lời bình luận nào. Nhiều chức sắc tôn giáo (Công
giáo, Tin lành...) cũng đã xem phim và cãm thấy hài lòng... Cũng có tin Đức
Hồng Y Castrillon Hoyos, Tổng Trưởng Bộ Giáo Sï đã xem phim này vào trước lễ
Giáng Sinh 2003 và nói là Ngài cãm thấy xúc động và khuyến khích hàng giáo sï
và các tu sï nên xem phim này (tại Hoa Kÿ nhiều Cha đã đi xem phim này vào
khoảng cuối tháng 1/2004 để nhận xét). Cũng có tin là có những Chức sắc Do
Thái giáo không hài lòng vì sợ phim này có dụng ý hoặc có thể khơi thêm phong
trào bài Do Thái (Anti Semitic). Tuy nhiên, Mel-Gibson, nhà Đạo diển và Sản
xuất phim nói Ông không có ý đó, vì Ông làm phim này để gây lòng ‘xúc cãm’ chứ
không có ý ‘xúc phạm’ (The film is meant to inspire not to offerd).
Phim được chính thức
chiếu tại các rạp ở khắp Hoa Kỳ vào Thứ Tư Lễ Tro (25/02/04) và gây rất nhiều
hào hứng cũng như nhiều bình luận khác nhau. Các báo chí và các đài truyền
hình rầm rộ đưa tin và đăng các lời bình luận. Nói chung nhiều người nói phim
làm họ rất xúc động; nhiều người khen là phim tuyệt hảo (great film, ponaful
film…). Theo các đài truyền hình lớn như CNN, Fox… phim được chiếu trên 4643
màn ảnh khắp Hoa Kỳ kể từ hôm khai mạc 25/02/04 vừa qua, và luôn luôn đầy chật
rạp. Hầu hết đã được đặt mua vé trước do các Cộng đòan các Nhà Thờ (Công Giáo
hay Tin Lành), các dòng tu đặt mua trước. Vì thế cũng theo các đài truyền hình
lớn như CNN, Fox… thì đó là cuốn phim có vé bán ra nhiều nhất từ trước đến
giờ. Tất nhiên cũng là cuốn phim có vé bán ra nhiều nhất trong mấy ngày vừa
qua (ngày khai mạc 25/02/04, số tiền bán vé là 23.6 triệu đôla, các ngày
26/02, 27/02/04 cũng vẫn đông người đi coi; và số tiền bán vào cuối tuần vừa
qua (28/02 + 29/02/04) là 76.2 triệu. Nhiều hơn tổng số tiền của 12 cuốn phim
bán chạy nhất tuần qua).
Về nội dung cuốn phim thì có nhiều khán giả được
phỏng vấn đã nói rất xúc động, có người đã không cầm được nước mắt. Một số
khác thì nói là quá ‘bạo động, máu me nhiều quá…!’ rất nhiều người nói là có
những cảnh lúc Chúa bị đánh đòn, và bị đóng đinh, đội mão gai… rất ‘khủng
khiếp’ nên phải nhắm mắt lại và rùng mình…
Chiều Thứ Sáu vừa qua
(27/02/04) sau khi dâng thánh lễ cho cộng đòan lúc 06giờ00 tối, tôi cũng được
mời đi xem phim này do một nhà thờ đã thuê bao cả xuất chiều vào lúc 08giờ00
tối. Phim kéo dài từ 08giờ00 tối đến 10giờ00 tối. Hai giờ đồng hồ đi rất
nhanh. Mọi người ngồi hòan tòan yên lặng. Vì bắt đầu chiếu vào 08giờ00 tối,
nên có những nhóm người sợ đói bụng, nên mang theo ‘bắp nẻ’ hoặc ‘chips’,
nhưng rồi không ai để tâm đến viện ăn uống tại rạp cả… Có nhiều người mang
giấy ‘kleenex’ để lau nước mắt.
Sau khi xem xong, tôi
thấy phim đóng rất sát những diển biến đã đượ thuật lại trong các sách Phúc Âm
(Mathêu 26:36…, Mátcô 14:26…, Luca 22:39…, Gioan 18:1…). Rất ít những cảnh
‘thêm thắt’ ‘màu mè’ ‘tình tứ’ như ở ‘Ben Hut’, ‘The Commandement’, ‘Last
Temptations’, ‘The Mystery of Jesus’… Sự thương khó của Chúa được trình chiếu
từ lúc Chúa (tha thiết) cầu nguyện tại Vườn Cây Dầu với cả tâm hồn vô cùng
‘sầu khổ’ vì tội lỗi nhân lọai đến nổi ‘mồ hôi máu chảy ra’, trong khi các
Tông đồ quá buồn ngủ ‘không thức với Thầy được dầu chỉ 1 giờ…’. Trong khi đó
Giuđa đi bán Thầy với 30 mươi đồng bạc’ và dẩn một tóan lính Do Thái mang
‘gươm giáo gậy gọc, đèn đuốc’ đến bắt Chúa ngay tại Vườn Cây Dầu… Giuđa hôn má
Chúa làm dấu hiệu… Chúa trách nhẹ Giuđa: ‘Anh dùng cái hôn để nộp tôi sao?’.
