Câu chuyện thứ
37:
CUỘC TỬ ĐẠO CỦA 7 ANH EM
Sách Macabbê chương
7
TròChơiHỏiĐáp
TôMàu
Có bảy anh em bị bắt cùng với bà mẹ. Vua
An-ti-ô-khô cho lấy roi và gân bò mà
đánh họ, để bắt họ ăn thịt heo là thức
ăn luật Mô-sê cấm. Thay mặt
cho anh em mình, một người lên tiếng
nói: "Vua muốn tra hỏi chúng tôi cái gì?
Vua muốn biết điều gì? Chúng tôi sẵn
sàng thà chết chẳng thà vi phạm luật
pháp của cha ông chúng tôi."
Vua tức giận, ra lệnh nung một cái chảo
lớn. Nung xong, vua liền ra
lệnh cắt lưỡi người vừa nói thay cho anh
em, lột da đầu và chặt cụt chân tay của
anh ngay trước mắt các anh em và bà mẹ.
Chặt chân tay anh rồi, vua truyền lệnh
đưa anh còn đang thở thoi thóp đến lò
lửa mà nướng. Khi khói trong chảo bốc
lên, lan tỏa ra xa, bà mẹ và các anh em
khích lệ nhau chết cho anh dũng.
Họ nói: "Đức Chúa là Thiên Chúa, Người
thấy rõ, và chắc chắn người dủ lòng
thương chúng ta, như lời ông Mô-sê nói
trong bài ca của ông, để làm chứng cho
mọi người rằng: "Đức Chúa sẽ dủ lòng
thương hàng tôi tớ."
Người thứ nhất bị giết như
thế rồi, chúng điệu người thứ hai đến
chỗ hành hình. Sau khi lột da đầu và tóc
của anh, chúng hỏi: "Mày có muốn ăn
trước khi thân xác bị chặt ra từng mảnh
không? " Nhưng anh dùng
tiếng mẹ đẻ trả lời rằng: "Không." Vì
thế, anh liền phải chịu các cực hình y
như người thứ nhất. Khi sắp
trút hơi thở cuối cùng, anh nói: "Vua là
một tên hung thần, vua khai trừ chúng
tôi ra khỏi cuộc đời hiện tại, nhưng bởi
lẽ chúng tôi chết vì Luật pháp của Vua
vũ trụ, nên Người sẽ cho chúng tôi sống
lại để hưởng sự sống đời đời."
Sau người này, đến lượt
người thứ ba bị tra tấn. Vừa được yêu
cầu anh liền thè lưỡi, can đảm đưa tay
ra, và khẳng khái nói: "Tôi
có được lưỡi này, tay này, là do Chúa
Trời ban. Nhưng vì luật Chúa Trời, tôi
coi khinh những thứ đó, và tôi hy vọng
nhờ Chúa Trời, tôi sẽ lấy lại được."
Nhà vua và quần thần phải sửng sốt vì
lòng can đảm của người thanh niên đã dám
coi thường đau khổ.
Người này chết rồi, người
ta cũng tra tấn hành hạ người thứ tư như
vậy. Khi sắp tắt thở, anh
nói như sau: "Thà chết vì tay người đời
đang khi dựa vào lời Thiên Chúa hứa mà
hy vọng sẽ được Người cho sống lại. Còn
vua, vua sẽ không được sống lại để hưởng
sự sống đâu."
Sau đó, người ta điệu
người thứ năm ra hành hạ.
Anh nhìn thẳng vào vua và nói: "Dù vua
thuộc loài hư nát, vua lại có quyền trên
người ta, vua muốn làm gì thì làm. Nhưng
vua đừng tưởng Thiên Chúa đã bỏ rơi
giống nòi chúng tôi. Còn
vua, hãy kiên nhẫn mà ngắm nhìn quyền
năng cao cả của Người, xem Người sẽ hành
tội vua và dòng giống vua thế nào?"
Sau người này, người ta
điệu người thứ sáu đến. Khi sắp chết anh
nói: "Vua đừng có lừa dối mình mà chi!
Quả thật, chúng tôi phải chịu cực hình
như thế này cũng là tại chúng tôi, vì
chúng tôi đắc tội với Thiên Chúa, nên
mới gặp phải những điều quái gở này.