Các Tông đồ sợ hãi chạy trốn; chắc chỉ còn lại Gioan và Phêrô. Gioan nhìn thấy
Phêrô (chỉ có Phúc Âm Gioan nó là Simon Phêrô) rút gươm chem. Đứt tai một
người đầy tớ Thầy Cả Thượng phẩm, máu me đầm đìa; Chúa Giêsu nhìn anh thương
hại và chữa tai cho anh liền lại; sau đó Chúa nói với Phêrô ‘hãy bỏ gươm xuống
(tra gươm vào vỏ), ai dùng gươm thì sẽ chết vì gươm’. Nhóm lính tráng khi nhận
ra Chúa Giêsu với vẻ uy linh, nghiêm nghị và nhìn thấy phép lạ Chúa làm, liền
sợ hãi dạt ra xa (trong sách Ngắm nói là ‘chúng liền ngã ra hết’); sau đó lấy
lại can đảm và xúm nhau lại trói Chúa Giêsu và dẩ đến trình Thầy Cả Thượng
phẩm Caipha, ông này tra hỏi và đã có sẳn một số kẻ cáo gian cho Chúa để họ hò
la lên án, xỉ nhục và đánh đập Chúa Giêsu (một thứ ‘Tòa án nhân dân’ mà Cộng
Sản Trung Quốc và Việt Nam áp dụng trong các cuộc ‘đấu tố’ dã man hồi thập
niên 50 thế kỷ 20 trước đây). Trong khi Phêrô sợ hãi chốI Thầy tới ba lần như
Chúa đã nói trước; còn Giuđa thấy Thầy mình bị lên án và hành khổ nên hối hận
trả lại ’30 đồng bạc’ và ra đi ‘tự vẫn’. Có lẽ Giuđa đã chứng kiến bao phép lạ
của Chúa làm, kể cả phép lạ cho người chết được sống lại (như đứa con trai bà
góa thành Naim, hay Lazarô), nên khi Giuđa bán Chúa, Giuđa tưởng Chúa sẽ dùng
quyền lực và tự giải thóat dể dàng; nhưng ‘đã đến giờ’ Chúa Giêsu dâng theo
thánh ý Đức Chúa Cha và nộp mình chịu chết để ‘chuộc tội cho nhân lọai’… Giuđa
hối hận nhưng rất tiếc lại không đủ lòng trông cậy vào tình thương tha thứ của
Chúa, nên thất vọng và treo cổ tự tử (cảnh này trong phim có thêm một số cảnh
phụ để nổi bật lên thảm cảnh của kẻ thất vọng…)… Trái lại Phêrô cũng xấu hổ và
đau buồn vô hạn về sự hèn nhát của mình, nhưng tin nơi tình thương tha thứ của
Chúa nên quyết tâm ‘ăn năn trở lại’ và được ơn Chúa thương tha thứ hòan tòan,
và sau này Chúa vẫn dùng để đặt làm tảng đá nền móng xây Tòa Nhà Giáo Hội, làm
vị Giáo Hòang đầu tiên và được phúc ‘tử đạo’ để làm chứng cho Chúa.
Sau một đêm hành hạ
Chúa, sáng hôm sau, các thủ lãnh cùng với Caipha kéo đông dân chúng đi theo để
đưa Chúa đến quan Tổng Trấn Philatô (một thứ quan tòan quyền Hòang Đế Ceasa
gửi đến để cai trị Miền Giuđêa, Miền Nam nước Do Thái) xin lên án xử tử.
Philatô xét thấy ‘người ấy không đáng tội’ để phải bị giết, nên yêu cầu tha,
nhưng họ không chịu và dùng dân chúng làm áp lực. Dân chúng đơn sơ bị khích
động, cứ la hét ầm ĩ (kiểu tóa án nhân dân), đặt Philatô vào hòan cảnh rất khó
xử… Nếu tha Chúa Giêsu, ông sợ dân chúng nổi lọan. Sau khi biết Chúa Giêsu là
người Nagiarét thuộc vùng Galilêa, Bắc Do Thái; Ông liền nghĩ ra cách gửi Chúa
Giêsu đến ‘Tiểu Vương’ Galilêa là Hêrôđê lúc đó cũng ‘đang có mặt ở
Giêrusalem’. Các Thượng Tế và Kinh sư cũng đi theo có ý ‘cáo gian Chúa trước
mặt Hêrôđê. Hêrôdê là người hiểm độc, trước đó ông đã ra lệnh chém đầu Thánh
Gioan Tẩy Giả (xem Phúc Âm Luca 9:9). Hêrôđê vui mừng gặp Chúa Giêsu vì ông ta
đã nghe nhiều về Chúa Giêsu và vẫn hy vọng gặp mặt. Tuy nhiên trước những câu
hỏi của Hêrôđê và những lời tố cáo dữ dội của nhóm Thầy cả Thượng phẩm, Chúa
Giêsu cứ giử yên lặng không trả lời. Tức giận, Hêrôđê chế diễu Chúa là kẻ
‘điên dại’, bảo quân lính mặc cho Chúa áo chòang đỏ, có ý chế nhạo Chúa như kẻ
muốn ‘làm Vua dân Do Thái’; tuy nhiên Hêrôđê cũng nói: ‘Tên này xét ra chẳng
có tội gì! Hắn chỉ ‘khùng’ (crazy) thôi’; rồi cho lệnh dẫn Chúa Giêsu trở lại
cho Philatô xét xử.
Philatô đành phải xử
Chúa Giêsu, nhưng ông vẫn muốn tha Chúa mà ông thấy rõ là vô tội. Ông cho lệnh
đánh đòn rồi tha, nhưng các tư tế thúc dục dân chúng (một lần nữa theo kiểu
‘tòa án nhân dân’) hò hét ‘Đóng đinh, đónh đinh nó vào thập giá’ và xin tha
cho tên tội phạm giết người Baraba. Bà vợ của Philatô ‘xuất hiện’ nhiều lần
(trong phim) như để nhắc nhở Philatô ‘chớ có nhúng tay vào vụ xử người Công
Chính này…’ (Mathêu 27:19). Philatô cũng biết rất rỏ Chúa Giêsu không có tội
gì cả; nhưng họ nộp Ngài và muốn giết Ngài, đóng đinh Ngài vào thập giá như
một tên ‘tội phạm rất gian ác’ chỉ vì lòng ganh ghét thù hận.
Sợ dân chúng nổi lọan
và nguy hiểm cho địa vị của ông, nên ông đành trao cho các thượng tế và dân
chúng Do Thái ‘muốn làm gì thì làm’; rồi ông truyền lấy nước rửa tay thật kỷ
tới ba lần và bảo ‘ta vô can trong vụ này. Các ngươi muốn làm gì thì kệ các
ngươi…’ (vì biến cố lịch sử này nên danh từ ‘rửa tay’ đã đi vào ngôn ngử nhân
lọai để chỉ một kẻ ‘trút trách nhiệm’ vì thiếu can đảm). Thế là họ đồng thanh
hô to lên: ‘Cứ để cho máu của hắn đổ trên đầu Chúng tôi và Con Cháu chúng
tôi!’ (PÂ Mathêu 27:25). Sau này vào năm 70 (tức khỏang 40 năm sau khi Chúa
Giêsu chịu chết, bị kết án tử hình thập giá) người Do Thái nổi lên chống lại
ách thống trị của Đế Quốc Rôma. Hòang Đế Rôma đã sai Đại Tướng Titus cầm quân
sang đánh tan quân kháng chiến của người Do Thái. Quân Rôma đã giết nhiều
người Do Thái, phá hủy Đền Thờ Giêrusalem; bắt các người Do Thái đã sinh ra 12
người con là 12 Chi họ Isarel!). Vì biến cố năm 70 này mà nhiều người cho là
câu hỏi của dâng chúng đã nghiệm ‘máu hắn đổ trên đầu chúng tôi và con cháu
chúng tôi!’. Trong thời gian tản mát khắp nơi, nhất là ở Âu Châu, người Do
Thái cũng bị tàn sát rất nhiều; như Hitler và Chế độ Đức Quốc Xã đã giết 6
triệu người Do Thái.
Sau đó họ tiếp tục
đánh đòn Chúa Giêsu một cách tàn nhẩn, khạc nhổ vào mặt và đội vào đầu vòng
gai nhọn và đóng cấm vào đầu… Chổ này trong phim rất ‘rùng rợn’ : chẳng những
thân xác Chúa bị nát ra vì roi là những đanh sắt nhọn mỗi lần đánh đều làm
rách da thịt và máu ra đầm đìa chảy tràn xuống nền nhà; đầu Chúa bị đanh cấm
vào, máu cũng tràn xuống nhuộm đỏ cả mặt mủi trông rất thê thảm. Có cảnh chúng
bịt mắt Chúa Giêsu, và vả vào mặt và hỏi xem ai đánh.