Còn vua, đừng tưởng rằng vua sẽ không bị
trừng phạt, vì vua đã dám đứng lên chống
lại Thiên Chúa."
Bà mẹ là
người rất mực xứng đáng cho ta khâm phục
và kính cẩn ghi nhớ. Bà thấy bảy người
con trai phải chết nội trong có một
ngày, thế mà bà vẫn can đảm chịu đựng
nhờ niềm trông cậy bà đặt nơi Đức Chúa.
Bà dùng tiếng mẹ đẻ mà khuyến khích từng
người một, lòng bà đầy tâm tình cao
thượng; lời lẽ của bà tuy là của một
người phụ nữ, nhưng lại sôi sục một chí
khí nam nhi; bà nói với các con:
"Mẹ không rõ các con đã thành hình trong
lòng mẹ thế nào. Không phải mẹ ban cho
các con hơi thở và sự sống. Cũng không
phải mẹ sắp đặt các phần cơ thể cho mỗi
người trong các con. Chính
Đấng Tạo Hoá càn khôn đã nắn đúc nên
loài người, và đã sáng tạo nguồn gốc
muôn loài. Chính Người do lòng thương
xót, cũng sẽ trả lại cho các con hơi thở
và sự sống, bởi vì bây giờ các con trọng
Luật Lệ của Người hơn bản thân mình."
Vua An-ti-ô-khô cho là
người mẹ sỉ nhục mình nhưng vẫn khinh
thường những lời mạt sát đó. Bởi vậy
chẳng những vua khuyên người con trai út
còn sống sót, mà lại thề hứa làm cho anh
được giàu sang hạnh phúc, nếu anh bỏ tục
lệ của tổ tiên. Ngoài ra, vua còn coi
anh là bạn hữu và trao cho anh những
chức vụ quan trọng. Nhưng
vì người thiếu niên không thèm để ý gì
tới, nên vua mới cho gọi bà mẹ đến và
nhờ bà khuyên nhủ hầu cứu mạng cho anh.
Vua phải mất nhiều lời bà mới bằng lòng
thuyết phục người con.
Nghiêng mình về phía anh, bà chế nhạo
tên bạo chúa và dùng tiếng mẹ đẻ nói với
anh những lời sau đây: "Con ơi, con hãy
thương mẹ: chín tháng cưu mang, ba năm
bú mớm, mẹ đã nuôi nấng dạy dỗ con đến
ngần này tuổi đầu. Mẹ xin
con hãy nhìn xem trời đất và muôn loài
trong đó, mà nhận biết rằng Thiên Chúa
đã làm nên tất cả từ hư vô, và loài
người cũng được tạo thành như vậy.
Con đừng sợ tên đao phủ này; nhưng hãy
tỏ ra xứng đáng với các anh con, mà chấp
nhận cái chết, để đến ngày Chúa thương
xót, Người sẽ trả con và các anh con cho
mẹ."
Bà vừa dứt lời thì người
thiếu niên nói: "Các người còn chờ đợi
gì nữa, tôi chẳng nghe theo lệnh vua
đâu, nhưng tôi chỉ vâng theo lệnh của Lề
Luật Thiên Chúa đã ban cho cha ông chúng
tôi qua ông Mô-sê.
Còn vua, hỡi kẻ vô đạo và đê tiện nhất
trong loài người, vua đừng có tự cao mà nuôi những hy vọng
viễn vông, và đang tay hành hạ các tôi
tớ Chúa Trời. Vì vua sẽ
không thoát khỏi án phạt của Thiên Chúa
toàn năng, là Đấng thấu suốt mọi sự.
Còn các anh của chúng tôi, sau khi đã
chịu cực hình trong giây lát vì lòng
trung thành với Giao Ước của Thiên Chúa
thì giờ đây đang được hưởng sự sống đời
đời."
Bấy giờ, vua nổi giận và
phải ngậm đắng nuốt cay vì những lời
lăng nhục ấy, nên đã trừng trị anh tàn
bạo hơn những người khác.
Vậy anh đã chết mà vẫn hoàn toàn trong
sạch và một niềm tin cậy vào Đức Chúa.
Sau cùng bà mẹ cũng đã chết theo các
con.
TròChơiHỏiĐáp
TôMàu
KinhThánhMụcLục