Lúc đó thân xác Chúa
hầu như đã bị kiệt sức hòan tòan, nhưng chúng vẫn bắt vác thập tự giá bằng hai
cây gổ nặng nề và lê bước đi. Chổ này trong phim có một vài cảnh phụ: Khi Chúa
và đòan người bước ra khỏi nơi hành khổ, thì Mẹ Maria và các Bà vội lau Múa
của Chúa, dính bê bết trên nền nhà. Những chiếc khăn bông để lau đã do vợ
Philatô đưa trước đó. Bà này luôn luôn tỏ ra thương cảm với hòan cảnh của Chúa
và đòan người đi theo Chúa khóc thương.
Trên đường đi vác
thánh giá rất nặng nề qua các con đường phố hẹp dốc dác để ra đồI ‘Núi Sọ’ nơi
chuyên môn để xử đóng đinh các tội phạm. Trên đường đi Chúa phải vác thập giá
rất vất vả, lại luôn bị đánh đập nên ngã nhiều lần. Trong phim cũng để Chúa
ngã ba lần như được kể trong sách ‘Ngắm Sự Thương Khó Chúa’. Rồi cũng có cảnh
chúng bắt ông Simon, người Kyrênê vác Thánh Giá đở cho Chúa, vì Ngài quá kiệt
sức, chúng sợ Ngài chết trước khi tới nơi đóng bị đanh. Trên đường cũng có
cảnh bà Isave trao khăn cho Chúa lau mặt bê bết máu. Cũng có cảnh đòan người
đấm ngực khóc thương Chúa và Chúa nói lời an ủi họ (PÂ Luca 27:28…). Trong
đòan người khóc thương Chúa, luôn có Mẹ Maria sầu khổ và Thánh Tông đồ Gioan
luôn ở bên Mẹ. Thánh Gioan không khóc, nhưng gương mặt mang vẻ đau thương trầm
mặc. Có thể có Thánh Phêrô đi trong đòan người nhưng không lộ diện rỏ ràng.
Trên đường vác thánh giá, cũng có nhiều cảnh trong phim rất thảm thương. Một
tóan quân hung hăng, đầy giận giử chưởi rủa, đánh đập nhằm vào một con người
đã hòan tòan kiệt sức và máu me khắp thân thể, từ đầu xuống chân. Bên cạnh
đòan quân hung ác đó, là một đòan người đi theo Chúa sầu khổ, khóc thương
Chúa. Hai cảnh đó làm cho chúng ta khi xem phim và sau đó phải suy nghĩ nhiều…
Rồi cảnh đóng đanh vào
hai cây gổ mộc mạc ghép lại thành hình chử thập được trở thành ‘Thánh Giá’
treo thân xác thánh của Đấng Cứu Chuộc nhân lọai. Cảnh khủng khiếp nhất là lúc
chúng tìm cách kéo dãn hai tay Chúa thật mạnh để hai bàn tay Chúa tới lổ đanh
đã làm sẳn trên thanh ngang của thập giá. Rồi cảnh dựng thập giá lên và thân
xác Chúa bị kéo trỉu xuống phải dẫy dụa một cách đau đớn quằn quại. Trên đầu
thập giá Chúa có gắn tấm bảng viết bằng tiếng Hipri, Latinh, Hy lạp: ‘Giêsu
Nagiarét, Vua Dân Do Thái’. Tiếng La tinh viết tắt là INRI (Jesus Nazarenus
Rex Judeorum) như ta vẫn thấy gắn trên đầu các cây Thánh giá ngày nay. Trước
đó Thượng Tế đã xin Philatô đừng viết như thế; xin viết là ‘Tên này nó: Ta là
Vua Dân Do Thái’. Chắc lúc đó Philatô thấy đã nhượng bộ quá nhiều đòi hỏi của
nhóm người Lãnh đạo Do Thái này, nên tức mình nói ‘Ta viết sao cứ để như thế’
(tiếng Latinh là ‘Quod scripsi, scripsi’ ‘What I have written, I have
written’. Câu này cũng đã đi vào văn chương cổ điển như một thành ngữ Latinh.
Rồi cảnh hai tội phạm cũng bị đónh đanh vào hai cây thập tự đã dựng lên trước
ở hai bên thập tự giá của Chúa. Cuộc đối thọai giữa hai người ‘trộm lành’ và
‘trộm dử’ và ơn Chúa cứu chuộc được ban đặc biệt ngay cho ‘người trộm lành’
biết nhìn nhận tội mình và xin ơn cứu độ: ‘Lạy Ngài, khi Ngài về trời xin
thương nhớ đến con’. Đáp lại, Chúa Giêsu nói: ‘Tôi hứa với anh: ngay hôm nay
anh sẽ được hưởng phúc thiên đàng với tôi!. Còn người ‘trộm dữ’ chế nhạo và
thách thức Chúa thì bị con quạ từ đâu bay đến đậu ở xà ngang cây thập tự giá
của anh mổ vào mặt anh dử dội!.
Lúc đó là khỏang ‘giờ
thứ 6’ (theo kiểu tính giờ người Do Thái thì ‘giờ thứ 6’ là gần 12 giờ trưa),
nhưng mây mù bao phủ cả vòm trời làm như vòm trời đã tối hẳn. Chúa Giêsu đau
khổ nhìn xuống Mẹ Maria đang đứng ‘dưới chân Thánh Giá’cạnh Thánh Gioan, liền
nói lời ‘trối Thánh Gioan cho Mẹ Maria: này là con Mẹ’, và trối Mẹ Maria cho
Thánh Gioan: ‘này là Mẹ con’ (PÂ Gioan 19:26).
Nhìn đám lãnh tụ Do Thái Giáo và quân lính vẫn
đang hận thù, giận giử, chế nhạo,Chúa Giêsu xin Đức Chúa Cha ‘tha thứ cho họ,
vì họ không biết việc họ làm’ (PÂ Luca 23:24).
Sau đó Chúa Giêsu kêu
lớn lên bằng tiếng Aram (tiếng cổ Do Thái): ‘Eli, Eli, lemasabacthain’… Một
người lính cầm miếng bọt biển đã thấm dấm chua buộc vào đầu một cây sậy và đưa
lên miệng Chúa. Chúa Giêsu nhấm một một chút rồi nói: ‘Thế là hòan tất’. Với
chút sức lực còn lại, Chúa Giêsu tiếp tục kêu lớn tiếng hơn: ‘Lạy Cha, Con xin
phó linh hồn Con trong tay Cha!’ và người gục đầu xuống và tắt thở.
Lúc đó là ‘giờ thứ 9’
(3 giờ chiều). Mây mù vẫn bao phủ vòm trờI và cả vùng trở nên tốI tăm. Mặt đất
rung chuyển mạnh. Thấy những dấu hiệu lạ lùng đó, những người lính còn ở lại
đó sợ hãi và cùng với viên Độ trưởng hối hận thốt lên: ‘Người này qủa thật là
con Thiên Chúa’. Còn Mẹ Maria, Thánh Gioan và những người đi theo thương xót
Chúa còn đứng lại ở xa xa một chút, đều chứng kiến các sự việc ấy (PÂ Luca
23:49).
Ngày hôm đó là ngày
Thứ Sáu, hôm sau là ngày Đại Lễ của người Do Thái. Mọi công việc phải được thu
xếp cho xong trước khi trời tối (vì theo quan niệm thời đó, trời tối là lúc
bắt đầu một ngày mới, ngày hôm sau, chứ không phải bắt đầu từ 12 giờ đêm như
bây giờ). Quân lính cho hai ‘kẻ trộm chết ngay bằng cách đập gẫy ống chân cũa
họ. Khi hai ống chân bị gẫy, thân xác bị kéo trì xuống, tội nhân sẽ không còn
thở được nữa và ‘tắt thở!’. Để hiểu điều đó, chúng ta nên biết hình khổ thập
giá là hình phạt kết án tử hình khủng khiếp và dã man nhất, thường chỉ dành
cho các ‘tội nhân’ thuộc hang nô lệ ‘phản lọan’, hoặc tìm cách trốn vì đời
sống nô lệ quá khổ. NgườI ta đã sang chế ra khổ hình thập giá để tội nhân phải
đau đớn lâu mới chết. Thập giá phải được dựng lên một gò đất rất cao, gần
đường đi ra vào thành phố; làm như vậy để người qua lại trên đường nhìn thấy
dể dàng và nguyền rủa, chưởi bới ‘tội nhân’ (xin xem Phúc Âm Mathêu 27:39).
Cũng để cảnh tỉnh các nô lệ có ý trốn chủ, các kẻ gian ác… Khi bị đóng vào
thập giá, ‘tội nhân’ bị lột bỏ hết y phục, đặt nằm ngữa trên cây thập giá. Hai
tay bị kéo dản ra trên xà ngang và kéo tớ lổ đinh đã được làm sẳn, và đóng
chặc xuống ở chổ khủy tay (wrist) (chứ không phải ở chổ long bàn tay như
thường thấy ở hình Chúa chịu nạn trên Thánh Giá) để giử thân thể không bị kéo
tuột xuống. Hai bàn chân của ‘tội nhân đặt chéo lên nhau (như thấy nơi hình
Chúa Chịu Nạn ‘Crucifix’) và đóng chặt vào cây gổ ở chổ cổ chân (ankle) chỉ
bằng một cây đanh dài (Đó là quan sát hình Chúa chịu nạn trên thập giá; còn
theo nghiên cứu lịch sử thì hai bàn chân bị đóng vào cây gổ, mỗi chân bằng một
cái đinh). Thường hai bàn chân đặt lên một mảnh gổ, làm như vậy để chó thể giử
thân xác ‘tội phạm’ không bị kéo dãn xuống khi cây thập giá đã dựng lên, và
như thế ‘tội phạm’ vẫn còn thở được, để có thể sống thoi thóp lâu trong đau
đớn tột độ’, có người sống lây lất tới 3 ngày mới chết.
Phần Chúa Giêsu, họ
thấy đã chết (vì máu đã ra nhiều quá khi bị đánh đòn, đội mảo gai, trên đường
vác thập giá, lúc bị đóng đanh), nên họ không cần đánh dập ống chân Ngài nữa;
nhưng để chắc ăn, một người lính cầm một ngọn giáo đâm vào cạnh sườn Chúa và
‘máu cùng nước chảy ra’. Thánh Gioan, vị Tông đồ được Chúa Giêsu yêu thương
đặc biệt, đã chứng kiến mọi điều ấy và ghi lại một cách xác thực để chúng ta
tin. Những sự việc trên đã xảy ra đúng như các lời các tiên tri trong Kinh Cựu
Ước đã tiên báo (xin xem PÂ Gioan 20:35….). Trong phim có cảnh quan quân rút
thăm và chia nhau áo của Chúa, chút gia tài vật chất còn lại cho những kẻ thế
gian ham danh, ham lợi.
Sau đó, tất nhiên họ
tháo xác các người bị đóng đinh và đem xác đi chôn cất, thập giá cũng được hạ
xuống. Mọi sự được dọn sạch sẻ để chuẩn bị cho ngày ‘Đại Lễ’. Riêng xác Chúa
Giêsu thì do hai ông Giuse người Arimathê và ông Nicôđêmô lo an táng. Hai ông
này cũng là người Do Thái và cũng là những thành viên trong Thượng Hội Đồng Do
Thái. Ông Giuse Arimathê người ngay thẳng, công chính, ông rất mến phục Chúa
Giêsu và đã là môn đệ của Chúa, nhưng âm thầm vì sợ những người Do Thái khác.
Ông không tán thành quyết định giết Chúa Giêsu của Thượng Hội Đồng (PÂ Luca
23:50). Còn ông Nicôđêmô thì cũng là ‘người theo Chúa cách kín đáo và đã có
lần đến gặp Chúa Giêsu ban đêm để bàn luận về ‘Nước Trời’ (PÂ Gioan 3:9…) và
có lần ông đã công khai phản đối nhóm ‘Pharasiêu’ lên án Chúa Giêsu một cách
bất công, vô bằng chứng (PÂ Gioan 8:50…). Ông Giuse Arimathê, tự mình đến xin
Philatô cho tháo xác Chúa xuống để đưa đi an táng. Philatô sửng sốt nghe tin
Chúa Giêsu đã chết và cho phép tháo xác xuống và đem đi an táng.
Cảnh tháo xác rất cảm
động. Ông Giuse, Ông Nicôđêmô và một số ngưởi phụ lực tháo xác và đưa xác Chúa
xuống. Mẹ Maria đón lấy xác Chúa, đầu còn đội mão gai. Michel-Ange (1475-1564)
đã miêu tả tuyệt vời với cảnh Mẹ Maria ẳm Chúa qua pho tượng rất nổi tiếng
‘Pietà’, nhưng trông không ‘thảm thương’ như trong phim, vì trong phim thân
xác Chúa tan nát, rũ rượi, máu me che phủ. Một số người và các bà đạo đức cúi
mình xuống sầu thảm ngắm nhìn cảnh tháo xác Chúa.
Sau đó ông Giuse
Arimathê cùng với ông Nicôđêmô và đòan người đi theo đưa xác Chúa đến an táng
trong mộ còn mới đã đục sẳn vào đồi đá gần nơi Chúa đóng đinh. Ngôi mộ này
chính ông Giuse Arimathê đã cho làm sẳn để dành cho ông, nhưng vì lòng kính
yêu Chúa Giêsu ông đã an táng Chúa ngay vào ngôi mộ còn mới của mình (PÂ
Matthêu 27:60). Cũng do lòng kính trọng Chúa, ông đã dùng tấm vải Gai mới
nguyên để liệm xác Chúa. Còn ông Nicôđêmô cũng vì lòng yêu mến và tôn kính
Chúa nên đã mang theo chừng một trăm cân (khỏang 33 kílô) mộc dược đã trộn lẫn
với trầm hương để xức xác Chúa (PÂ Gioan 20:39…). Sau khi đã tẩn liệm xác Chúa
xong thì các ông đặt xác Chúa vào ngôi mộ và lấy tảng đá lớn lấp cửa mộ. Theo
thói tục người Do Thái thời đó, thì xác chết sau khi tẩm liệm xong, nghĩa là
sau khi khi đã xức thuốc thơm và quấn khăn liệm, thì xác không để vào quan
tài, nhưng đặt ngay vào mộ, sau đó lấy tảng đá lớn làm cửa để lắp cửa mộ.
Những ngày tiếp theo, thân nhân đến thăm (thường vào lúc sáng sớm) và tiếp tục
‘xức thuốc’ thơm cho xác người quá cố. Biết được như vậy, chúng ta mới hiểu
trường hợp ông Lazarô đã chết chôn trong mộ và Chúa Giêsu làm phép lạ cho sống
lại (PÂ Gioan 11:32-44) và cũng hiểu được việc các bà đạo đức ‘sáng sớm thứ
nhất trong tuần rủ nhau đem dầu thơm đến xức xác Chúa và lo ngại có ai giúp để
mở được tảng đá lắp cửa mộ…’ và việc Chúa sống lại rồi chỉ còn ngôi mộ trống
cùng với các khăn liệm trong mộ; tảng đá lắp cửa mộ đã được lật ra (xin xem PÂ
Luca 24:1…. Và PÂ Gioan 20:6…). Trong khi các ông ‘táng xác Chúa’, thì Đức Mẹ
và bà con đứng gần đó tham dự.
Câu chuyện ‘Cuộc
Thương Khó Của Chúa Kitô trong 12 giờ đồng hồ cuối cùng của cuộc đời Chúa
Giêsu nơi trần gian’ như một con người, chính ra đến đây chấm dứt, vì đó là
chủ điểm của cuốn phim ‘Cuộc Thương Khó Của Chúa Kitô’. Tuy nhiên Chúa Giêsu
là ‘Thiên Chúa Nhập Thể’ nơi một con người, Người vừa là Thiên Chúa Thật, vừa
là người thật. Ngài đã chịu đau khổ, chịu chết để chuộc tội nhân lọai, nhưng
‘ngày thứ ba Ngài đã sống lại’ (Kinh Tin Kính), nên Mel Gibson vẫn cho chúng
ta thấy vào cuối phim lóe lên ‘ánh sáng phục sinh của Chúa’ dù vắn tắt: tảng
đá lấp cửa mộ đã lật ra, mộ trống chỉ còn khăn liệm.
*** ***
Trong phim, Chúa Giêsu và một số ‘Nhân Vật’ nói
tiếng Aramaic (một thứ tiếng vùng Syria), còn các ‘Nhân Vật’ khác nói tiến
Latinh bình dân (Street Latin), phụ đề tiếng Anh, nhưng chỉ những chổ, những
lời nói chủ yếu; vì cuốn phim rất dể hiểu, nhất là đối với các Kitô hữu và các
người đã đọc Kinh Thánh, ít là phần Tân Ước. Đối với người Công Giáo Việt Nam
thì chuyện phim diển tả lại các sự việc thứ tự như trong sách ‘Ngắm Sự Thương
Khó Chúa’ hay đơn sơ hơn như trong ‘Kinh Cầu Chịu Nạn’; mặc dù xen vào dọc
theo cuốn phim vẫn có cảnh ‘hồi chiếu’ (flash back) để nói lên ý nghĩa sâu xa,
thiêng liêng, hoặc lý do của một ‘sự đau khổ’ nào đó của Chúa: Adong, Evà phạm
tội đưa đến sự chia rẽ, thù hận, đau khổ và cái chết… Chúa Giêsu xuống thế
làm người rao giảng Tin Mừng Tình Yêu Thương tha thứ, Con đường Cứu Độ, và
‘Cuộc sống mới’ (Các ‘hồi ức’: như thời thơ ấu của Chúa ở Nagiarét; Maria
Madalêna như người ‘phụ nữ tội lỗi’ được ơn sám hối ‘tái sinh’, Chúa Giêsu
được dân chúng đón tiếp long trọng khi vào thành Giêrusalem; Ông Phêrô quả
quyết ‘dù ai bỏ Thầy, Con quyết không bỏ!’; bài học yêu thương trong ‘Bửa Tiệc
Ly’….
*** ***
Sau khi xem xong phim lúc 10giờ00 đêm, mọi người
yên lặng ra về, không có tiếng ồn ào, mọi người đều có vẻ mặt ‘suy tư’, có
người cảm động chảy nước mắt (ở một số nơi nghe là sau khi xem xong phim, cũng
có người vổ tay). Những nhóm hội thảo về cuốn phim được hẹn vào tuần sau đó…
sau khi đã đọc thêm các lời bình luận trên báo chí, truyền thanh, truyền hình.
Nói chung, mọi người
đều hài lòng và coi như rất thích hợp để xem phim này vào Mùa Chay Thánh để dể
dàng ‘sống sự thương khó của Chúa’… và hiểu được ý nghĩa sâu xa về cuộc Khổ
Nạn và cái chết thê thảm của Chúa.
Có người nói là phim quá ‘bạo động’ và máu me
nhiều quá, cuộc đánh đòn hơi kéo dài, cuộc đội mảo gai và vác Thánh giá qúa
thê thảm. Mel Gibson thì nói: ‘Ông làm thế để gây ấn tượng mạnh’ (theo báo chí
tường thuật).Nhiều người xem cũng thích như vậy để thấy
rõ Chúa đã chịu đau khổ và chịu chết thật thê thảm vì tộ lỗi nhân lọai…
Hầu hết nói là phim không cố ý
‘kết án người Do Thái’ hay để khơi lên lòng ‘thù hận người Do Thái’. Phim chỉ
nói lên một sự kiện lịch sử…. Cũng như phim ‘The Ten Commandments’ ‘Mười Điều
Răn’ (hay được chiếu hàng năm trên một số đài TV ở Hoa Kỳ vào dịp gần Lễ Phục
Sinh), đâu có để gây ra lòng thù hận giữa người ‘Ai Cập và Do Thái’; những
phim về sự tàn ác của ‘Đức Quốc Xã’ tàn sát người Do Thái đâu phải để gây lên
lòng thù hận người Đức…
Có người cho là trong phim có những đọan hơi
‘cường điệu’ có tính cách ‘kịch tính’. Nhưng trong hội thảo thì cho là phim
‘tả rất thực’ làm nổi bật rất sát cuộc tử nạn của Chúa. Dầu sao thì đó cũng là
một ‘cuốn phim’ tất nhiên phải có tính cách ‘phim ảnh’ và dùng những ‘kỷ thuật
phim ảnh’; hơn nữa, không phải chỉ để chiếu cho những người Kitô hữu; nhưng để
chiếu cho mọi người. Thực tế, nhiều người không phải là Kitô hữu cũng đã đi
xem và cảm động (theo một số báo chí tường thuật).
Hiện nay có nhiều trường học (Công giáo, Tin
lành…) đã cho các em xem phim chung cùng với cha mẹ để giúp các em hiểu về
cuộc đời của Chúa hơn (có lời khuyên là các em dưới 15, 16 tuổi nên xem phim
chung với phụ huynh và nên hướng dẫn trước). Tuy nhiên cũng có phụ huynh cho
là phim có thể làm các em ‘thích cảnh bạo động’; nhưng nhiều phụ huynh nó là
cảnh ‘bạo động’ ở phim này khác cảnh ‘bạo động’ ở nhiều phim khác… Hơn nữa đâu
có bạo động như các cảnh ‘bạo động’ ở Video Games mà các em hay coi…
Xin cám ơn quý vị đã theo dõi bài viết này. Chúng
tôi chỉ nêu lên các ‘dư luận’ … Nếu quý vị chưa đi coi phim, nên đi coi để
nhận xét. Quý vị có thể vào webside
www.ThepassionoftheChrist.ComTuy nhiên, nếu chúng
ta đi coi phim ‘Sự Thương Khó Chúa’ không phải chỉ để nhận xét, hay giải trí
cuối tuần, nhưng để ‘sống sự thương khó của Chúa’ trong Mùa Chay Thánh này,
thì thực sự rất có ích lợi cho ‘đời sống đạo’ của chúng ta và gia đình.
Trong một cuộc hội thảo ở một trường Trung Học
Công Giáo, có em nói ‘xem phim làm em có một ấn tượng mạnh hơn về cuộc khổ nạn
của Chúa trong 12 giờ cuối đời để đền tội nhân lọai…’. Một em nói khi xem cảnh
‘hồi chiếu bử tiệc Thánh Thể (bửa Tiệc Ly) giữa Chúa Giêsu và các Tông đồ’ xen
vào lúc Chúa bị treo lên thập tự giá làm cho em có ý nghĩ sâu sa hơn khi lên
rước Mình và Máu Thánh Chúa’ ‘It was, ‘Take this, this is my body…’ ‘and
then, bang!… the cross is up. That was amazing thing for me… and it gives me a
lot of respect and reverence for going up to communion and being able to
(take) God’s gift to us… He did all this for us…!’ (theo tường thuật của báo
‘The Catholic Progress’ (Seattle, Washington) March 4, 2004
(www.SeattleArch.Org/Progress).
(Phổ biến
tại Cộng Đòan Công Giáo Việt Nam, Nhà Thờ Saint James, Vancouver, Washington:
Dịp đầu Mùa Chay Thánh năm 2004)
Lm Anphong Trần
Đức Phương
Quý vị là vị khách Chúa Giêsu yêu.
Website được thăm viếng
lần từ 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị. |
Home | |
Email |